Editor: Trang Thảo.
Có một thì sẽ thứ hai. Lang Phương Trạc lén lút tìm con gái ngày càng tự nhiên hơn. Lúc đầu, Nhạc Đôn Hi còn sợ lạ. Hễ ôm là khuôn mặt nhỏ căng lên đầy cảnh giác, vặn vẹo xuống đất.
Lang Phương Trạc liền móc từ một món đồ chơi, khi thì quả khô, lúc là miếng kẹo sữa. Nhạc Đôn Hi thấy liền dán mắt rời. Hắn đưa cho con bé ngay mà trêu đùa hỏi thích , , chịu chơi với .
Nhạc Đôn Hi ấp úng, gật cũng chẳng lắc đầu, rõ ràng vẫn tin tưởng . Chờ đến khi đồ vật cầm chắc trong tay, con bé mới nở nụ ngượng nghịu, ngoan ngoãn trong lòng Lang Phương Trạc.
Thời gian trôi qua, hễ thấy Lang Phương Trạc là con bé , chạy lẫm chẫm đến chỗ để bế bổng lên trung, vang khanh khách.
Thích Tuân Dật ngăn cũng , quản cũng chẳng xong. Khi y hỏi Lang Phương Trạc rốt cuộc làm gì, liền trả lời bằng giọng vô lý hùng hồn.
“Ngươi chẳng đứa nhỏ là nhặt ? Không cha thật đáng thương. Thêm một đối xử với con bé hơn ?”
Thích Tuân Dật á khẩu trả lời . Lang Phương Trạc làm việc , nếu y cứ khăng khăng ngăn cản thì hóa kẻ bất cận nhân tình.
Hơn nữa, đối với Nhạc Đôn Hi mà , con bé vốn dĩ nên nhận tình yêu của Lang Phương Trạc. Dù hiện tại họ mối quan hệ thật sự của đối phương, nhưng sự việc cứ thế mà “đánh bậy đ.á.n.h bạ” thành .
Lang Phương Trạc thuận thế đường hoàng nhà. Sáng sớm đến cửa chờ con gái thức dậy, đun sẵn nước ấm để rửa mặt. Thích Tuân Dật chậu nước lớn bốc nghi ngút liền hỏi: “Con bé mặt mũi nhỏ thế , dùng hết chỗ nước ?”
Lang Phương Trạc mấy để tâm.
“Nhiều ? Vậy thì ngươi dùng , dù cũng đun .”
Thật là lý. Thích Tuân Dật thực sự nỡ lãng phí đống củi lửa đó. Kết quả là ngày nào y cũng tắm nước ấm, mà củi trong phòng chứa cũng chẳng thấy vơi chút nào.
Thích Tuân Dật bảo đừng làm như nữa, Lang Phương Trạc giả ngốc.
“Làm cơ?”
Chuyện đó là gì. Y còn phát hiện Lang Phương Trạc lén dạy Nhạc Đôn Hi gọi “Cha”.
Con bé đến lúc bập bẹ tập . Bình thường Lang Phương Trạc vẫn dạy con mấy chữ đơn giản như “cơm”, “nước”, nhưng Thích Tuân Dật thì vẫn nghĩ kỹ nên dạy con gọi là gì.
Tuy y quyết định sẽ với con rằng chỉ là sư phụ của con, nhưng sợ mai lớn lên, con bé sẽ vì “ cha ” mà đời bắt nạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mang-thai-cot-nhuc-cua-ke-thu/chuong-13-cha-con-gan-nhau.html.]
Lang Phương Trạc thì chẳng lo nhiều đến thế. Nghe con gái “ê ê a a”, liền nổi hứng dạy con chuyện. Đáng tiếc là Nhạc Đôn Hi dù cố gắng vẫn học . Hắn bỗng nghĩ đến những đứa trẻ nhà bình thường, khi học đều bắt đầu từ “Cha” và “Nương”.
Hắn khẽ hắng giọng, ôm Nhạc Đôn Hi lòng dịu dàng :
“Nào, học theo nhé. Cha... cha...”
Nhạc Đôn Hi nể mặt , chỉ là phát âm chút sai lệch, biến thành tiếng “Đát”.
Lang Phương Trạc kiên trì mệt.
“Không đát, là cha, cha. Lại nữa nào, học sẽ cho con ăn kẹo.”
Chưa đợi Nhạc Đôn Hi nắm vững cách phát âm, Thích Tuân Dật trở về. Nghe thấy những gì Lang Phương Trạc đang dạy con bé, đôi lông mày y cau như kiếm, ánh lên tia lạnh lẽo. Lang Phương Trạc cảm thấy sống lưng chợt lạnh. Hắn ôm Nhạc Đôn Hi xoay , gượng một tiếng.
“Ta đứa trẻ nào sớm thì lớn lên càng thông minh. Đôn Hi cũng đến tuổi học .”
“Cho nên ngươi dạy con bé gọi ngươi là cha?”
Lang Phương Trạc chột phản bác.
“Ta là gọi . Những đứa trẻ khác học đều bắt đầu từ từ mà.”
Thích Tuân Dật đón lấy Nhạc Đôn Hi từ tay . Thấy y về, Nhạc Đôn Hi vô cùng vui sướng. niềm vui khác hẳn với lúc chơi đùa cùng Lang Phương Trạc. Con bé dính hơn hẳn, cứ ôm chặt lấy y buông tay.
Lang Phương Trạc thấy thì khỏi ghen tị.
“Uổng công cả ngày bận rộn chơi với nó, hết đút cơm dỗ ngủ, nó chẳng với như chứ.”
Thích Tuân Dật thầm nghĩ, ai bảo con bé ngươi chính là cha ruột của nó. ngoài miệng y : “Ngươi chẳng qua cũng chỉ mới ở bên con bé vài ngày.”
Lang Phương Trạc đà lấn tới.
“Vậy hễ thời gian sẽ đều ở bên con bé nhé? Chắc chắn sẽ một ngày nó thích giống như thích ngươi , đúng ?”
Trang Thảo
Thích Tuân Dật ngước mắt lên . Trong khoảnh khắc đó, Lang Phương Trạc vô cớ cảm thấy y như đang giữa một cơn gió lạnh cô độc, tách biệt với bởi hai thế giới khác biệt.
“Tại chứ? Tại nhất định để con bé thích ngươi?”