Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 151: Phiên ngoại 5 (Hạ)

Cập nhật lúc: 2025-11-14 09:17:03
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ còn ba tháng nữa là thi đại học, vịt đến miệng còn để bay mất, nghĩ thôi thấy khó chịu tài nào chịu nổi.

“Em đảm bảo sẽ trễ nải việc học !” Mộc Dương vội nắm c.h.ặ.t t.a.y Giải Biệt Đinh, giọng đáng thương : “Em thích lâu như , còn em chờ thêm ba tháng nữa …”

Giải Biệt Đinh: “…”

Thật điều nghĩ là ba tháng, mà là nghiệp đại học.

lời thể , nếu Mộc Dương lẽ sẽ bùng nổ mất.

“Chờ thi đại học xong, nếu thành tích thì chúng sẽ tính tiếp.”

Mộc Dương: “…”

Chắc chỉ Giải Biệt Đinh mới thể chuyện yêu đương như thể đang bàn chuyện làm ăn.

Cậu yếu ớt hỏi: “Vậy nếu thành tích thì ạ?”

Giải Biệt Đinh thản nhiên đáp: “Thành tích thì học một năm, hoặc là chờ nghiệp đại học.”

Mộc Dương vô cảm chằm chằm , ánh mắt dần trở nên oán giận.

Đến ba còn nhọc lòng chuyện học hành của đến thế.

Giải Biệt Đinh ý định mềm lòng, cứ thế phòng tắm xả nước bồn: “Ngâm năm phút .”

Sau khi uống rượu thì nên ngâm bồn khi ai trông chừng, nhưng Giải Biệt Đinh chỉnh nhiệt độ nước quá cao và chỉ để Mộc Dương ngâm một lát. Anh sợ nếu tắm vòi sen thì sẽ ngã, vì trông choáng váng .

Mộc Dương tức giận.

Tại tỏ tình mà vẫn thể ở bên chứ!

Giải Biệt Đinh lấy cho một đôi dép lê, dừng một chút : “Nếu em yêu đương là chơi game cùng, học bù cho em… thì cũng thể làm .”

“Đương nhiên là ! Yêu đương là ôm ấp hôn hít, làm—” Mộc Dương đột ngột đổi giọng, “làm những chuyện mật hơn…”

Giải Biệt Đinh hồi lâu khom lưng bế bổng lên.

Mộc Dương bất an choàng tay qua cổ , lí nhí : “Chỉ là em gần hơn một chút thôi…”

Giải Biệt Đinh vài bước, đặt Mộc Dương xuống cạnh bồn tắm ôn tồn dạy dỗ: “Em vẫn còn là học sinh cấp ba, bây giờ nên lấy việc học làm trọng, đừng nghĩ đến mấy chuyện linh tinh nữa.”

“Đâu chuyện linh tinh …” Mộc Dương dám cãi thẳng thừng, chỉ thể lẩm bẩm trong miệng.

Ôm ấp hôn hít là chuyện linh tinh , đúng là kẻ dâm thấy gì cũng dâm.

Cậu bắt đầu cởi quần áo, Giải Biệt Đinh lập tức dời mắt ngoài.

Nước trong bồn tắm nhiệt độ . Vì uống rượu nên Giải Biệt Đinh chỉ xả mực nước thấp, còn ngập đến tim.

Thật Mộc Dương tắm nhanh, nhưng vẫn thất thần đồng hồ điện thoại, đợi cho đủ năm phút trôi qua.

Quá một phút .

Mộc Dương ý định dậy, còn cố tình im lặng, tạo một chút tiếng nước nào.

Giây tiếp theo, một giọng dò hỏi vang lên từ cửa phòng tắm: “Mộc Dương?”

Mộc Dương vội nhắm mắt, giả vờ ngủ trả lời.

Vài giây , một bóng cao lớn đẩy cửa bước , một tay vớt vẫn còn đang ở trong nước lên.

Giải Biệt Đinh ban đầu còn nhíu mày, nhưng khi thấy khuôn mặt của Mộc Dương thì liền khẽ thở phào một cách kín đáo, đó lấy một chiếc khăn tắm lớn quấn lấy hình dẻo dai của thiếu niên.

Anh gọi một tiếng: “Mộc Dương?”

Mộc Dương vẫn động tĩnh gì.

Giải Biệt Đinh thế mà bật khe khẽ.

