Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 50: Về nhà
Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:37:50
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Giải Biệt Đinh còn đang ngây , Mộc Dương nhịn nổi mà hôn .
Tay dán lên n.g.ự.c Giải Biệt Đinh, chỉ khi chân chính cảm nhận tiếng tim đập của , Mộc Dương mới thể xác nhận bây giờ chính là hiện thực, cảnh trong mơ.
Giải Biệt Đinh còn sống, mà còn sống .
Bởi vì thể nhức mỏi nên Mộc Dương duy trì tư thế ngửa đầu lâu, nhưng trong phút chốc phía lưng thêm một bàn tay trái ấm áp nâng thể .
Mộc Dương hôn đến choáng váng đầu óc, thất thần nghĩ, trong hơn hai mươi năm của đời , thứ mà lấy về làm của riêng nhất, cho thứ trở về như chỉ sợ cũng là Giải Biệt Đinh.
Khi đối mặt với sự lạnh lùng của Giải Biệt Đinh thì Mộc Dương còn thể kiềm chế bản , nhưng một Giải Biệt Đinh thật sự chút thích của ngày hôm nay…… nỡ bỏ .
Máu trong quả nhiên của Mộc Nam Sơn Diêu Diên, là một tên tiểu nhân ti tiện tương phản với bọn họ.
Điểm xuất phát của xung quanh đều là tình cùng trách nhiệm, thậm chí ngay cả hành động lúc của Lộ Uyển cũng vì hy vọng đứa con trai của bà thể trải qua những tháng ngày ——
Chỉ là , chỉ là ích kỷ nhất.
Cái gì cũng , nhưng cái gì cũng thuộc về .
Vì thế khó lắm mới c.h.ế.t , buông tay, hiện giờ đầu nắm lấy Giải Biệt Đinh bên .
“Ừm……”
Mộc Dương hôn đến mức thiếu oxy nắm chặt lấy góc áo Giải Biệt Đinh, nhưng đẩy .
Dù là Giải Biệt Đinh là Mộc Dương, trong họ đều mang theo cảm giác may mắn và hấp tấp khi mất mà tìm .
Tuy rằng qua một ngày một đêm, nhưng chuyện xảy du thuyền vẫn ngừng lặp trong đầu Mộc Dương, đồng thời còn phản chiếu lời Giải Biệt Đinh từng : “Nếu em rời , e rằng thể sống .”
Cạu ở bên Giải Biệt Đinh nhiều hơn.
Muốn sống , trong mắt nhiều thêm chút ý .
“Không hôn……”
Mộc Dương vỗ vai Giải Biệt Đinh, hàm hồ : “Phổi sắp ưm…… Hút cạn !”
Giải Biệt Đinh buông , mặt thấy dấu vết khi hôn xong, vô cùng thong dong mà thuận khí cho : “Thân thể em quá kém, trở về rèn luyện.”
Mộc Dương: “……”
Cậu tức giận gặm một cái cổ Giải Biệt Đinh.
là thơm thật.
Mộc Dương dựa cổ Giải Biệt Đinh, hít ngửi hương chanh, cử động chút nào.
Nếu thể giữ nguyên sự bình yên lúc thì bao, chỉ cùng Giải Biệt Đinh, cần nghĩ về bất cứ điều gì khác.
Gặp Diêu Diên cùng Kiều Viện du thuyền là chuyện mà Mộc Dương thể lường , chỉ thể thế giới quá nhỏ, nên sẽ chuyện thể trốn thoát nổi.
Mộc Dương còn thể làm gì.
Dù Diêu Diên tiếp tục làm con trai của bà, là rời khỏi nhà để nhường vị trí cho Kiều Viện, đều thể.
nan đề lớn nhất ở Kiều Viện, cô bỏ nổi tình cảm hơn hai mươi năm với Lộ Uyển, cũng khó thể chấp nhận Diêu Diên – ruột đột nhiên xuất hiện.
Bỏ qua những cảm xúc cá nhân, khi Mộc Dương tĩnh tâm thì thể hiểu tâm trạng của Kiều Viện.
