Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 22: Gặp được

Cập nhật lúc: 2025-11-08 05:36:33
Lượt xem: 55

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Anh mua đồ ăn đây, sẽ về sớm thôi.”

Giải Biệt Đinh đổ ly nước ấm cho Mộc Dương mở video cho xem, bàn nhỏ còn đặt hai đĩa trái cây.

Mộc Dương cúi thấp đầu: “Đi là tự do của , cần với .”

Cậu vẫn nhớ rõ cảm giác khủng hoảng buổi sáng của mấy ngày .

Cậu tỉnh trong ánh nắng, mơ hồ thể thấy tiếng trẻ con vui trong khu nhà, hỉ thước kêu to, mùi thơm của bữa sáng…… Chỉ là Giải Biệt Đinh.

Mộc Dương cứng đờ giường, qua thật lâu mới nhẹ giọng gọi Giải Biệt Đinh, nhưng nhận câu trả lời nào.

Vốn nên vui vẻ mới đúng.

Cuối cùng Giải Biệt Đinh cũng .

phản ứng đầu tiên của Mộc Dương là hoảng hốt vội vàng xuống giường, bởi vì chân đang bó thạch cao nên ngã mặt đất, đau đến mức tê dại cả .

Cậu cho rằng Giải Biệt Đinh .

Giải Biệt Đinh chỉ mua đồ ăn.

Khi Giải Biệt Đinh nhíu mày bế Mộc Dương từ mặt đất lên thì ngay đó n.g.ự.c đau âm ỉ. Nói chuyện với bác sĩ bổ ích, ít nhất đau lòng là gì.

Giải Biệt Đinh theo bản năng ôm Mộc Dương trong n.g.ự.c vỗ nhẹ, trấn an một lát thì đưa bệnh viện kiểm tra, bộ hành trình Mộc Dương đều câu nào, chỉ là nắm chặt ống tay áo của , cả cứng đờ.

Mấy ngày , dù Giải Biệt Đinh làm gì, kể cả là khỏi khu nhà để vứt rác thì cũng sẽ báo cho Mộc Dương một tiếng.

*

Giải Biệt Đinh cong lưng, giúp Mộc Dương kéo cổ áo: “Em ngoan một chút, việc gì gọi điện cho .”

Mộc Dương im lặng, Giải Biệt Đinh quen với dáng vẻ của , trong lòng tự chủ mà than nhẹ một tiếng, cũng đang thở dài vì điều gì.

Chờ đến khi trong phòng an tĩnh , Mộc Dương mới ngước mắt ngơ ngác mà về phía Giải Biệt Đinh rời .

Bọn họ ở trong căn phòng nhỏ gần một tuần, mỗi ngày ngoại trừ giường thì Mộc Dương đều Giải Biệt Đinh ôm tới ôm lui để giải quyết các vấn đề về sinh lý.

Cảm giác khi làm gì, chỉ thể khác chăm sóc cũng chẳng dễ chịu là bao.

Mà cuộc sống như tiếp diễn trong một tháng rưỡi, thạch cao đùi mới thể dỡ bỏ, bắt đầu những ngày tháng chống nạng.

“Reng ——”

Bỗng điện thoại rung lên, Mộc Dương cái tên thông báo —— Tiêu Thừa Mặc.

“Mộc Dương, chuyến bay ngày của chúng , định cùng sân bay với chúng là gì?”

Mộc Dương im lặng hồi lâu, Tiêu Thừa Mặc thử hỏi : “Mộc Dương? Còn ?”

Mộc Dương khàn giọng : “Có…… Xin , thể .”

Tiêu Thừa Mặc kinh ngạc: “Đang tạm thời việc ?”

Mộc Dương nhắm mắt : “Xương đùi gãy.”

Tiêu Thừa Mặc hỏi liên tục: “Có nghiêm trọng ? Hiện giờ còn viện ? Bệnh viện nhà ai ? Tôi với lão Thuỵ gặp .”

Mộc Dương lắc đầu, ngay đó mới nhớ là đối phương thấy : “Không cần , ở thủ đô.”

Tiêu Thừa Mặc nhạy bén mà nhận cảm xúc phù hợp của Mộc Dương, dừng một chút : “Vậy , chuyện gì thì cứ cùng chúng , đừng tự kìm nén một .”