Tai Mộc Dương ngưa ngứa, nhưng vì sợ lộ nên cố nén gì.

Giải Biệt Đinh bế phòng ngủ, ném thẳng lên giường rút cây thước giấu ốp điện thoại , cách lớp khăn tắm mà quất một cái "bốp" m.ô.n.g .

Mộc Dương giật nảy , bật dậy: “Anh làm gì mà đánh em!”

Giải Biệt Đinh ung dung bên mép giường, tay cầm thước vỗ nhẹ lòng bàn tay trái: “Có ai với em là diễn xuất của em tệ lắm ?”

“…” Mộc Dương nhanh nhẹn chui tọt trong chăn, “Em mệt trai, ngủ ngon.”

*

Ba tháng tiếp theo, Mộc Dương như tiêm m.á.u gà, bắt đầu lao đầu học hành. Tất cả là nhờ câu của Giải Biệt Đinh rằng nếu thi đại học thành tích thì thể yêu đương.

Nền tảng các môn của Mộc Dương đều tệ, chỉ là bản thích học nên thành tích mới luôn lẹt đẹt ở mức trung bình thấp.

Việc Mộc Dương đổi tính nết khiến đều kinh ngạc. Giáo viên từ chỗ tin cho đến dần vui mừng, thậm chí còn mời phụ đến một học khuya quá nên ngủ gật lớp, rằng học hành cố nhiên quan trọng, nhưng sức khỏe còn quan trọng hơn.

Đương nhiên, gặp giáo viên là Giải Biệt Đinh.

Thực Mộc Dương cũng nghĩ cách để Giải Biệt Đinh nhượng bộ, nhưng vì quá kiên định nên đành bỏ cuộc.

cũng chẳng cả.

Không yêu đương thì ? Chuyện cần làm, Mộc Dương vẫn làm đủ cả, thiếu một thứ.

Cậu thường xuyên ôm một cái, còn chuyện lén hôn thì thành cơm bữa.

Có đôi khi, giờ Giải Biệt Đinh kèm học, còn cố tình tắm , đó mặc chiếc áo thun mà từng mặc bàn học, đôi chân dài cứ thế đung đưa ghế.

00:04

Bị mắng thì càng kiêu căng, dùng chân khều khều đầu gối Giải Biệt Đinh. Ngồi mỏi thì nghiêng gác chân lên đùi , đổi tư thế tiếp tục giảng bài.

Tối đến càng ngoan, giở trò đòi ngủ chung với Giải Biệt Đinh. Nằm chung một chăn , còn cố tình giả vờ vô ý đụng chỗ , chạm chỗ ...

Đến khi Giải Biệt Đinh thể chịu đựng nữa mà đè , liền ngây thơ : “Chúng còn yêu của mà, đánh m.ô.n.g thì lắm nhỉ?”

Về , Giải Biệt Đinh đành bó tay với , nhưng nỡ ngủ riêng nên dứt khoát lấy hai bộ chăn , mỗi đắp một cái.

Tưởng thế là Mộc Dương hết cách ?

Một tháng cuối cùng kỳ thi đại học, thần kinh ai cũng căng như dây đàn, tất cả đều đang liều mạng học tập, Mộc Dương cũng ngoại lệ. Tối đến, lấy cớ quá căng thẳng, áp lực đến mất ngủ để đòi Giải Biệt Đinh ôm ngủ.

Học sinh kỳ thi đại học đều là ông trời con, thế nên Giải Biệt Đinh gần như chiều theo chuyện, ngoại trừ việc mật.

Anh bao giờ chủ động hôn Mộc Dương, ngay cả tay cũng từng chủ động nắm lấy.

Cho dù Mộc Dương nhấn mạnh thành niên thế nào cũng vô dụng. Theo lời Giải Biệt Đinh, học sinh lớp 12 và trẻ vị thành niên chẳng khác gì , mà thì phạm tội.

Suy nghĩ của Giải Biệt Đinh đơn giản, hy vọng thể ở bên khi tâm trí Mộc Dương trưởng thành và chín chắn hơn, chứ quyết định một chuyện thể đổi cả đời cái thời thanh xuân bồng bột.

Cuộc sống đại học chẳng qua chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, chỉ khi đại học mới thể thấy một thế giới rực rỡ hơn, gặp những muôn hình muôn vẻ và ưu tú hơn...

Nếu bây giờ vội vàng đến với , hối hận thì mất nhiều hơn .

Sự kiềm chế ăn sâu xương tủy của Giải Biệt Đinh. Anh giống như Thang Tước, thấy một đóa hồng kiều diễm liền nảy sinh lòng riêng, giấu nó một góc tối tăm thấy ánh mặt trời.

Anh hy vọng Mộc Dương thể mãi mãi giống như bây giờ, một cách tự do và phóng khoáng, tất cả những gì nhất.

Dù cho trong những điều nhất đó .

Cổng trường tụ tập đông , hơn 90% đều là phụ .

Giải Biệt Đinh bóng cây, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như khi, nhưng tâm trạng khỏi những vị phụ đang ngừng bàn tán bên cạnh lây cho vài phần hồi hộp.

Mộc Nam Sơn và Diêu Diên yên tâm khi giao Mộc Dương cho , đến nỗi con trai thi đại học mà cũng đến, chạy du lịch .

Tiếng chuông trường đột nhiên vang lên, các vị phụ xung quanh đồng loạt ồ lên chen đổ về phía cổng, hy vọng thể đón con đầu tiên.

Giải Biệt Đinh cũng ngoại lệ, hòa dòng . may là nhờ lợi thế chiều cao, thấy ngay Mộc Dương đang cùng bạn học xuống bậc thang trong sân trường.

Mộc Dương rõ ràng đang tìm , nhưng về phía bên đường.

Làn da của thiếu niên trắng đến mức nổi bật ánh nắng. Dù giữa đám học sinh đông đúc, vẫn là nổi bật nhất, kiêu hãnh phóng khoáng.

Giải Biệt Đinh dừng bước, hiếm khi nghĩ, nếu và Mộc Dương thật sự ở bên , Mộc Nam Sơn và Diêu Diên sẽ tâm trạng gì khi chính họ tự tay đưa con trai miệng cọp.

“Giải Biệt Đinh!”

Mộc Dương nhanh tìm thấy Giải Biệt Đinh. Vì ngờ chịu chen chúc trong đám mùi mồ hôi nên tâm trạng vô cùng kích động.

Cậu vỗ mạnh mấy cái Phan Đạt Tương: “Lão Phan, nhé!”

Phan Đạt Tương suýt đánh đến hộc máu, chỉ ôm n.g.ự.c cạn lời.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Đám đông bất giác dạt một lối nhỏ cho thiếu niên đang lao tới. Mộc Dương phấn khích nhào lòng Giải Biệt Đinh: “Em thi xong !”

“Ừm.” Giải Biệt Đinh xoa đầu , “Có mệt ?”

Mộc Dương lắc đầu: “Không mệt, chúng về nhà thôi!”

Hai chen chúc ngoài, mãi đến khi lên xe mới cảm thấy mát mẻ.

Mộc Dương thắc mắc: “Sao hỏi em thi thế nào?”

Giải Biệt Đinh nghiêng thắt dây an cho : “Cứ cố gắng hết sức là .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-151-phien-ngoai-5-ha.html.]

Ba tháng học thêm cuối cùng cũng là quá muộn, nhưng Giải Biệt Đinh đều thấy sự nỗ lực của Mộc Dương. Bất kể kết quả , chỉ cần cố gắng hết sức là .

Điểm thi thử hai, ba của Mộc Dương đều tệ, tiến bộ một hai trăm điểm. Chỉ cần kỳ thi đại học thể giữ mức 500 điểm thì con đường lựa chọn đại học cũng rộng mở hơn nhiều.

“Em thấy làm bài tệ .” Mộc Dương tự tin một cách khó hiểu, “Em nhất định sẽ đỗ Kinh Đại.”

Giải Biệt Đinh nhịn : “Được.”

rằng gần như thể, nhưng Giải Biệt Đinh vẫn nỡ dội gáo nước lạnh .

Có điều, vẫn tiêm cho một liều dự phòng : “Lỡ như đỗ cũng , thể đợi đến năm ba, năm tư thi cao học của Kinh Đại.”

Mộc Dương xịu mặt xuống: “ mà mệt lắm.”

Giải Biệt Đinh kìm mà véo má : “Chờ nghiệp là khỏe .”

Mộc Dương đảo mắt: “Thật còn cách kết hợp giữa học và chơi mà.”

Nói thô một chút thì Mộc Dương xoay mông, Giải Biệt Đinh định làm gì, hiểu ngụ ý trong lời cơ chứ.

“Đợi kết quả .”

Mộc Dương đợi , ngay khi xuống xe túm lấy cổ áo Giải Biệt Đinh cưỡng hôn: “Đợi kết quả định đợi đại học ?”

Mộc Dương cắn mạnh lên môi một cái, hằn học : “Đợi lên đại học định đợi nghiệp đại học ?”

Giải Biệt Đinh: “…”

Mộc Dương tức giận, nhanh chóng xuống xe nhà: “Anh là đồ lừa đảo!”

Mộc Dương nổi giận thì động tĩnh cũng lớn, chạy rầm rầm lên lầu, đóng sầm cửa phòng kêu “rầm” một tiếng.

Giải Biệt Đinh đau đầu day day trán, dỗ dành vị tiểu tổ tông thế nào đây.

Tiểu tổ tông giận thật , về phòng là mục đích, thu dọn quần áo mới là mục đích.

Cậu đeo ba lô chạy rầm rầm xuống nhà: “Tối nay tự ngủ một !”

Giải Biệt Đinh: “… Em đấy?”

Mộc Dương: “Chỉ bạn trai em mới quản em !”

Mộc Dương liền mấy ngày, Giải Biệt Đinh đến tìm một nào.

vẫn nhắn tin mỗi ngày như chuyện gì xảy . Trước đây Giải Biệt Đinh nhắn một tin thì Mộc Dương thể trả lời ba tin, bây giờ Giải Biệt Đinh nhắn ba tin, Mộc Dương nhiều nhất cũng chỉ trả lời hai.

Hừ, hai tin thôi, thể nhiều hơn !

Phan Đạt Tương và Mộc Dương sofa chơi game: “Cậu thật sự về ?”

Mộc Dương dán mắt màn hình game: “Không về đấy, cho tức c.h.ế.t .”

Phan Đạt Tương mặt mày rầu rĩ: “Hôm nay kết quả , về ? Tớ thật sự bạn trai tương lai của cho sổ đen .”

Mộc Dương bĩu môi: “Anh tớ ở chỗ .”

Phan Đạt Tương chỉ cạy đầu xem bên trong chứa cái gì: “Nếu thì mò đến tìm từ tám đời !”

“…” Mộc Dương lỡ tay bấm mạnh một cái, nhân vật trong game c.h.ế.t luôn.

“Cậu xem rốt cuộc nghĩ gì ?” Mộc Dương ủ rũ dựa sofa, “Làm gì ai thích khác mà ở bên chứ, câu cũng thích tớ là để dỗ tớ ?”

“Không thích thì dỗ làm gì? Cậu mang tiền tài quyền thế cho chắc?”

“Thế thì tại chứ…”

Phan Đạt Tương điên cuồng bấm tay cầm, nhưng một gánh team nổi, đầy một phút cũng c.h.ế.t theo.

Cậu vớ lấy túi khoai tây chiên, nhai : “Tự ti chứ .”

“… Hả?”

Phan Đạt Tương bắt đầu phân tích vẻ đây: “Cậu xem nhé, lớn hơn 6 tuổi đúng ? Anh thấy đủ chuyện phồn hoa , còn thì ! Lỡ như đại học thích khác, gặp hơn thì …”

“Vớ vẩn!” Mộc Dương lập tức gân cổ cãi, “Không thể nào hơn Đinh Đinh !”

Phan Đạt Tương nhún vai: “Đấy thấy , chính là thích cái mặt của .”

Mộc Dương: “Không !”

Phan Đạt Tương cũng tranh cãi với : “Rồi, tớ , nhưng Giải Biệt Đinh . Trong mắt , khi chỉ thích vẻ ngoài của thôi, lỡ như —— im , tớ là lỡ như, gặp hơn … Cậu hiểu ?”

Mộc Dương ngẫm nghĩ một lát: “Ý là, sợ tớ chê già chứ gì?”

Phan Đạt Tương đầu đầy nghi hoặc, thằng bạn nối khố nhà trong đầu hồ dán ? Ý thế!

Mộc Dương càng nghĩ càng thấy lý: "Không thể nào hơn Đinh Đinh , chẳng là lớn hơn 6 tuổi , 24 thì 30, 34 thì 40..."

Cũng mà nhỉ?

Mộc Dương còn nghĩ xong thì Phan Đạt Tương hét lên: "Chết , quá giờ , mau tra điểm !"

Hai cuống quýt bò dậy, nhưng Mộc Dương nhận cuộc gọi video của Giải Biệt Đinh .

Cậu do dự một giây vẫn bắt máy, trong điện thoại truyền đến giọng lạnh lùng của Giải Biệt Đinh: "Xuống đây."

Mộc Dương ngập ngừng: " em còn tra điểm..."

Giải Biệt Đinh lâu gặp màn hình: "Anh tra ."

Mộc Dương "" một tiếng, dù lao xuống nhưng cảm thấy rụt rè một chút, thế là lầm bầm nửa ngày: "Em xuống ."

"Anh nhớ em."

Mộc Dương cả ngây .

Sau đó, cúp máy ngay tắp lự, đến chào một tiếng cũng vọt xuống lầu, chỉ còn Phan Đạt Tương gào lên ở đằng : "Mày mang quần áo với túi kìa!!"

Giải Biệt Đinh đang bên cửa xe. Mộc Dương lao tới một cái thật mạnh, dụi lòng một lúc lâu: "Anh thật chứ?"

Giải Biệt Đinh thở khẽ: "Ừ."

Mộc Dương đắc ý ngước mắt lên: "Em cũng nhớ , siêu cấp siêu cấp nhớ luôn, nhưng vì đại kế thoát ế nên em vẫn luôn cố nhịn, nhịn c.h.ế.t em ..."

Cái miệng nhỏ của Mộc Dương luyên thuyên ngừng, Giải Biệt Đinh nhịn bèn cúi xuống chặn miệng , hôn đến mê man mới buông .

Anh chậm rãi hỏi: "Không bao nhiêu điểm ?"

Mộc Dương lập tức căng thẳng: "Bao nhiêu điểm ạ? Có đỗ Kinh Đại ?"

"Có thể đỗ Kinh Đại..." Giải Biệt Đinh đột ngột bẻ lái, "...đỗ trường gần Kinh Đại nhất."

Mộc Dương: "..."

Giải Biệt Đinh trêu nữa: "599."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộc Dương xị xuống: "Sao cho em thêm một điểm nữa!"

Dù thêm một điểm cũng Kinh Đại, nhưng cảm giác của con đầu sáu và đầu năm khác .

"Trường gần Kinh Đại nhất là trường nào ..."

"Trường đó cũng gần khoa của bọn lắm." Giải Biệt Đinh xoa đầu , "Cũng , khoa Tài chính và Luật của họ nổi tiếng."

"Thôi ..." Mộc Dương tủi , "Vậy còn yêu em ?"

Giải Biệt Đinh bất đắc dĩ: "Nói mà."

Chỉ thể xin bác trai bác gái thôi.

Nỗi buồn bực của Mộc Dương thoáng chốc tan thành mây khói, chu môi hôn chụt chụt lên môi Giải Biệt Đinh mười mấy cái như gà mổ thóc: "Vậy chúng làm chuyện mà các cặp đôi nên làm !"

Giải Biệt Đinh lập tức lật mặt: "Cái đó thì ."

Mộc Dương lên án: "Trong đầu nghĩ cái gì thế! Em là hôn cơ mà!"

Giải Biệt Đinh: "..."

Mộc Dương trông vẻ bình tĩnh nhưng tim đập thình thịch ngừng. Từ nay về bạn trai !

Chí nguyện lớn nhất đời , là khiến Giải Biệt Đinh gọi một tiếng "chồng ơi"!

Mãi cho đến khi về nhà, tim Mộc Dương vẫn còn đập rộn ràng thôi.

Cậu cũng vô dụng như , nhưng thầm mến bấy lâu nay bằng lòng yêu đương với đó!

Rất lâu , Mộc Dương quả thật tiếng "chồng ơi", đáng tiếc đều là do chính gọi.

Giải Biệt Đinh gọi cũng , nhưng trả một cái giá nhất định.

Mộc Dương lập tức nữa.

Lúc tán thì ngày nào cũng thả thính, đến khi Giải Biệt Đinh chiều theo ý thì câu cửa miệng mỗi ngày biến thành "Anh buông em !".

Hoặc là "Hôm nay chúng ngủ đúng giờ lúc mười rưỡi nhé."

Haiz, đời thật gian nan.

--------------------

Loading...