Dù chuyện huyết thống quá hư vô mờ mịt, chỉ tình cảm tích luỹ lâu dài mới đủ thực tế.
Diêu Diên thì ? Bà là hại nhiều nhất……
Đứa con gái hoài thai mười tháng sinh với sự chờ mong tràn ngập cõi lòng, cuối cùng những khác trộm , chỉ phân tán hơn hai mươi năm mà bà còn nuôi con cho kẻ ăn trộm.
*
Sau khi quan sát cả đêm Mộc Dương thể xuất viện, về cơ bản thì thể khôi phục bình thường, nhưng bả vai bên trái sưng lên.
Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên đều tới, Diêu Diên càng cẩn thận hơn: “Dương Dương, con về nhà ở một thời gian nhé?”
Trong lòng Mộc Dương xót xa, trong thời gian Diêu Diên khó chịu hơn bất cứ ai.
Con gái ruột nhận bà, bà còn luôn để ý tới cảm xúc của con trai, sợ con trai khó chịu.
Mộc Dương đột nhiên nhận hình như làm gì cũng sai.
Cho dù là rời xa là buông tay, chỉ sợ cũng sẽ tổn thương tới bọn họ, dù sự thực như nào thì tình cảm trong nhiều năm như vẫn là thật lòng.
Mộc Nam Sơn hoà giải đúng lúc: “Trong thời gian chúng đều ở nhà, giúp việc cũng nghỉ , trong nhà vệ sinh sạch sẽ thì ở ?”
Sau khi Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên chuyện Mộc Dương gặp lở đất thì lập tức cho giúp việc trong nhà nghỉ, ngoài du lịch một thời gian.
Nếu để giúp việc ở trong nhà thì sẽ phát hiện một vài thứ, khi mà ánh mắt dành cho Mộc Dương đổi, hoặc là đưa những việc ngoài thì đều sẽ tạo thành tổn thương cho Mộc Dương.
“Hay là…… Buổi tối chúng cùng ăn một bữa cơm?”
Diêu Diên đón xe lăn từ tay Giải Biệt Đinh: “Đã lâu gia đình chúng ăn cơm cùng .”
“…… Vâng.” Mộc Dương do dự, nhỏ giọng , “Con ăn sườn heo chua ngọt của ba già.”
*Đại khái là đoạn trong QT bạn thụ gọi bố là lão ba, mà lúc cả hai còn khách sáo thì bạn chỉ gọi MNS là ba thôi, kiểu lão ba với ba đều là cách gọi nhưng khác mỗi lão ba là cách gọi mật giữa hai . Nói chung phân vân mãi thì quyết định để là ba già, kì nhưng thấy lựa chọn nào oke hơn í, bạn nào cách edit khác thì bảo nhé ( nhớ giải thích chuyện 1 ở Chương nào đó mà tìm , do thời gian edit cách xa quá nên quên mất tiêu , mà thì não cá vàng sẵn chứ, ai nhớ thì bảo nhé hmu)
Trong lòng tức đau, thật sự thể dáng vẻ cẩn thận như của Diêu Diên, nếu làm như nào cũng thì nhất là theo ý ba , để bọn họ vui vẻ hơn chút.
Mộc Nam Sơn thấy xưng hô mật lâu thì vành mắt ửng đỏ: “Được! Vậy về nhà ăn, đợi lát nữa ba sẽ mua đồ ăn.”
Dường như Diêu Diên chuyện , Mộc Nam Sơn cùng Giải Biệt Đinh lượt khỏi phòng bệnh, là trả viện phí.
Chờ đến khi trong phòng bệnh chỉ còn hai con thì Diêu Diên bên cạnh Mộc Dương, xoa đầu : “Dương Dương, con giận ?”
Mộc Dương ngẩn , theo bản năng lắc đầu.
Mũi Diêu Diên chua xót: “Giận là bình thường…… Là , trong thời gian quá xem nhẹ con.”
