Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 149: Phiên ngoại 5 (Thượng)

Cập nhật lúc: 2025-11-14 09:17:01
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

【 Bối cảnh: Thế giới song song, thanh mai trúc mã, Giải Biệt Đinh bệnh, cũng trở thành diễn viên. 】

*

Phan Đạt Tương và Mộc Dương cùng nhà vệ sinh: “Chậc, sắp điểm thi thử , hồi hộp quá mất…”

“Hồi hộp cái rắm.” Mộc Dương ngậm một que kẹo mút, “Có hồi hộp cũng chẳng điểm cao .”

Nói thì , nhưng lòng bàn tay vẫn đổ chút mồ hôi.

Phan Đạt Tương chậc lưỡi: “Mày hồi hộp thì dạo học hành điên cuồng thế làm gì?”

Mặt Mộc Dương cứng đờ: “Làm gì mà điên cuồng?”

“Ồ, thế ?” Phan Đạt Tương ngân nga hát, “Là ai ~ đêm ngủ ~ ôm sách học miệt mài ~”

Mộc Dương lườm một cái, lát mới ỉu xìu mím môi: “Tao thi đỗ Kinh Đại.”

Phan Đạt Tương sững sờ một giây: “Mày đang mơ mộng hão huyền gì đấy?”

“...” Mộc Dương đáp bằng ánh mắt c.h.ế.t chóc.

Phan Đạt Tương kéo khóa quần lên, một tay chống vách ngăn, vẻ đăm chiêu: “Mày Kinh Đại là vì Giải Biệt Đinh ?”

Mộc Dương bĩu môi: “Không .”

Phan Đạt Tương ‘ồ’ một tiếng: “Thôi mày đợi kiếp , kiếp chăm học , may còn hy vọng.”

“...” Thằng ngứa đòn thật.

Mộc Dương đ.ấ.m cho một trận, nhưng cũng Phan Đạt Tương là sự thật.

Lên lớp mười hai mới bắt đầu cố gắng thì đúng là quá muộn .

Ký ức về nửa tháng , khi Mộc Dương come out với gia đình.

Nguyên nhân là do Mộc Nam Sơn hiểu lầm yêu đương ở trường làm hại con gái nhà . