Editor: Trang Thảo.
Thích Tuân Dật lên ngựa liền mất tri giác. Y cứ ngỡ trôi qua lâu mới tỉnh , nhưng thực tế Ô Nguyệt cũng chạy quá xa. Thích Tuân Dật chật vật gượng dậy, siết chặt dây cương ghìm ngựa dừng , đầu về phía con đường cũ.
Hóa là ảo giác. Lang Phương Trạc lợi hại hơn y, đối phó với mấy tên tiểu nhân hẳn thành vấn đề. nên ở chờ một bước? Thích Tuân Dật kẹp nhẹ bụng ngựa, Ô Nguyệt tại chỗ xoay hai vòng đầy bồn chồn.
“Chờ một chút .”
Trên y chằng chịt vết thương. Dù đang ánh nắng chói chang vẫn cảm thấy lạnh thấu xương, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy. Y móc từ trong lòng n.g.ự.c một lọ thuốc, đổ mấy viên miệng nuốt chửng, nín thở ngưng thần vài nhịp mới thấy đỡ hơn đôi chút.
Vẫn thấy Lang Phương Trạc đuổi tới, y nhất định xem .
Máu nắng nóng hun khô y phục. Đối với y mà , chỉ cần tổn thương đến nội tạng thì đều là vết thương ngoài da. Nếu mất mạng, cùng lắm cũng chỉ để vài vết sẹo xí mà thôi.
Số t.h.u.ố.c mang theo bên đều dùng sạch. Thích Tuân Dật cảm thấy thể chờ thêm nữa. Ngay khi y định ngựa , Lang Phương Trạc phụ kỳ vọng mà xuất hiện từ xa trong tầm mắt y.
Thích Tuân Dật thả lỏng tâm thần, thế nhưng suýt chút nữa ngã nhào từ lưng ngựa xuống.
Lang Phương Trạc kịp thời đón lấy, ôm lấy y đưa lên ngựa. Lúc Thích Tuân Dật hôn mê. Hắn cởi áo ngoài bọc y lòng , một tay ôm chặt để tránh cho y trượt xuống, thúc ngựa Ô Nguyệt tìm đại phu.
Khắp Thích Tuân Dật chằng chịt vết thương, mất m.á.u quá nhiều. Đại phu băng bó và châm cứu cho y. Lang Phương Trạc nhíu mày y giường, nửa trần trụi châm cứu đến mức trông như một con nhím. Hắn đành lòng mà mặt chỗ khác.
“Hắn như thì bao lâu mới tỉnh?”
Đại phu quá quen với cảnh đ.á.n.h g.i.ế.c của trong giang hồ. Những vết thương hiểm hóc hơn thế ông cũng từng chữa trị, thậm chí lột nửa da đầu ông cũng khâu .
“Nếu mạng lớn, tối nay thể tỉnh. Đợi t.h.u.ố.c sắc xong ngươi cho uống. Chỉ cần uống t.h.u.ố.c thì chuyện đều dễ .”
Lang Phương Trạc tìm một miếng vải trắng sạch giặt qua nước, cẩn thận lau sạch những vết m.á.u khô mặt và cơ thể Thích Tuân Dật. Dù đang trần trụi mắt, nhưng lòng chẳng mảy may chút ý nghĩ kiều diễm nào. Hắn chỉ thấy y gầy gò, tái nhợt đến đáng sợ, tựa hồ đang dần trở nên trong suốt đến mức thể nắm giữ nổi.
Sao mà khó nuôi đến thế ? Hắn dùng cách chăm sóc Trường Nhạc để chăm sóc Thích Tuân Dật, mà vẫn thể khiến y lên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-19-mot-bat-thuoc-dang.html.]
Một nồi thảo d.ư.ợ.c hỗn độn cuối cùng cũng sắc xong, cô đặc thành một bát đen ngòm, trông đắng chát đến phát . Lang Phương Trạc thôi cũng thấy đắng lây trong miệng. Hắn thử dùng thìa thổi nguội đút cho Thích Tuân Dật, nhưng y vẫn mím chặt môi, nửa thìa cũng thể lọt .
Nếu dùng tay bóp cằm bẻ thì chỗ niết qua sẽ để dấu tay màu xanh tím rõ mồn một. Lang Phương Trạc nghĩ ngợi một hồi, bát t.h.u.ố.c đắng hạ quyết tâm. Hắn tự hớp một ngụm lớn ngậm trong miệng, cúi dùng môi lưỡi cạy mở hàm răng của Thích Tuân Dật, để lọt một giọt nào mà truyền hết trong.
“Khụ khụ khụ, đắng c.h.ế.t mất thôi.”
Đút xong một bát thuốc, Lang Phương Trạc uống liền một mạch hai bình nước mà vị đắng chát trong miệng vẫn cứ quanh quẩn tan.
“Mau tỉnh . Thuốc đắng thế , uống cùng ngươi mãi .”
Sau khi rút châm, Thích Tuân Dật tỉnh một lúc, nhưng y chỉ Lang Phương Trạc một cái, kịp câu nào chìm hôn mê.
Lang Phương Trạc thấy môi y mấp máy, đoán chắc y hỏi điều gì đó, bèn tự trả lời luôn rằng Trường Nhạc đang ở nhà bà lão hàng xóm, cần lo lắng. Thích Tuân Dật mơ mơ màng màng , một nữa rơi biển ý thức mịt mờ.
Đến khi y tỉnh táo thì Lang Phương Trạc ở đó. Y hỏi tiểu d.ư.ợ.c đồng mang t.h.u.ố.c tới rằng đưa đến đây đang ở , d.ư.ợ.c đồng đáp ngoài từ sáng sớm.
Thích Tuân Dật cả vô lực, ngay cả việc dậy cũng thấy khó khăn. Khi d.ư.ợ.c đồng đỡ dậy uống thuốc, chén t.h.u.ố.c đưa đến bên miệng, y hỏi: “Vậy còn ... thương ?”
Tiểu d.ư.ợ.c đồng lắc đầu.
“Hắn vẫn . Ngược là công t.ử đây, ngài hôn mê suốt ba ngày .”
Thích Tuân Dật uống từng ngụm t.h.u.ố.c cho xong định bước xuống giường. Dược đồng vội vàng ngăn .
Trang Thảo
“Vết thương của công t.ử còn lành, chạy lung tung.”
“Ta chuyện quan trọng làm.”
“Chuyện gì mà quan trọng đến mức ngay cả mạng sống cũng cần thế?”
Giọng quen thuộc pha chút oán trách vang lên từ ngoài cửa. Lang Phương Trạc đẩy cửa bước , một tay ấn y trở giường.
“Để làm giúp ngươi.”