Editor: Trang Thảo.
Rượu hâm nóng trong nước ấm. Lang Phương Trạc và Thích Tuân Dật đối diện . Hiếm khi họ thể tâm bình khí hòa chung một bàn ăn cơm như thế. Trường Nhạc chiếc ghế kê cao thêm, dùng chiếc thìa nhỏ xúc từng muỗng canh trứng thịt băm trong bát, nghiêm túc ăn từng ngụm.
Sau khi uống cạn một chén rượu, Lang Phương Trạc cũng bắt đầu mở lòng, đủ chuyện trời đất, thi thoảng nâng ly mời rượu Thích Tuân Dật. Đến chén thứ năm thì Thích Tuân Dật đưa tay ngăn .
“Rượu nhiều hại . Trường Nhạc sẽ trông giữ.”
“Trường Nhạc còn mà. Ngươi cũng lâu uống một trận cho thỏa thích, đúng ?”
Ánh mắt Thích Tuân Dật khẽ d.a.o động. Lang Phương Trạc nhân cơ hội rót đầy chén rượu của y.
“Huống hồ rượu gắt, cũng chẳng dễ say. Ngươi xem ánh trăng thế , uống thêm mấy chén chẳng lãng phí ?”
Tính từ lúc mang thai, nhẩm tính sơ sơ y cũng bốn năm chạm đến một giọt rượu.
Thích Tuân Dật thuyết phục, bất tri bất giác uống hết cả vò rượu. Lang Phương Trạc uống bao nhiêu, chỉ thong thả nhấm nháp thức ăn, thỉnh thoảng gắp bát y một chút. Thích Tuân Dật lúc say, đến việc từ chối cũng quên mất. Trông y như trút bỏ lớp phòng , ngắn ngủi tận hưởng một khoảnh khắc bình yên của thế gian.
Chỉ là y vẫn im lặng gì.
Trang Thảo
Trường Nhạc chơi đùa một hồi thì buồn ngủ. Lang Phương Trạc bế con bé ngủ. Sau khi thu xếp cho con xong xuôi trở , phát hiện Thích Tuân Dật đang chống đầu bằng một tay, lặng lẽ ngắm ánh trăng ngoài cửa sổ.
“Có ngoài xem ?”
Hắn lấy chiếc áo bông choàng lên Thích Tuân Dật, cả hai vai kề vai hiên nhà. Ánh trăng sáng trong như sương như khói, thấm tận đáy mắt Thích Tuân Dật.
“Đã lâu thấy ánh trăng thế .”
Lang Phương Trạc trăng y.
“Trăng vẫn thường tròn, chỉ là ngươi thường thời gian mà thôi.”
Thích Tuân Dật thả lỏng cơ thể. Ngay cả sống lưng vốn luôn căng thẳng cũng dịu . Lang Phương Trạc vỗ nhẹ vai , bảo y cứ dựa , nhưng Thích Tuân Dật chỉ mỉm , đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-17-ruou-am-duoi-anh-trang.html.]
“Sau thời gian để ngắm trăng còn nhiều lắm. Có giúp ngươi chăm sóc Trường Nhạc, ngươi sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều. Chỉ là võ công của ngươi so với thiên phú thì vẫn còn tụt ít. Điều cho cả ngươi lẫn Trường Nhạc, thể giúp ngươi rèn luyện thêm.”
“Ừ, . Cảm ơn ngươi.”
Trong chậu than, thanh củi gãy đôi phát tiếng lách tách giòn giã. Một con chim khách giật bay vút lên, lướt qua vầng trăng sáng. Lang Phương Trạc giơ tay chạm nhẹ tai y, lạnh ngắt.
“Vào nhà thôi. Cũng còn sớm nữa, nghỉ ngơi sớm một chút nhé?”
“Được.”
Lang Phương Trạc dọn dẹp đống bát đũa hỗn độn xong xuôi. Khi thì thấy Thích Tuân Dật nhắm mắt ngủ say. Hắn chăm chú gương mặt thật lâu, khom đặt một nụ hôn đầy trân trọng lên môi y. Sau đó, cẩn thận đắp chăn cho hai cha con, lúc mới đóng kỹ cửa sổ rời .
Hắn hồi lâu, Thích Tuân Dật mới trở , vùi mặt sâu trong chăn.
Mùa xuân đến thật nhanh, vạn vật đua khoe sắc. Khi còn kịp nhận thì mặt đất phía xa phủ một màu xanh non mơn mởn. Chỉ chớp mắt một cái, trời nắng gắt. Trường Nhạc chạy chơi đến mồ hôi đầy đầu vẫn thấy nóng, tay cầm chiếc chong chóng do Lang Phương Trạc làm cho, chơi đùa vô cùng hăng hái.
Thích Tuân Dật gọi con bé nhà uống nước. lúc , Lang Phương Trạc mang về hai bát canh mơ ướp lạnh.
“Nếm thử . Có thêm chút nước cốt hoa quế năm ngoái, thanh nhiệt giải hỏa lắm.”
Mấy cục đá dọc đường tan chỉ còn những viên nhỏ li ti, nhưng nhấp một ngụm vẫn cảm thấy mát lạnh sảng khoái. Trường Nhạc thấy thì thèm thuồng, cũng đòi uống.
Lang Phương Trạc lừa con bé rằng đây là t.h.u.ố.c đắng. Hắn còn nhíu mày làm bộ dạng vô cùng khó uống để dọa lui một Trường Nhạc đơn thuần, trải sự đời và cực kỳ dễ lừa.
Thích Tuân Dật mím môi mỉm . Lang Phương Trạc thoáng thấy, viên đá lạnh đang đảo trong miệng bỗng chốc ngọt lịm như viên đường.
“Ngày mai xa một chuyến. Ngươi thời gian trông chừng Trường Nhạc ?”
Lang Phương Trạc suy nghĩ một chút đáp: “Có. Bao giờ ngươi về?”
“Cũng giống như khi thôi. Hoặc là về ngay trong đêm, hoặc là khi mặt trời lặn ngày hôm sẽ mặt.”
“Được. Đi đường cẩn thận một chút.”