Editor: Trang Thảo.
Lang Phương Trạc bỗng thấy sống lưng lạnh toát, nhưng mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
“Ta thích con bé thì đương nhiên cũng hy vọng con bé thích .”
Thích Tuân Dật vốn thông minh đa nghi. Chỉ cần một chút vô ý là sẽ lộ sơ hở mặt y ngay. Những ngày qua Lang Phương Trạc tuy đắc ý nhưng cũng phần chủ quan. Dù , Thích Tuân Dật hiện tại cũng chỉ mới dừng ở mức hoài nghi, bằng chứng xác thực.
Hắn thản nhiên Thích Tuân Dật, nhận bầu khí căng thẳng giữa hai . lúc đó, Nhạc Đôn Hi thức thời. Đôi tay nhỏ nhắn áp mặt Thích Tuân Dật, đòi “cơm cơm”. Thích Tuân Dật lập tức dịu giọng dỗ dành sẽ nấu cơm ngay. Lang Phương Trạc thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ hổ là con gái ngoan của .
Thấy Thích Tuân Dật chuẩn nấu cơm, Lang Phương Trạc lẽo đẽo theo , định ăn chực một bữa.
“Hay là ngươi để con bé nhận làm cha nuôi . Như về thêm một bảo vệ, đảm bảo ai dám bắt nạt nó .”
Thích Tuân Dật bước chân ngừng.
“Không cần.”
“Ngươi suy nghĩ kỹ . Ngươi thể lúc nào cũng mang con bé theo bên . Gửi gắm cho lạ bằng để chăm sóc. Vừa thể bảo vệ dạy võ công. Nếu làm cha nuôi thì làm sư phụ cũng mà.”
Trang Thảo
“Cũng cần. Ta chính là sư phụ của nó .”
Lang Phương Trạc lập tức đổi giọng.
“Thế nhưng con bé thể chỉ sư phụ mà cha . Ta làm cha nuôi thì . Ngươi thể bá đạo bắt nó chỉ nhận mỗi ngươi như .”
Thích Tuân Dật phiền chịu nổi.
“Thế thì ngươi tự mà nhặt lấy một đứa.”
“Nhặt thì cũng chẳng tìm đứa nào đáng yêu lanh lợi như Đôn Hi.”
“Vậy thì nhặt đứa nào ngốc một chút.”
Nhặt đứa ngốc mà . Lang Phương Trạc tự chẳng bản lĩnh biến một đứa trẻ khờ khạo thành thông minh. Vả , cái ham là một đứa trẻ thông minh. Cái ham chính là đứa nhỏ do Thích Tuân Dật sinh kìa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-14-mot-dem-khong-ngu.html.]
“Thế thì , .”
Hắn lấy danh nghĩa giúp Thích Tuân Dật chăm sóc Nhạc Đôn Hi để ăn chực thêm một bữa cơm, cứ như miếng cao dán da ch.ó gỡ mãi . Ngoại trừ lúc ngủ buổi tối, chỉ cần nơi nào Nhạc Đôn Hi thì nơi đó Lang Phương Trạc.
Hắn chăm sóc Nhạc Đôn Hi chỉ là lời suông. Dần dần mức độ để tâm còn hơn cả Thích Tuân Dật. Trẻ con vốn dễ đau đầu nhức mỏi. Dân gian câu “mỗi sốt là một lớn”, nhưng làm cha thì lúc nào chẳng lo sốt vó. Lang Phương Trạc thức trắng cả đêm trông chừng con bé, liên tục lau trán, lau tay chân và dỗ dành con uống thuốc.
Trẻ con lúc ốm thường quấy . Trước đây Nhạc Đôn Hi chỉ đòi Thích Tuân Dật bế. Nay Lang Phương Trạc y bế con bé , vỗ về dỗ dành. Thích Tuân Dật tuy yên tâm nghỉ nhưng cũng nhẹ nhõm nhiều.
Lang Phương Trạc khẽ ngân nga một giai điệu tên. Nhạc Đôn Hi dần dần chìm giấc ngủ trong vòng tay . Chỉ là con bé vẫn thể rời tay, cứ hễ đặt xuống giường là .
Thích Tuân Dật định tiến đến đón lấy đứa bé, nhưng Lang Phương Trạc tránh , khẽ : “Ngươi nghỉ . Đêm nay để trông. Trời sáng đổi cho ngươi.”
Thế là cứ thế tựa cạnh sập, ôm Nhạc Đôn Hi mà ngủ gật. Thỉnh thoảng giật tỉnh giấc để sờ xem trán con bé còn nóng .
Khi trời hửng sáng, Thích Tuân Dật tỉnh dậy, phát hiện Nhạc Đôn Hi đặt ngay ngắn giường. Lang Phương Trạc vẫn mặc nguyên y phục bên cạnh con bé. Gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, đầu ngón tay vẫn còn đặt nhẹ má đứa nhỏ như để canh chừng.
Y lặng một hồi, kéo tấm chăn đắp lên Lang Phương Trạc.
Trẻ con bệnh nhanh mà khỏi cũng nhanh. Sang ngày thứ hai con bé lui sốt, tung tăng nhảy nhót như thường. Lang Phương Trạc dụi mắt, ngáp dài một cái. Thích Tuân Dật thấy bèn bảo về nhà mà nghỉ ngơi.
Lang Phương Trạc xoa xoa cái cổ phát những tiếng kêu rắc rắc.
“Vậy hôm nay ngươi lên trấn ?”
“Ừ, đợi con bé khỏe hẳn tính.”
Lang Phương Trạc gật đầu.
“Được, đây.”
Hôm nay rời một cách dứt khoát đến lạ thường. Thích Tuân Dật hồ nghi bóng lưng thực sự khỏi cửa về nhà, thầm nghĩ xem tối qua mệt thật . Giờ mới chăm sóc trẻ con chẳng dễ dàng gì.
Thế nhưng đến đoạn khuất tầm mắt của y, Lang Phương Trạc lập tức rẽ ngang, hướng thẳng về phía trấn . Mãi đến tận đêm khuya mới lặng lẽ trở về. Không thắp đèn, cởi đai lưng, dùng khăn thấm nước lạnh lau qua loa bả vai trái, đổ t.h.u.ố.c bột lên vết thương, băng bó một cách sơ sài.
Trong khi đó, ngay khi chuẩn nhận một nhiệm vụ mới, Thích Tuân Dật đột ngột nhận tiền thù lao của cả một ngày trống qua.