Sau Khi Mang Thai Cốt Nhục Của Kẻ Thù - Chương 18: Linh cảm bất an

Cập nhật lúc: 2026-03-12 12:54:03
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Đêm đó, Lang Phương Trạc đợi Thích Tuân Dật trở về.

 

Chuyện đây vốn chẳng gì lạ. Đường xá xa xôi, hai ba ngày về cũng là chuyện thường tình.

 

Thế nhưng hiểu hôm nay Lang Phương Trạc cứ thấy bồn chồn yên. Cảm giác bất an chẳng những vơi theo thời gian mà ngược còn càng lúc càng mãnh liệt.

 

Trường Nhạc đêm nay cũng ngoan. Lúc ngủ, con bé cứ nắm c.h.ặ.t t.a.y Lang Phương Trạc chịu buông. Ngay cả khi ngủ say, chỉ cần định rời là con bé bắt đầu nức nở.

 

Lang Phương Trạc vuốt nhẹ vầng trán đang nhíu của con bé, thấp giọng thì thầm: “Có con cũng cảm nhận điều gì ?”

 

Vừa đợi đến lúc bình minh, Lang Phương Trạc liền đem Trường Nhạc gửi gắm cho bà lão hàng xóm, một lên đường tìm Thích Tuân Dật.

 

Dọc đường sóng yên biển lặng, dường như sự thấp thỏm trong lòng đều là do tự dọa chính . Lang Phương Trạc tìm đến nơi Thích Tuân Dật thường nhận lệnh bài để dò hỏi tung tích, hỏi rằng y cả đêm về, liệu gặp nguy hiểm gì .

Trang Thảo

 

Tên chưởng quầy tỏ vẻ chẳng mấy bận tâm.

 

“Đã , mấy ngày về là chuyện bình thường. Mà cho dù nguy hiểm thì cũng là chuyện thường tình nốt. Những treo tên bức tường ai mà làm việc nguy hiểm? Nếu dám đến đây thì còn sợ gì hiểm nguy nữa?”

 

Lang Phương Trạc nhíu chặt mày bước ngoài, sự bất an trong lòng càng thêm đậm đặc. Thấy con ngựa đang buộc ngoài cửa, chẳng kịp phân bua liền một tiếng “mượn tạm”, lập tức thúc ngựa lao theo hướng Thích Tuân Dật .

 

Hắn thà rằng chuyến công cốc, thà rằng Thích Tuân Dật lúc yên ở nhà, chứ đừng để những linh cảm của trở thành sự thật.

 

Con ngựa vốn già, dù sự thúc giục của Lang Phương Trạc chạy với tốc độ nhanh nhất thể, nhưng vẫn cảm thấy quá chậm. Dẫu , cũng thể cứ thế mà chạy cho đến khi con ngựa kiệt sức mà c.h.ế.t.

 

Đến giữa đường, ghé trạm dịch đổi một con ngựa khác. Lang Phương Trạc chỉ kịp uống vội một chén nước, cơm cũng chẳng buồn ăn lấy một miếng lập tức tiếp tục lên đường. Lúc , chỉ hận lưng mọc thêm đôi cánh để thể ngày nghìn dặm, ngay lập tức tới bên cạnh y.

 

Phía xa một con ngựa lẻ loi đang quanh quẩn tại chỗ. Lang Phương Trạc ghìm cương kỹ.

 

“Ô Nguyệt?”

 

Con ngựa cúi đầu mật cọ chân . Lang Phương Trạc vươn tay kéo lấy dây cương nhưng khắp nơi chẳng thấy bóng dáng Thích Tuân Dật , lòng chùng xuống tận đáy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-18-linh-cam-bat-an.html.]

 

“Ô Nguyệt, . Mau dẫn tìm chủ nhân của ngươi.”

 

Ô Nguyệt đầu cất vó. Lang Phương Trạc gắt gao theo phía , rẽ một con đường mòn gập ghềnh. Những cành cây dại um tùm bên đường ngừng cào rách xiêm y của . Ngay khi bắt đầu nghi ngờ liệu Ô Nguyệt dẫn nhầm đường thì cuối cùng cũng mơ hồ thấy tiếng binh khí va chạm.

 

Lang Phương Trạc thể chờ thêm nữa. Hắn dẫm lên yên ngựa mượn lực bay vút lên trung.

 

“Thích Tuân Dật!”

 

Trong cơn hoảng hốt, Thích Tuân Dật dường như thấy ai đó đang gọi tên .

 

Y ác chiến suốt nửa canh giờ. Vết thương từ hôm qua kịp khép miệng x.é to.ạc nữa, m.á.u tươi dần dần nhuộm thấu lớp áo. Những xác c.h.ế.t ngổn ngang mặt đất là do y g.i.ế.c, nhưng lẽ nhanh thôi, y sẽ những kẻ còn vững kết liễu.

 

Cánh tay cầm kiếm bắt đầu tê dại và run rẩy. Y nghĩ đến Trường Nhạc, nghĩ đến Lang Phương Trạc, lòng bỗng nhiên còn quá lo lắng nữa.

 

Giữa lúc một đường kiếm hiểm hóc lao tới từ phía , y chỉ kịp liếc mắt thì một bóng lướt qua bên cạnh, chặn vệt kiếm quang đang nhắm thẳng y.

 

Lang Phương Trạc vung kiếm vẽ nên một đạo huyết hoa rực rỡ. Đám đang vây đ.á.n.h Thích Tuân Dật thấy kẻ lạ mặt đột nhiên xông thì ngơ ngác . Nhân cơ hội đó, Lang Phương Trạc đẩy mạnh Thích Tuân Dật lên lưng Ô Nguyệt.

 

“Đi mau!”

 

Hắn thong thả phủi những chiếc lá khô dính xuống, nhẹ nhàng lau vết m.á.u lưỡi kiếm.

 

“Giờ đến lượt chơi với các ngươi một lát, thấy thế nào?”

 

Trong ánh mắt hề lộ vẻ mệt mỏi một chặng đường dài. Ngược , nơi đó còn lập lòe những tia sáng hưng phấn đầy nguy hiểm. Mấy kẻ đối diện thấy tự chủ mà lùi nửa bước, đưa mắt hiệu rút lui, nhưng Lang Phương Trạc cho bọn chúng cơ hội đó.

 

Nguyên bản bọn chúng cậy đông , truy kích Thích Tuân Dật đến tận nơi hẻo lánh , ngờ xuất hiện một biến mang tên Lang Phương Trạc. Hiện tại Thích Tuân Dật thoát khỏi tầm kiểm soát, việc tiếp tục dây dưa cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

 

Thế nhưng Lang Phương Trạc kẻ dễ đối phó. Bọn chúng cũng thể mạng rút lui, chỉ còn cách c.ắ.n răng ứng chiến.

 

Một lúc , khí trở vẻ tĩnh lặng, thoang thoảng mùi m.á.u tanh nồng.

 

Lang Phương Trạc dẫm lên gáy một tên sát thủ. Chỉ một tiếng “rắc” giòn tan của xương gãy, kẻ đang giãy giụa liền im bặt, còn động đậy nữa.

Loading...