Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 26: Chào ngài
Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:36:37
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vốn dĩ cả đời Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên sẽ chẳng gì.
Không xét nghiệm ADN, cũng sự kiện cẩu huyết như truyền m.á.u thì phát hiện ADN hợp…… Chỉ một sắp c.h.ế.t mà chịu lương tâm nên .
Đó là đồng nghiệp ở bệnh viện lúc của Lộ Uyển, cũng là duy nhất giúp Diêu Diên đỡ đẻ, bà nhận một vạn của Lộ Uyển trở thành đồng loã với Lộ Uyển.
Hơn hai mươi năm thì một vạn là con nhỏ, đó là tiền chữa bệnh cho chồng mà Lộ Uyển dùng biện pháp để kiếm, chỉ là ngờ chồng c.h.ế.t nhanh như .
Cha ruột Mộc Dương tên là Kiều Kiến Chấn, cùng làm việc ở thủ đô với vợ Lộ Uyển, Kiều Kiến Chấn là một công nhân, của cải gì.
Sau khi bọn họ phát hiện mang thai thì định chuẩn về quê đỡ đẻ, ai ngờ Kiều Kiến Chấn đột nhiên phát hiện ung thư phổi thời kì cuối.
Hai đành ở thủ đô, hao hết tiền tiết kiệm cùng vay tiền bên ngoài cũng thể trị bệnh ung thư oái oăm .
Lộ Uyển cùng Diêu Diên ở cùng phòng nhưng nhận đãi ngộ khác biệt, bà Diêu Diên che chở tận tình, chồng dịu dàng vô cùng của bà , cảm thấy vận mệnh bất công suy nghĩ bất .
Một phụ nữ như bà thể nuôi lớn đứa trẻ ?
Đó là đứa con nối dõi của Kiều Kiến Chấn, là hương khói cuối cùng của Kiều gia.
Bà con giống ba nó, từ nhỏ nhỏ sống tằn tiện, khi lớn lên cũng áp lực cuộc sống đè ép cho ngẩng đầu nổi.
Bà cho con một nền giáo dục , thời thơ ấu , một tương lai ……
Lộ Uyển hạ quyết tâm, lúc bàn với đồng nghiệp kế hoặc đánh tráo.
Vào thời đó phương diện quản lý khó tránh khỏi việc lỗ hổng, hai cũng thành công giấu sự việc, Lộ Uyển và Diêu Diên xuất viện trong cùng một ngày.
Nhìn đứa bé xa lạ trong tã lót, Lộ Uyển vốn định bán nó , nhưng động lòng trắc ẩn khi thấy tiếng nỉ non của đứa trẻ mới sinh.
Một chút lương tri còn xót khiến bà giữ trẻ mới sinh , sửa đổi các thói liều mạng kiếm tiền, cố hết khả năng để chăm sóc đứa trẻ , coi như tích phúc cho con .
Đồng nghiệp cùng thực hiện đánh tráo khi bệnh nặng sắp chết, nhiều năm như bà vẫn luôn chịu dày vò, thậm chí còn cảm thấy việc bà bệnh chính là quả báo cho chuyện lúc .
Trước khi , bà một phong tư, viét hết sự thật khi , gửi tới địa chỉ của Diêu Diên.
Bà Diêu Diên còn ở nơi đóhay , chỉ là giữ lương tâm của nên mới gửi ——
là Diêu Diên còn ở nơi đó, mà cha của bà nhận phong thư , cũng chính là ông ngoại bà ngoại của Mộc Dương, hai ông bà sắp 80 tuổi, bà ngoại xem xong phong thư thì run rẩy bệnh viện ngay lúc đó.
Điều giống những gì Mộc Dương nghĩ là phong thư địa chỉ của nhà Lộ Uyển.
Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên sớm họ ở nơi nào, chỉ là sợ Mộc Dương chấp nhận nên vẫn luôn gạt .
Đời chân tướng bại lộ ở quê hương cũ, mà đời Diêu Diên cùng Mộc Nam Sơn cũng ngờ rằng Mộc Dương xuất hiện ở địa phương cả họ.
*
Mộc Dương chằm chằm con mèo sữa suốt tiếng giờ, từ khi ăn xong cơm sáng đến bây giờ, cứ xe lăn bóng trong khu nhà con mèo sữa .
Giải Biệt Đinh bưng chén nước cho : “Em nơi nào ?”
Mộc Dương thong thả nâng mí mắt, giọng nhẹ: “Về nhà .”
Giải Biệt Đinh giật : “Về chỗ ba ?”
Mộc Dương: “……”
Cậu chuyện.
Thật dù Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên nghĩ như thế nào, cách làm nhất của là giữ cách với gia đình , ít nhất thể mật như đây, nếu thì đứa con gái ruột Kiều Viện ở ?
sự tồn tại của là .
“Meo ~”
Con mèo sữa bàn đá kêu khiến cho đau lòng, non yếu ớt, màu sắc và hoa văn thì là một con mèo quýt, đường thì cứ run rẩy như sắp ngã.
Mộc Dương hạ khóe miệng: “Bé cũng ba ?”
Ánh mắt Giải Biệt Đinh khẽ d.a.o động: “Mộc Dương……”
“Nó thật đáng thương.” Mộc Dương ngẩng đầu Giải Biệt Đinh ở bên cạnh, “Anh ôm nó một cái em .”
Giải Biệt Đinh khẽ thở dài, lên phía vài bước, khom lưng ôm lấy con mèo sữa.
Anh cũng đưa đến bên Mộc Dương để xem, chỉ xổm tại chỗ mà vỗ về thể con mèo sữa.
Mộc Dương thì hiểu nhớ đến Giải Chi Ngữ.
Trước mỗi khi Diêu Diên cùng Mộc Nam Sơn đến chỗng cũ của Giải Chi Ngữ thì bảo đó là đàn ông biến thái, Giải Chi Ngữ cho con mèo hoang ăn thôi mà gã cảm thấy sự chú ý của Giải Chi Ngữ con mèo lấy mất, trực tiếp thừa dịp Giải Chi Ngữ ở đó vặn gãy cổ con mèo , Giải Biệt Đinh ba tuổi thấy .
Gã cầm d.a.o uy h.i.ế.p con , nếu dám bảo việc cho thì sẽ vứt bỏ .
Nếu Giải Chi Ngữ trở về thấy , nếu camera của khu nhà làm chứng, chỉ sợ hàng xóm quanh nhà sẽ tin rằng đàn ông ngày thường trông thật hào hoa phong nhã là tên mặt thú.
Mộc Dương còn nhớ rõ những truyện ba tuổi của , cũng rõ là liệu Giải Biệt Đinh còn nhớ từng ba đe doạ .
Bỗng thấy thật đau lòng, bệnh của Giải Biệt Đinh là do gia đình ban tặng, do ba đáng ghét của ban tặng.
Cho nên kiếp Giải Biệt Đinh thích cũng là chuyện bình thường.
Giải Biệt Đinh ép kết hôn, mỗi ngày cứ vô cớ gây rối bên , hành trình theo đuổi của lẽ sẽ giống với ba đó trong mắt , chẳng qua là đổi về cách thức thôi.
Mộc Dương đột nhiên : “Xin .”
Trong lòng Giải Biệt Đinh nhảy dựng, buông con mèo con đến mặt Mộc Dương: “Làm ?”
“Không .” Mộc Dương giơ tay sờ đuôi mắt , “Đột nhiên nhớ má* thôi.”
*Gốc là mụ mụ, nhưng theo như đoạn thì Dương Dương gọi Diêu Diên là ùi nên chuyển thành một xưng hô khác
Trước nay đều gọi Diêu Diên là hoặc già, má thì là Giải Chi Ngữ.
Giải Biệt Đinh dừng một chút: “Không cần nhớ .”
Đối với bà thì lẽ một thế giới khác sẽ vui sướng hơn thế giới .
Mặc dù lúc bà dùng hết sức lực để thoát khỏi chồng , nhưng cuối cùng vẫn thoát bóng ma gã mang đến.
Giải Chi Ngữ cũng c.h.ế.t vì ung thư, nhưng là ung thư dày, hai năm khi bà qua đời, mỗi ngày bà đều ngủ ngon giấc, thường bừng tỉnh giữa đêm, cảm tưởng như vẫn còn sống với chồng cũ.
Sự sợ hãi của bà với chồng cũ khắc trong xương cốt, cứ như bóng với hình chẳng khác nào ma ám.
Mộc Dương đẩy xe lăn: “Anh đến gần một chút.”
Giải Biệt Đinh lời mà đến gần hai bước, lui hai bước khi Mộc Dương định duỗi tay ôm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-26-chao-ngai.html.]
Khi thấy ánh mắt sững sờ tổn thương của Mộc Dương, n.g.ự.c Giải Biệt Đinh tê rần: “Em dị ứng với mèo…… Không thể ôm.”
Mộc Dương ngẩn .
Đã lâu tiếp xúc với thú cưng nên cũng quên mất việc dị ứng.
Mộc Dương ngờ Giải Biệt Đinh , càng ngờ vẫn luôn khắc ghi trong lòng.
Hai trở trong phòng nhỏ, Giải Biệt Đinh rửa tay bộ quần áo, còn làm khử trùng tay mới bế Mộc Dương lên giường: “Không thể xe lăn lâu.”
Anh xoa nhẹ cái chân lâu hoạt động của Mộc Dương, Mộc Dương ngứa đến mức run : “Đừng, đừng xoa nhẹ……”
Cậu cọ khuỷu tay Giải Biệt Đinh: “Anh mua túi thức ăn cho mèo ?”
“…… Được.” Giải Biệt Đinh cho cầm chút đồ ăn vặt, đổ thêm chén nước, chuẩn thoả xong thứ mới cửa, “Em cứ ở đây nhứ, sẽ trở nhanh thôi.”
Mộc Dương thong thả chớp đôi mắt: “Em con mèo ăn.”
“Được.”
Mộc Dương ở giường, thấy bước chân Giải Biệt Đinh càng lúc càng xa mới di chuyển thể một cách khó khăn, dựa chân để xe lăn.
Chỉ một vài động tác nhỏ như mà bắt đầu thở dốc.
Mộc Dương tự giễu , hiện tại thật sự trở thành tên vô dụng, rời khỏi Giải Biệt Đinh là sống nổi.
Ở cửa ván gỗ nà Giải Biệt Đinh đặt riêng, thể giúp xe lăn thuận lợi lăn xuống bậc thang, ông chủ nhà đối diện mới lấy nước giếng hỏi: “Tiểu Dương phơi nắng ?”
Mộc Dương gật đầu: “Cháu ngoài một chút.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Vận động là , tổn thương đến xương mất một trăm ngày nhưng cũng thể giường mãi .” Chủ nhà cho một túi hạt dưa, “Nhà xào đấy, thơm lắm!”
Mộc Dương ngưở thử thì thấy đúng là thơm thậy, nhưng là hạt bí đỏ nên hương vị gì, mà vẻ già đều thích.
“Cảm ơn bác.”
Mộc Dương chờ chủ nhà trở về phòng mới điều khiển xe lăn khỏi khu nhà.
Những ngày tháng trôi qua ở thành nhỏ tuy buồn tẻ nhưng cũng ấm áp, xe đường nhiều lắm, mấy đứa nhỏ nhảy qua nhảy đùa giỡn, cũng nhà ai nấu ăn sớm như , Mộc Dương xoay cái ngửi thấy mùi thức ăn nồng đượm.
Cậu đột nhiên dừng xe lăn : “Bà định theo tới khi nào?”
Không ai đáp .
Một bóng đen dừng mảnh đất trống , cánh tay Mộc Dương bắt đầu khó thấy mà run lên, cố gắng kiềm chế để thất thố: “Sao bà luôn như ? Luôn làm những chuyện lén lút ?”
“Dương Dương, ……” Phía truyền đến giọng của một phụ nữ.
“Đừng gọi như !” Mộc Dương bỗng quát to, đẩy xe lăn xoay , “Sao bà làm ? Con ruột cần mà còn trộm con gái khác!?”
Người theo đúng là ruột cơ hội gặp hai —— Lộ Uyển.
Quần áo của bà mộc mạc, quần áo cộng cũng quá hai trăm tệ. Trên mặt cũng dấu vết gì của việc chăm sóc, mặt mày mang theo nét lo ấu, nếp nhăn cũng tranh đè ép làn da, lộ sự già nua tương xứng với tuổi tác của bà.
“Mẹ còn cách nào khác, nhà quá nghèo, thể cho con những tháng ngày ……”
Lộ Uyển bối rối Mộc Dương, bà chỉ đến Mộc Dương khi chuyển nhà, nhưng ngờ Mộc Dương phát hiện, những còn nhiều ác ý với bà.
“Ngày tháng gì?” Đầu ngón tay cắm lòng bàn tay, Mộc Dương khống chế mà run lên, “Bà hỏi ý kiến của ? Tôi nguyện ý cướp những ngày tháng đó ?”