Mộc Dương ừ một tiếng thật nhỏ: “Thuận buồm xuôi gió nhé.”

Tiêu Thừa Mặc mắng: “Sao lời chẳng dễ chịu gì thế? Cậu mau tĩnh dưỡng , nửa tháng là trở , chờ chân là kịp , đến lúc đó chúng gặp .”

Mộc Dương hạ khóe miệng: “Được.”

Mộc Dương thoát ngay lập tức, thoát khỏi cảnh hỗn loạn , bỏ thứ cứ thuận theo ý ……

hiện giờ trói buộc.

Tin nhắn của Kiều Viện xuất hiện ngay đó, nhiều ngày hai liên hệ, bỗng nhiên cô gửi voice tới: “Anh rời khỏi đây ?”

—— .

—— chụp mặt trời lặn ?

Lời mời đột ngột, Mộc Dương nắm thật chặt tay: Chắc là , gãy xương đùi.

Camera cũng hỏng .

Bên Kiều Viện vẫn hiện là đang nhập tin nhắn, qua một hồi lâu mới gửi voice tới: “Là bởi vì đất đá trôi đây vài ngày ?”

quá chắc chắn, Mộc Dương chỉ thể đồng ý.

—— ừm.

—— xuất viện ?

—— xuất viện .

—— xe lăn thì cũng thể ngoài dạo , ở khách sạn đợi chán ?

Mộc Dương vốn định từ chối, ngay đó thì Kiều Viện gửi một tin nhắn: Ở đây cảnh mặt trời lặn , mãi tới giờ mới phát hiện đấy, cần leo núi .

——…… Tôi hỏi trong nhà .

‘ Người trong nhà ’ là xưng hô mà Mộc Dương do dự hồi lâu, xoá liên tục. Hiện giờ quan hệ giữa và Giải Biệt Đinh khá lúng túng, trong lúc nhất thời cũng nên gọi đối phương như nào.

Kiều Viện: Được, chờ trả lời.

Buông điện thoại , Mộc Dương sững sờ một lát, sống trong căn phòng nhỏ nhiều ngày, cảm giác như một ngôi nhà.

Có lẽ là phòng quá nhỏ nên dễ tạo thành cảm giác ấm áp, hoặc là bởi vì Giải Biệt Đinh luôn bên .

cảm xúc vẫn cứ hỗn loạn khó kìm chế, rốt cuộc là Diêu Diên cùng Mộc Nam Sơn làm như nào, cũng vẫn rõ Giải Biệt Đinh làm gì.

Có lẽ , nhưng nghĩ nhiều.

5 năm thất vọng đủ nhiều , chỉ cần ôm chờ mong, như thì đến lúc gặp thẩm phán sẽ đau khổ.

Tình , tư tình cũng .

thuyết phục chính như nào, Mộc Dương vẫn nhịn mở máy tính bảng , tìm những tin tức liên quan về chứng khuyết thiếu cảm xúc, nhưng ví dụ thực tế khá ít, nghiên cứu của giới tâm lý đưa thì đếm đầu ngón tay, đến phương pháp trị liệu cũng chỉ là một khái niệm.

Thậm chí góc của nhiều , đó gọi là bệnh, chỉ là bản tính lạnh lùng vô tâm sẵn thôi.

Mộc Dương hạ khóe miệng, từ góc độ của qua đường, thì sáu chữ bản tính lạnh lùng vô tâm khá hợp với Giải Biệt Đinh.

Đáy mắt xẹt qua vẻ mệt mỏi, đang định tắt máy tính bảng thì Mộc Dương comment đầu tiên hai ngày hấp dẫn sự chú ý.

Người comment tên là Lục Loan, là một cố vấn tâm lý khá trẻ nhưng năng lực.

Lời đầu tiên, bác bỏ quan điểm chứng khuyết thiếu cảm xúc là bản tính lạnh lùng trời sinh, cũng thẳng đây là một loại bệnh tâm lý, là khuyết thiếu nhưng chữa .

Không ai sinh vô tâm, lẽ gien chiếm một phần nhân tố, nhưng khi con sinh , màu trắng giấy vẫn chiếm phần lớn, mà bước tiếp theo của cuộc sống sẽ hướng về cha , cùng một nhịp thở với những xung quanh.

