Editor: Trang Thảo.
Nhạc Đôn Hi đầu tiên thấy ngựa, kinh ngạc đến mức trợn tròn đôi mắt. Thích Tuân Dật lau vết nước miếng bên khóe miệng con bé hỏi xem con leo lên . Nhạc Đôn Hi dĩ nhiên vui sướng vỗ tay rầm rầm. Thế là Thích Tuân Dật ôm lấy con, phi lên ngựa, khiến Nhạc Đôn Hi sợ tới mức túm chặt lấy vạt áo y.
Cảm nhận an , Nhạc Đôn Hi mới rón rén mở mắt . Thấy thực sự đang lưng ngựa, con bé phấn khích đến mức hét toáng lên.
Mỗi khi những khoảnh khắc như thế , Thích Tuân Dật đều cảm thấy việc mạo hiểm giữ đứa nhỏ là xứng đáng. Sau khi buộc ngựa xong, y chỉ con ngựa, ôn nhu với Nhạc Đôn Hi: “Con hãy mau ăn chóng lớn, lớn cũng mua cho con một con ngựa thế , ?”
Nhạc Đôn Hi cũng bắt chước chỉ tay con ngựa, bập bẹ gọi: “Ngựa.”
Con bé đang dần học . Thích Tuân Dật quá quen với việc con đột ngột thốt vài từ mới nên lấy làm lạ.
“ , là ngựa.”
Trang Thảo
Ngay đó, Nhạc Đôn Hi sang phía y, dang rộng hai cánh tay.
“Cha, ôm!”
Con bé gọi y là cha.
Thích Tuân Dật sững sờ, cả cứng đờ . Theo bản năng, y ôm lấy Nhạc Đôn Hi, miệng lẩm bẩm: “Con gọi là gì?”
Tiểu cô nương lời gây nên chấn động khủng khiếp thế nào đối với thiết nhất . Chỉ thấy y chậm chạp mãi bế lên, con bé lặp một nữa.
“Cha, ôm!”
Nước mắt nóng hổi trào , còn nóng bỏng hơn cả ánh mặt trời ban trưa, thiêu đốt đến mức ngũ tạng lục phủ của y chẳng thể nào bình lặng. Thích Tuân Dật ôm chặt lấy Nhạc Đôn Hi, nên lời mà chỉ nghẹn ngào.
Rồi y nghĩ, tất cả đều tại Lang Phương Trạc. Nếu dạy Nhạc Đôn Hi chữ , thì y rơi cảnh khó lòng dứt bỏ như hiện nay, y nỡ lòng nào để con gái đổi giọng gọi là sư phụ thêm nữa.
Giống như đặt trái tim lên lửa mà lặp quá trình dày vò, yết hầu Thích Tuân Dật lên xuống mấy mới khàn giọng đáp : “Ơi, cha ôm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-16-niem-vui-lan-dau-lam-cha.html.]
Cái “cục thịt” mềm mại, nặng trĩu rúc vài cái cổ y yên. Tâm trạng Thích Tuân Dật dần bình lặng trở . Lang Phương Trạc đúng, con bé thể cha . Thân phận sư phụ dẫu gần gũi đến mấy cũng thể thế tình .
Sau nếu con bé hỏi tới, tìm một cái cớ khác để giải thích là .
Nghĩ thông suốt , Thích Tuân Dật cảm nhận một niềm vui sướng thầm kín. Sợi dây tình cảm thần kỳ của sự cốt nhục tương liên, thông qua một tiếng gọi mà chậm rãi tuôn chảy. Niềm hạnh phúc khi đầu làm cha khiến y xúc động. Y nhẹ nhàng hôn lên đỉnh đầu tóc mềm của Đôn Hi.
Y bỗng nhiên đặt cho con một cái tên mụ. Lúc nghĩ chỉ là sư phụ nên y chỉ đặt một cái đại danh. Giờ đây, với tư cách là một cha, y chỉ mong đứa trẻ bình an vui vẻ dài lâu. Thế là y gọi con là Trường Nhạc.
“Trường Nhạc.”
Y nhẩm nhẩm , cảm thấy cái tên thật . So với Đôn Hi thì càng thuận miệng, cũng càng bộc lộ rõ ràng kỳ vọng của một cha.
Chẳng mấy chốc đến sinh thần ba tuổi của Trường Nhạc. Tuy con bé còn nhỏ, khái niệm rõ rệt về ngày sinh thần, nhưng Thích Tuân Dật vẫn để con chịu thiệt thòi.
Ba tuổi là lúc sắp bắt đầu ký ức. Dù định làm tiệc tùng rình rang, vả nơi thâm sơn cùng cốc cũng chẳng mời khách khứa nào, nhưng Thích Tuân Dật vẫn định may cho Trường Nhạc mấy bộ quần áo mới. Y dùng bộ lông thỏ săn dạo để làm một chiếc áo choàng lông nhỏ, còn đặt thợ đúc cho con một chiếc khóa bạc cầu an.
Con bé sinh trắng trẻo đáng yêu. Thực đôi mắt giống Lang Phương Trạc, sáng ngời như , vầng trán đầy đặn, tóc tơ đen nhánh. Khi khoác lên chiếc áo choàng lông trắng, trông con bé càng thêm vẻ thơ ngây, chiếm trọn cảm tình của đối diện. Chiếc khóa bạc nhỏ treo lủng lẳng ngực, trông Trường Nhạc chẳng khác nào một tiểu tiên đồng giáng thế.
Lang Phương Trạc thấy con bé thốt lên khen ngợi: “Đây là tiểu tiên nữ nhà ai mà hạ phàm thế ?”
Trường Nhạc mặc chiếc áo choàng chạy lẫm chẫm, tà áo rung rinh theo nhịp bước. Lang Phương Trạc nhanh tay bế thốc con bé lên, dùng mu bàn tay, vốn mềm mại hơn lòng bàn tay một chút, áp nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn.
“Trường Nhạc của chúng ba tuổi , lớn thêm một chút nữa . Để cha nuôi bế xem nào, xem nặng thêm tí nào nhé?”
Trường Nhạc chỉ khanh khách. Tiếng khiến lòng Lang Phương Trạc ấm áp như hoa xuân nở rộ khắp núi rừng.
Hắn ngẩng đầu lên, thấy Thích Tuân Dật cách đó vài trượng, gương mặt y thấp thoáng vài phần ý dịu dàng.
Vì thế, Lang Phương Trạc thể nghĩ tới, ngày của ba năm , Thích Tuân Dật giấu , một ở nơi rừng sâu núi thẳm sinh hạ con gái.
Hắn bế chắc Trường Nhạc, đến bên cạnh Thích Tuân Dật để chắn bớt cơn gió phương Bắc đang thổi tới. Tay xách theo một bầu rượu ngon.
“Đáng tiếc Trường Nhạc còn nhỏ quá, uống rượu. Ngươi hãy con bé uống nhiều thêm mấy chén .”