Sau Khi Mang Thai Cốt Nhục Của Kẻ Thù - Chương 21: Đừng coi thường chính mình

Cập nhật lúc: 2026-03-12 13:38:11
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Ánh nắng sưởi lên khiến Lang Phương Trạc cảm thấy khô nóng, nhưng đối với Thích Tuân Dật vặn xua cái lạnh lẽo. Mái tóc vốn Lang Phương Trạc dốc lòng lau chùi, chải chuốt đang dần khô , óng lên những tia sáng mềm mại mặt trời.

 

“Biết từ khi nào?”

 

Y hỏi bình tĩnh, đến chính y cũng ngờ thản nhiên đến thế. Có lẽ bởi khi một ngày bí mật chẳng thể giấu kín nữa, y nhận Lang Phương Trạc cũng nỗ lực giúp y che đậy nó bấy lâu.

 

“Nửa năm , về kinh đó. Thực đó cũng chỉ là suy đoán, bao giờ cơ hội chứng thực.”

 

Thích Tuân Dật nhớ rõ khi nào, chỉ là nhẩm ngược thời gian. Y nhớ một dạo thấy bóng dáng Lang Phương Trạc , hóa về kinh.

 

“Sao đến hỏi ?”

 

Với tính cách của Lang Phương Trạc, thể nhịn trong lòng lâu như thật đúng là làm khó .

 

Lang Phương Trạc đột nhiên lúng túng gãi gãi mặt, ấp úng đáp: “Chuyện mà mở lời chứ? Ta hạng đắn đến thế. Hơn nữa, nếu mà hỏi thật, chẳng ngươi sẽ đ.á.n.h đuổi khỏi cửa ?”

 

Trên mặt hiện lên một vệt đỏ kỳ quái. Hắn thầm nghĩ chuyện khác gì đám du côn lưu manh trêu ghẹo các tiểu thư khuê các , thật là chuốc oán mà.

 

Thích Tuân Dật liếc một cái.

 

“Không ngờ ngươi còn là một quân t.ử đấy.”

 

Lang Phương Trạc tằng hắng một tiếng.

 

“Ta vẫn luôn là quân t.ử mà.”

 

Nghĩ đến những gì y từng trải qua, lòng xót xa hối hận. Hắn ngượng nghịu đặt tay lên vai Thích Tuân Dật.

 

“Lúc mới tìm ngươi, thật lòng nhận . Ta nghĩ kỹ , dù ngươi hận thế nào, cũng sẽ để ngươi trút giận cho đến khi nguôi mới thôi. phát hiện, hình như cơn giận chẳng bao giờ trút hết . Trường Nhạc... Ta khiến ngươi chịu khổ nhiều , liệu cả đời trả hết nợ cho ngươi .”

 

Hôm nay tất cả là nhất. Lang Phương Trạc lấy hết can đảm, trong lòng đầy thấp thỏm lo âu, chăm chú quan sát từng biểu cảm gương mặt Thích Tuân Dật.

 

“Ngươi cứu nhiều , còn gì mà trả xong nữa.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-21-dung-coi-thuong-chinh-minh.html.]

“Việc nào việc đó. Nói trắng , tất cả những chuyện đều khởi đầu từ . Nếu khiến ngươi... ngươi cũng sẽ chạy đến nơi thâm sơn cùng cốc , càng chịu nhiều thương tích đến thế. Ta cứu ngươi là trách nhiệm hiển nhiên.”

 

Thích Tuân Dật ngẩng mặt lên. Ánh mặt trời sưởi ấm khiến làn da y ửng hồng, đôi môi mỏng vốn nhợt nhạt nay chút huyết sắc. Y khẽ mỉm .

 

“Nói như , chẳng ngươi vĩnh viễn cũng trả hết nợ ?”

 

Lang Phương Trạc chỉ chờ thế, lập tức thuận nước đẩy thuyền.

 

“Vậy thì sẽ dùng cả đời để trả.”

 

Mắt thấy Thích Tuân Dật giống như một khối băng đang dần tan chảy, Lang Phương Trạc còn kịp vui mừng thầm thì bỗng nhiên nhận ánh mắt y trầm xuống. Đôi mắt đen láy thẳng , khiến chôn chân tại chỗ. Ngay cả lời y thốt cũng khiến giật .

 

“Ngươi vẫn tận mắt thấy . Đợi đến khi ngươi thấy , trong lòng chắc còn nghĩ những điều ngây thơ như nữa.”

 

Lang Phương Trạc lập tức trở nên nôn nóng.

 

“Ta hận thể móc trái tim cho ngươi rõ mới thôi!”

 

Tại y hiểu chứ? Lang Phương Trạc cảm thấy còn sốt ruột hơn cả con kiến rơi chảo nóng. Tại y tin rằng tình cảm dành cho y liên quan đến bất kỳ điều kiện sự thật trần trụi nào.

 

Lang Phương Trạc hận đến nghiến răng nghiến lợi. Hắn siết chặt nắm đấm, xoay một vòng phắt trở . Lần đầu tiên, thô lỗ bóp lấy cằm Thích Tuân Dật, hung dữ : “Vậy thì ngươi cho xem . Để xem hạng nông cạn như ngươi nghĩ . Ngươi coi là cái gì, và ngươi coi chính bản là cái gì? Chỉ vì một chút đặc thù cơ thể, chẳng lẽ ngươi liền đáng trân trọng, đặt trong lòng ?”

 

Hắn dứt khoát bế ngang Thích Tuân Dật lên, áp y xuống giường. Hắn c.ắ.n lên bờ môi mà từng phác họa vô trong mơ. Nụ hôn như để trút giận, vụng về độc đoán cuốn lấy đầu lưỡi y.

 

Thích Tuân Dật nhíu chặt mày. Lang Phương Trạc đè nặng n.g.ự.c y như một tảng đá, nhưng chỉ cần y khẽ đẩy một cái, lập tức nới lỏng tay .

 

Đôi mắt đỏ ngầu, nhưng sắc mặt vô cùng ủy khuất.

 

“Thích Tuân Dật, ngươi thật là đồ lương tâm.”

 

Lang Phương Trạc như đòi công bằng, khẽ mổ một cái lên cằm y.

 

“Ngươi nghĩ cho kỹ . Cho dù thấy, tâm ý của cũng chẳng đổi dù chỉ một mảy may. là chính ngươi nhất quyết bắt xem. Xem xong , coi như ngươi đồng ý chấp nhận . Từ nay về chính là cha ruột của Trường Nhạc, cùng ngươi cùng ăn, cùng ở, cùng ngủ. Sau sống c.h.ế.t , coi như buộc chặt một mảnh với ngươi .”

 

Trang Thảo

Thích Tuân Dật ngẩn ngơ . Ngón tay Lang Phương Trạc khẽ lướt qua tai y.

 

“Quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Ta hối hận, ngươi cũng phép hối hận.”

Loading...