“Không ……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-50-ve-nha.html.]
Mấy ngày nay vành mắt Diêu Diên từng hết sưng, giờ phút vẫn ửng hồng như : “Là quá ích kỷ, cân nhắc đến cảm nhận của con…… Tối hôm qua hàn huyên với ba con thật lâu, nhận dù làm gì thì cũng thể vẹn cả đôi đường.”
Mộc Dương há miệng thở dốc, , thể lui .
Diêu Diên cầm tay , chạm bụng : “Mẹ hoài thai mười tháng, tới bây giờ bụng vẫn còn lỏng, đôi khi ngẫm thì giống như mơ , chuyện biến thành như ?”
Mộc Dương ngẩn ngơ, từng xem ảnh chụp nghệ thuật lúc Diêu Diên còn mang thai, cái bụng tròn vo như bóng cao su, căng đến mức đáng sợ, nhưng trong mắt Diêu Diên chỉ sự dịu dàng cùng hy vọng.
Cậu ký ức lúc , Mộc Nam Sơn còn từng chỉ ảnh chụp dạy rằng sinh từ trong bụng , sinh vất vả, cho nên dù xảy chuyện gì thì thể giảng giải chứ đừng nổi nóng với .
Cho nên trong hơn hai mươi năm phát triển của Mộc Dương, nào chống đối Diêu Diên.
Có đôi khi phạm sai lầm, Diêu Diên giáo dục còn nhiều hơn cả Mộc Nam Sơn.
Mộc Nam Sơn dạy thể chống đối sinh , nhưng nặng lời với Lộ Uyển nhiều đến .
Thật căn bản là khônh tư cách những điều đó.
“Mấy ngày mâu thuẫn lắm, hận thể……”
Diêu Diên hít cái mũi, đầu thổ lộ lời trong lòng: “Mẹ hận thể để bà ở trong tù cả đời , nhưng nếu bà , lẽ sẽ bao giờ gặp con.”
Trong cổ họng Mộc Dương nóng lên: “Mẹ……”
Vánh mắt Diêu Diên tràn đầy nước mắt, bà sờ đầu Mộc Dương: “ bà khiến đứa con hoài thai mười tháng sống khổ như …… Mẹ chỉ cần tưởng tượng đến việc thì trong lòng bực đến hoảng, khó chịu .”
Mộc Dương vốn định lấy khăn giấy cho Diêu Diên, nhưng cuối cùng vẫn chỉ ôm lấy bà một cách cứng ngắc: “Con xin ……”
“Con xin làm gì, ngốc cơ chứ?” Diêu Diên đánh yêu Mộc Dương, “Hôm nay Viện Viện về, tiễn cô .”
Việc cần hỏi ý kiến của Mộc Dương, nhưng Diêu Diên vẫn hỏi.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“…… Hiện tại ạ?”
Mộc Dương ngờ sẽ nhanh như , Kiều Viện , thì……
Diêu Diên ôm Mộc Dương xoa nhẹ một hồi lâu, nhẹ thở một : “Tối hôm qua ngủ cả một đêm, suy nghĩ thật lâu, trong thời gian quá bướng bỉnh…… mất con, cam lòng vì cuộc sống của Viện Viện……”
giống lời Giải Chi Ngữ từng , thứ vốn nên thì sẽ mất thứ vốn nên mất .
Bà con đều vui vẻ, nhưng cuối cùng nhận cả Mộc Dương và Kiều Viện đều lâm khốn cảnh vì bà.
“Mẹ cưỡng cầu chuyện của Viện Viện nữa, nhưng chuyện……”
Diêu Diên chần chờ một hồi lâu: “Dương Dương, nếu đưa Lộ Uyển ngục giam, liệu con oán ……”
Bà liệu con hận vì chuyện đó ?
Trong thời gian thậm chí bà còn suy nghĩ ti tiện rằng, nếu bà hề kiên trì cáo trạng Lộ Uyển, liệu Kiều Viện thể trở bên bà , mà Mộc Dương cũng hận bà vì bà cáo trạng ruột của .