Những tình cảm cảm nhận thuở nhỏ sẽ ảnh hưởng lớn nhất đến tính cách của một , cũng chính là cảnh trưởng thành, trong đó cha là nhân quan trọng nhất.

【 gần đây gặp một bệnh mắc chứng khuyết thiếu cảm xúc, xin phép gọi là A, bạn đời của là B.

Người bệnh sẽ khó để tự phát hiện , nhưng A thành ngoại lệ.

Bạn đời của bệnh, cũng yêu cầu ly hôn với , ghét , nhưng A cho đối phương rời .

Khi hỏi những mạng thì A giải đáp một phần, cho thể một mực cho là đúng giữ đối phương , mà là cho đối phương đúng thứ mà họ cần.

Khi hỏi bạn đời của A gì, tạm dừng thật lâu mới trả lời: “Có lẽ từng đáp lời yêu của em .”

Tôi hỏi hiện tại thì ? Anh , B còn cần , nhưng thử một .

Anh là trường hợp đầu tiên tự chữa khỏi bệnh trong những bệnh của .

A một gia đình cực kỳ phức tạp, thể đề cập cụ thể về vấn đề riêng tư ở đây, nhưng bố của tính kiểm soát cao, của cùng cực cả đời để cố gắng vượt qua bóng ma mà chồng bà để .

Ở trong một gia đình như , đứa con sẽ dễ bỏ qua nhất, bởi vì đứa trẻ đến từ tình yêu, mà là thủ đoạn khống chế của cha đối với .

Sau khi cha ly hôn, A sống một trong nhiều năm ( bận làm việc, đa thời gian thì A đều ở nhà một ).

Anh từng trải qua một tháng chuyện, bởi vì ai thể chuyện.

Mười hai tuổi năm A gặp chuyện ý , bắt cóc, cần 300 vạn tiền mặt nếu sẽ g.i.ế.c con tin.

lúc đó công tác ở đại dương bên , đến khi tin là ba ngày , A ở trong căn nhà nhỏ tối om, nước, đồ ăn, tiếng , giống như thế giới vứt bỏ, ba ngày khi kề cận cái c.h.ế.t thì mới thấy ánh mặt trời.

Tuy rằng bắt cóc là ai, A cũng từng về cảm nhận của trong ba ngày đó, nhưng thể phỏng đoán rằng 72 giờ thấy ánh mặt trời chính là nguyên nhân lớn nhất dẫn đến việc tự cô lập .

Người yêu quý tới muộn tự cô lập chắn ở thế giới bên ngoài, âm thanh của thế giới.

Không là bọn họ lạnh nhạt, chỉ là họ cảm nhận tình yêu.

Bởi vì nhận quá ít nên bệnh cảm giác với tình cảm, tựa như là hệ thống tình cảm phong bế, yêu ghét lo sợ, hỉ nộ ái ố, chỉ lạnh lùng thế giới ồn ào .

Thế giới ban cho dịu dàng, thì phản hồi ? 】

*

Áng văn dài, kể cả giấu tên, Mộc Dương vẫn nhận dấu vết trong cuộc đời của Giải Biệt Đinh.

Cậu sững sờ một hồi lâu, cũng nhớ tin gì về việc Giải Biệt Đinh từng bắt cóc.

Lúc Mộc Dương mới ngẩn ngơ nhận rằng, hiểu của về Giải Biệt Đinh thật sự quá ít.

Cậu việc Giải Biệt Đinh dị ứng với hoa hồng, cũng nguyên nhân gây nhịp tim đều, ngay cả sự việc quan trọng như cũng .

Kể cả trong lòng chỉ còn một mảnh hoang vu, nhưng vẫn nổi gió lốc vì Giải Biệt Đinh, đau lòng đến mức khó thể diễn tả thành lời.

Mộc Dương run rẩy thở một , đầu ngón tay dừng bàn phím hồi lâu, vẫn tìm những từ ngữ mấu chốt về vụ án bắt cóc của Giải Biệt Đinh, nhưng tin tức hữu dụng nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-22-gap-duoc.html.]