“Mẹ……” Vành mắt Lộ Uyển đỏ lên, con trai chất vấn như , bà cũng chỉ thể chật vật mà sang chuyện khác, “Có bọn họ ? Có đối xử với con , trách con ……”
Mộc Dương khuôn mặt giống với ba bốn phần, hận ý nơi đáy mắt che giấu chút nào.
“Sao lúc bà làm chuyện thì nghĩ tới điều đó? Không nghĩ tới việc phát hiện thì làm bây giờ? Cũng nghĩ tới đứa con của bà hưởng những ngày tháng lành còn con gái của thì làm bây giờ?”
Mộc Dương nhớ tới nụ xán lạn của Kiều Viện, đau đớn chôn vùi như hồng thuỷ.
Cậu nhẹ giọng chất vấn: “Kiều Viện xứng đáng chịu khổ ?”
Thật những lời chất vấn của hề hợp lý, rõ ràng mới là lợi nhất, hiện giờ phê phán hành động của đẻ, đúng là thể lý.
nếu lúc Mộc Dương quyền lựa chọn, tình nguyện sinh , cũng hôm nay Mộc Nam Sơn cùng Diêu Diên khổ sở như .
Lộ Uyển rơi lệ đầy mặt, che miệng đè nén tiếng .
Bà lắc đầu thật mạnh: “Không …… chỉ con sống hơn thôi, khi đó còn nuôi bản , lấy cái gì để nuôi con chứ……”
Kiều Viện vẫn sống khi bà chăm sóc ?
Chỉ cần bà thật sự quan tâm đến thì nuôi nổi.
Vành mắt Mộc Dương đỏ bừng, nhưng biểu cảm lạnh nhạt, ở đây dù chỉ một khắc, ngữ điệu mang theo vẻ mỉa mai: “Chiếm lấy con gái hơn hai mươi năm thì cũng đến lúc trả về nhỉ?”
Lộ Uyển ngẩng đầu, lau nước mắt nghẹn ngào hỏi: “Vậy còn con? Mẹ nhớ con……”
Lòng bàn tay véo đến mức đau cả tim, Mộc Dương hề lưu tình với đàn bà trông vẻ yếu ớt : “Bà cần mà, còn nghĩ bà?”
Mộc Dương vốn định rằng nếu bà thấy áy náy và hối hận thì hiện tại nên đến cục cảnh sát tự thú, chứ làm bộ làm tịch ở đây.
rốt cuộc vẫn thể , Mộc Dương dáng vẻ khổ sở đau đớn của đàn bà , phần huyết thống khó tựa như kim châm làm đau đớn , tê mỏi đến mức cử động cũng khó.
Cho đến khi một đôi tay ôm lấy từ phía , gỡ lòng bàn tay véo đến mức chảy máu, nhẹ nhàng ôm lấy dỗ dành: “Đừng .”
Nước mắt kìm nổi mà trào trong nháy mắt, Mộc Dương nắm chặt ống tay áo Giải Biệt Đinh, nghẹn ngào : “Anh để bà …… Em thấy bà ……”
Lộ Uyển nhắm mắt , cũng rơi lệ như Mộc Dương, tâm đau như d.a.o cắt.
*
Kiều Viện đang xin từ chức với quản lý cửa hàng.
Việc chuyển nhà đến đột ngột, tuy quản lý cửa hàng cô nhưng vẫn đưa cô tiền lương của một tháng: “Nhớ trở về thường xuyên gặp bọn nhé!”
Kiều Viện , ôm lấy tất cả , đó xách theo túi xoay , cô thấy một đàn bà đang rưng rưng ngoài cửa kính.
Kiều Viện ngẩn , khi đối phương gọi thì cô móm môi : “Chào cô, cô ở cửa hàng đối diện ?”
“…… Được.”
Vừa thấy đồ đàn bà đó khá xa xỉ, cũng là thể diện.
Kể cả khi cảm xúc vỡ oà nhưng vẫn cố gắng để thất thố.
Diêu Diên cùng Mộc Nam Sơn yêu đương tự do, cảm tình giữa hai đậm, đứa nhỏ sinh sự chờ mong của bọn họ.
khi đó bà thể ngờ rằng, câu đầu tiên mà đứa nhỏ với bà khi sinh là nhẹ nhàng gọi , cũng gọi ba, mà là một câu xa lạ ‘ chào bà ’.
So với gió lạnh tháng chạp thì còn khiến rét run hơn.