Là một , bà luôn hy vọng Kiều Viện thể sống , Mộc Dương thể sống vui vẻ.
cũng vì là một , bà quá hy vọng rằng phạm sai lầm sẽ nhận trừng phạt, đến việc vứt bỏ Mộc Dương cùng Kiều Viện, mỗi bà thấy đàn bà đều hận thể bóp c.h.ế.t bà .
“Bà phạm pháp.” Mộc Dương trầm ngâm một lát, “Người phạm sai lầm luôn trả giá.”
Mộc Dương đôi mắt của Diêu Diên, giọng khàn khàn: “Mẹ, giờ con từng oán …… Kể cả cần con, con cũng thứ hai.”
Giống như Kiều Viện quá nhiều tìn cảm với Diêu Diên, Mộc Dương cũng cảm tình với Lộ Uyển.
Huống chi Lộ Uyển là bắt đầu tất cả, bà huỷ hoại một gia đình vốn nên hạnh phúc mỹ mãn.
Có lẽ khác sẽ m.á.u lạnh, hưởng lợi nên nhận ruột……
Mộc Dương thể vứt tình cảm hơn hai mươi năm , thể oán hận Diêu Diên vì phụ nữ sinh mà nuôi nấng .
*
Một hồi chuyện làm vành mắt Diêu Diên cùng Mộc Dương đều đỏ bừng, Mộc Nam Sơn ôm lấy Diêu Diên an ủi một hồi lâu: “Em , siêu thị mua đồ ăn , giữa trưa ở nhà ăn cơm.”
“…… Vâng.” Diêu Diên nhận thẻ ngân hàng Mộc Nam Sơn đưa, giải thích với Mộc Dương, “Trong thẻ một trăm vạn cho Kiều Viện, con bé……”
Số tiền đó lấy từ Diêu Diên cùng Mộc Nam Sơn, tất nhiên Mộc Dương thể ý kiến.
Kể cả trả phí nuôi dưỡng của mấy chục năm nay, cũng sẽ hai lời.
Trên đường trở về với Giải Biệt Đinh, Mộc Dương đều trầm lặng, trong lòng buồn đến hoảng hốt.
Diêu Diên từ bỏ làm kịp phản ứng, trong lòng cũng cảm thấy nhẹ nhàng.
là một lợi, dù ở lập trường nào cũng đầu kỳ quái.
Vì thế chỉ thể lựa chọn trầm mặc.
Cậu rõ Kiều Viện khó để tiếp thu Diêu Diên, cũng rõ với tính cách của cô thì hẳn sẽ nhận tiền , nhưng nếu cha ruột làm bạn, nuôi trong nhà lao, kế tiếp Kiều Viện nên làm cái gì bây giờ?
Trong lòng đắng chát, nhưng ai với bây giờ làm gì mới đúng, mới thể làm đều như ý.
Xe ngừng căn biệt thự sinh sống hơn hai mươi năm.
Giải Biệt Đinh chuẩn ôm xuống, Mộc Dương ôm lấy cổ.
Cậu dè dặt hôn , áp lên môi Giải Biệt Đinh mà nhúc nhích.
Ít nhất, ít nhất còn Giải Biệt Đinh.
Kiều Viện gì.
Rất nhanh thôi Giải Biệt Đinh hôn , dịu dàng mà thong thả, là sự dịu dàng mang theo chút t.ì.n.h d.ụ.c nào.
Anh nhẹ nhàng mút hôn, cố gắng hết khả năng để Mộc Dương thoải mái nhất thể, giống như những gì làm là để thoả mãn tất cả mong của Mộc Dương.
Mộc Dương hôn đến mức ngứa ngáy mà nuối tiếc đẩy , nhưng khó thể thỏa mãn.
Cậu lẩm bẩm một cách hàm hồ: “Sao chậm như con rùa đen ……”
Giải Biệt Đinh: “……”
Ban đầu cũng định đặt pass mà nghĩ thế nào lười =)) nên gì thông báo nhé