Vụ án bắt cóc trọng đại với 300 vạn tiền chuộc mà hề gây ảnh hưởng gì tới dư luận, thậm chí khi Giải Biệt Đinh thành danh cũng lộ ……

Mộc Dương mím môi , hỏi Diêu Diên nhưng nên mở miệng như nào.

Bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân, tay Mộc Dương run lên, máy tính bảng trực tiếp rơi xuống đất, luống cuống nhặt máy lên, khi Giải Biệt Đinh tới thì rời khỏi giao diện tìm kiếm click mở Weibo.

Giải Biệt Đinh đỡ lấy Mộc Dương đang lệch nửa về phía mặt đất, mày nhíu , trong đáy mắt là sự lo lắng mà đến cũng phát hiện: “Bị thương chỗ nào ?”

Mộc Dương chậm rãi lắc đầu: “…… Máy tính bảng rơi mặt đất, .”

Giải Biệt Đinh ôm lấy Mộc Dương giúp thẳng: “Lần chờ trở hẵng nhặt, ngã thì làm bây giờ?”

Mộc Dương chầm chậm ừ một tiếng, chuyển đề tài: “Hôm nay ăn gì?”

“Tôm cùng canh rau đậu hũ.”

Vẫn là món ăn Mộc Dương thích.

*

Mộc Dương quen với việc Giải Biệt Đinh ôm khỏi nhà vệ sinh, hiện tại là hừng đông, nhóm Tiêu Thừa Mặc chuyến bay sớm nhất đến hải đảo , nhắn tin cho Mộc Dương.

Cậu xuất thần mà giữa trung, cho đến khi Giải Biệt Đinh ngoài một chuyến mới nắm chặt lấy tay , nhỏ giọng : “Tôi .”

Giải Biệt Đinh ngừng : “Chỗ mua đồ ăn nhiều lắm.”

như nhưng khi đối điện với ánh mắt khổ sở và bất lực của Mộc Dương, Giải Biệt Đinh vẫn ôm Mộc Dương trong lồng ngực, cho bộ quần áo thường ngày.

Mộc Dương thể tự mặc áo , quần thì thể cong cái chân đang bó thạch cao .

Quần ở nhà rộng thùng thình cởi từ bên hông, trong lúc lơ đãng chạm nơi mềm mại nào đó, cả Mộc Dương run lên, trực tiếp mềm nhũn trong lồng n.g.ự.c của Giải Biệt Đinh.

Cậu gian nan mặt : “Đừng chạm nơi đó.”

Giải Biệt Đinh ngừng , lòng bàn tay nhẹ nhàng ấn một cái: “Nơi ?”

Mộc Dương phát điên .

Cậu rõ là Giải Biệt Đinh thật sự đang cố ý như thế, chỗ mẫn cảm của ở lỗ tai eo lưng giống khác, nơi mẫn cảm nhất của Mộc Dương là hai chỗ eo.

Đến mức mà thỉnh thoảng đụng cũng sẽ cảm thấy ngứa ngáy chứ đừng tới đụng là Giải Biệt Đinh.

Cảm giác tê dại bắt đầu từ xương cụt lan , từ n.g.ự.c truyền đến đại não, Mộc Dương gắt gao nắm chặt ống tay áo Giải Biệt Đinh, trong lồng n.g.ự.c Giải Biệt Đinh, giọng run lên: “Đừng chạm !”

Tuy rằng hung hăng, nhưng một chút lực uy h.i.ế.p cũng .

Giải Biệt Đinh chậm rãi dời tay, quần ngủ rơi xuống, bắt đầu mặc quần ngoài kéo từ chỗ mắt cá chân, lúc xách lưng quần đụng .

Mộc Dương run run Giải Biệt Đinh, đôi mắt tự chủ mà trừng lớn hơn chút, nhưng trông sức sống hơn hẳn.

Giải Biệt Đinh: “Xin .”

“……”

Mộc Dương nghĩ nơi Giải Biệt Đinh mua đồ ăn là chợ bán thức ăn, nhưng vẫn là bán trong nhà, lầu một chủ yếu là thịt, lầu hai thì bán rau quả là chính.

Đây là đầu tiên một nơi mua sắm ồn ào hỗn loạn như , hai xuất hiện hấp dẫn ánh mắt của đại đa , ai xe lăn tới mua đồ ăn cơ chứ?

