Editor: Trang Thảo.
Thích Tuân Dật trân trân. Lang Phương Trạc vén lọn tóc rũ mắt y kéo chăn đắp cao lên.
“Đừng lo lắng, Trường Nhạc vẫn . Ta mới về xem con bé xong, ngươi cứ yên tâm dưỡng thương.”
Vết thương khiến y trông vẻ tĩnh lặng và suy yếu, tư duy cũng trở nên chậm chạp hơn. Trước những đụng chạm đầy ái của Lang Phương Trạc, y chẳng hề phản ứng gì. Chỉ khi đến tên Trường Nhạc, đôi mắt mới thoáng hiện lên chút gợn sóng.
Thấy y uống t.h.u.ố.c xong, Lang Phương Trạc rót một chén đưa đến bên môi y.
“Có đắng ? Uống nước súc miệng .”
Thích Tuân Dật nương theo tay uống cạn. Vị đắng chát trong miệng lúc mới kích thích tri giác khiến y nhịn mà ho khẽ hai tiếng. Lang Phương Trạc tháo từ bên hông xuống một chiếc túi tiền nhỏ, bên trong đựng mấy viên đường.
“Nào.”
Y ngoan ngoãn để mặc Lang Phương Trạc sắp đặt. Vị ngọt của đường bắt đầu lan tỏa từ đầu lưỡi. Cơ thể hồi phục , chỉ qua vài cử động ngắn ngủi bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Mí mắt Thích Tuân Dật trĩu xuống, đầu lưỡi đẩy viên đường sang một bên má.
“Cảm ơn.”
Lang Phương Trạc khẽ, dùng lòng bàn tay khép đôi mắt y .
“Thật lòng cảm ơn thì mau dưỡng thương cho . Trường Nhạc đang đợi ngươi về đấy.”
Thích Tuân Dật gạt tay . Lông mi khẽ lướt qua lòng bàn tay một chút, cứ thế ngậm viên đường mà chìm giấc ngủ.
Ba ngày , cuối cùng y cũng phép xuống đất hoạt động sự dìu dắt của Lang Phương Trạc. Việc đầu tiên Thích Tuân Dật làm chính là tắm rửa.
Tiết trời nóng bức, y nhẫn nhịn bấy lâu nay. Lúc Lang Phương Trạc tiến đỡ, y còn thầm ghét bỏ mùi cơ thể sẽ đối phương ngửi thấy, nhưng Lang Phương Trạc dường như chẳng hề bận tâm.
Y kiên quyết tắm, Lang Phương Trạc đành chuẩn nước ấm. Trong y quán bồn tắm lớn, chỉ thể tạm dùng gáo múc nước từ thùng gỗ để dội rửa. Thích Tuân Dật hành động bất tiện, trông vẻ khó khăn. Tiểu d.ư.ợ.c đồng ẩn tình bên trong, hồn nhiên : “Đều là nam t.ử cả, ngươi ở bên cạnh giúp dội nước là xong ?”
Lang Phương Trạc cảm ơn tiểu d.ư.ợ.c đồng đưa gáo gỗ tới, tìm một tấm bình phong dựng giữa phòng.
“Thế . Ngươi ở trong bình phong, ở bên ngoài dùng gáo đưa nước , chứ? Muốn thêm nước lạnh nóng thì cứ bảo một tiếng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-20-bi-mat-bi-nhin-thau.html.]
Dù thấy thật phiền phức và chút do dự, nhưng cảm giác khó chịu khiến Thích Tuân Dật đành gật đầu đồng ý.
Cách một bức bình phong mỏng manh, bên trong Thích Tuân Dật trút bỏ xiêm y sạch sẽ. Nhìn bóng dáng in bình phong, lòng y khỏi khẩn trương, ngay cả giọng cũng trở nên câu thúc hơn nhiều.
Lang Phương Trạc cố ý lên tiếng để xua tan bầu khí ngượng ngùng. Hắn thuật chi tiết tình trạng thương thế hôm đó và tiến triển hồi phục mấy ngày gần đây, kể thêm lời đại phu dặn rằng còn dùng t.h.u.ố.c thêm vài ngày nữa. Mạch tượng của y vốn tổn hao từ mà từng bồi bổ hẳn hoi, trọng thương, càng cần điều dưỡng thật kỹ.
Thích Tuân Dật vốn chẳng mấy để tâm đến việc bản tổn hao . Y chỉ bao giờ mới thể khỏi hẳn.
Lang Phương Trạc giả vờ vẻ khó xử.
“Cái đó thì khó lắm. Đại phu bảo ít nhất cũng mất một hai năm đấy.”
Thích Tuân Dật trầm mặc một lát thấu quỷ kế của .
Trang Thảo
“Một hai năm? Đến xương cốt gãy lìa cũng đủ thời gian để mọc chỉnh .”
Tắm rửa xong xuôi, cơ thể thanh sảng khiến tâm tình y cũng lên ít. Y dùng riêng một xô nước để gội sạch tóc, lau khô một nửa ánh mặt trời hong khô. Vừa lúc d.ư.ợ.c đồng mang t.h.u.ố.c tới, y bưng bát t.h.u.ố.c chờ cho nguội bớt, bỗng nhiên với Lang Phương Trạc đang tựa bên cạnh: “Có ngươi ?”
Lang Phương Trạc nhất thời hiểu ý.
“Biết cái gì cơ?”
Thích Tuân Dật nhấp từng ngụm t.h.u.ố.c nhỏ, hồi tưởng hàng loạt chi tiết lúc tắm rửa , sự né tránh cố ý của Lang Phương Trạc, nghĩ đến thái độ của đột ngột chuyển biến dạo . Trong lòng y mới nảy sinh suy đoán .
“Chuyện của ... ngươi đều cả đúng ?”
Lang Phương Trạc trong lòng kinh hãi, sợ Thích Tuân Dật đang ném đá dò đường để thử nên vẫn giữ vẻ mặt nghi hoặc.
“Ngươi thì chuyện gì chứ?”
Thích Tuân Dật ngẩng đầu . Hai hồi lâu, y mới cúi đầu uống cạn bát t.h.u.ố.c trong một . Lần y nhận lấy viên đường từ tay , chỉ đặt bàn tay đang khẽ run lên đầu gối. Mái tóc ướt che khuất nửa khuôn mặt, khiến giọng của y cũng như nhuốm màu ẩm ướt.
“Ngươi giống như tắm rửa hy vọng thấy. Vì cái gì chứ? Nếu là khác, cùng tắm rửa ngâm nước nóng vốn là chuyện bình thường mà.”
Lang Phương Trạc lập tức hiểu , y thật sự đoán .