Chắc do lâu ngoài, Mộc Dương khỏi cảm thấy hoảng hốt.

Cậu bắt lấy cái tay đang nắm xe lăn của Giải Biệt Đinh: “Tôi trở về……”

Mộc Dương năng lộn xộn: “Bị chụp thì …… Tôi xe lăn, quá nhiều ……”

Giải Biệt Đinh nhẹ nhàng đè tay Mộc Dương: “Không gì là , chụp cũng .”

Giải Biệt Đinh đeo khẩu trang, tuy rằng thể che nhiều lắm, cho dù mơ hồ nhận thì cũng sẽ nghĩ Giải Biệt Đinh thật sự xuất hiện ở đây, trộn trong nhóm bác gái mua đồ ăn.

đưa theo Mộc Dương thì giống.

Vẻ ngoài của Mộc Dương quá thu hút ánh , điều đó khiến Giải Biệt Đinh cũng đón nhận nhiều ánh mắt.

“Không …… Bị chụp thì sẽ ——”

Mộc Dương bỗng im bặt, Giải Biệt Đinh nắm lấy tay .

Đây là một tư thế thuận tiện cho lắm. Giải Biệt Đinh đẩy xe lăn, nắm tay bên trong, giọng trầm mà thong dong: “Đừng lo lắng quá, em đeo khẩu trang và mũ thì sẽ nhận .”

Đôi môi Mộc Dương khẽ khép mở: “…… sẽ.”

Giải Biệt Đinh đồ ăn hai quầy, hỏi một cách bình tĩnh như thể chỉ đang hỏi hôm nay ăn gì: “Mộc Dương, em công khai ?”

Mộc Dương triệt để im lặng, môi răng va chạm một lúc mới trả lời một cách cứng ngắc: “Công khai cái gì?”

“Quan hệ giữa chúng .”

Cậu yên tĩnh , một hồi lâu mới nhẹ giọng với khí: “Chúng ly hôn.”

Cái tay của Giải Biệt Đinh đang nắm lấy Mộc Dương bỗng dùng lực mạnh hơn, đó chậm rãi buông , tự nhiên lắm mà chuyển đề tài: “Hôm nay em ăn gì?”

“Gì cũng .”

Mộc Dương nhẹ nhàng rút tay , khi gặp trở ngại thì rút mạnh hơn.

Giải Biệt Đinh lòng bàn tay trống rỗng, tạm thời gì.

Mộc Dương khổ sở, so với lúc ký đơn thỏa thuận ly hôn thì còn khổ sở hơn.

Nước mắt rơi xuống theo gương mặt, khẩu trang che đậy nên khác .

Không ai , thiếu niên đang xe lăn chật vật như nào lớp khẩu trang.

Nước mắt từ bên miệng rơi cổ, mang tới cảm giác lạnh lẽo.

Giải Biệt Đinh đang thử thích , chỉ là nếm thử mà thôi.

Nếu thể thì cứ giữ chặt lấy đang kề cận nơi vách đá, để chờ tới buông tay nữa, ngã đau hơn ?

Rất nhanh thôi Giải Biệt Đinh nhận sự khác thường của , đẩy tới chỗ rẽ của cầu thang, luống cuống : “Anh……”

Giải Biệt Đinh ôm Mộc Dương, cố gắng kìm chế, hô hấp chịu khống chế mà dần dồn dập: “Mộc Dương……”

Anh nhíu lông mày, điều chỉnh hô hấp của : “Đừng …… Ly hôn cũng , nhưng em thật , ——”

Trong lúc nhất thời Giải Biệt Đinh nên câu, từng thèm để ý điều gì, bây giờ rõ ràng là nhiều hơn nhưng chỉ thể yêu cầu em sống .

“Không thích cũng ——” Giải Biệt Đinh xem nhẹ sự tê dại nơi đầu ngón tay, chậm rãi nhỏ: “Tương lai em sẽ gặp đáng giá để em thích…… Đừng từ bỏ chính .”

Trong nhất thời bầu khí chút an tĩnh.

Đôi mắt xinh của Mộc Dương ửng hồng, trống rỗng mà : “Là cần em .”

Trước đây lúc kết hôn, Mộc Dương từng tỏ tình với Giải Biệt Đinh nhiều , nhưng từng đáp .

Sau khi kết hôn dám lời yêu, sợ Giải Biệt Đinh yêu , sợ cuộc hôn nhân thật sự trở thành một câu chuyện .

Cuối cùng Mộc Dương cũng là một câu chuyện , cha là cha , chồng cũng từng là chồng.

Cuộc hôn nhân 5 năm hữu danh vô thực lấy tất cả dũng khí để hướng về phía của , Giải Biệt Đinh cũng từng , một tháng ngắn ngủn thể đổi gì?

Trong quá khứ đáng giá để Giải Biệt Đinh , hiện giờ càng thể tìm thấy điểm nào để Giải Biệt Đinh thể thích .

Có lẽ trách nhiệm chiếm phần lớn, chỉ là tồn tại, quen bỏ mặc bản .

“Không cần em.” Giải Biệt Đinh tự chủ mà nhíu mày, mười ngón đều cực kì tê mỏi, hô hấp gấp rút mà lặp một nữa: “Không cần em.”

Đầu ngón tay Mộc Dương khẽ nhúc nhích, giờ mới muộn màng nhận Giải Biệt Đinh .

“Anh từng làm một giấc mộng……” Giải Biệt Đinh nửa cụp mắt, chút hoảng hốt, “Thấy em giường bệnh…… ngừng hô hấp.”

Bắt đầu từ ngày đó, lòng thể vững vàng như , như là d.a.o cùn trộn lẫn trong tim, mỗi một phút mỗi một giây từng ngừng đau đớn.

Khoảnh khắc gặp tai nạn xe cộ , vụ nổ mạnh phóng hẳn lên trời, chiếc nhẫn tháo xuống ngón áp út, nỗi lòng lạnh lẽo bỗng trộn lẫn với sắc màu —— nếu thể, kiếp sẽ gặp Mộc Dương một .

Không bạn đời cũng , kết hôn cũng , chỉ cần thể để thấy Mộc Dương đang , đang hô hấp là .

“Bắt đầu từ ngày đó…… Nơi liền bắt đầu đau.”

Giải Biệt Đinh cúi , kìm chế ôm mà chuyển sang lau nước mắt của Mộc Dương, khẽ chạm n.g.ự.c Mộc Dương.

Mộc Dương sững sờ ngước mắt, nhất thời phân biệt thật giả.

Chẳng giấc mộng chính là chuyện xảy đời ?

Cậu bao giờ nghĩ rằng, nguyên nhân nhịp tim Giải Biệt Đinh đều quặn đau liên quan đến

Giải Biệt Đinh Mộc Dương đang mờ mịt: “Vào ngày em để đơn thoả thuận ly hôn thì còn một tờ giấy khác.”

【 Em thì…… sống nhé. 】

Đương nhiên Mộc Dương còn nhớ rõ lời từ biệt do chính .

nghĩ lâu ——” Cuối cùng Giải Biệt Đinh vẫn nhịn mà ôm trong lồng ngực, “Nếu em rời lẽ sẽ thể sống .”

Lực ôm chặt, nếu Mộc Dương thì thể đẩy bất cứ lúc nào.

Giải Biệt Đinh cũng giống ba, dùng cưỡng cầu để đổi lấy an tâm. Khi ở bên , Mộc Dương luôn quyền lựa chọn cùng tự do.

Mộc Dương thong thả mà nâng cánh tay lên, khẽ run chạm vòng eo Giải Biệt Đinh thì chợt một tiếng “Bang ——”.

Hai nghiêng đầu qua, một vị phụ nữ trung niên đang khiếp sợ thang lầu, đồ ăn trong tay rơi mặt đất, một quả táo lăn theo bậc thang xuống đến bên xe lăn.

Kiều Viện tiếng mà đến: “Mẹ —— làm ?”

Trong khoảnh khắc đối diện với ánh mắt của phụ nữ , Mộc Dương bắt đầu run rẩy, tựa như đánh mất khả năng để hành động, đến giơ tay cũng thật khó khăn.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Câu chữ bật thốt từ trong cổ họng một cách đau đớn: “Đi, đừng ở đây…… Về, về nhà……”

______________

Loading...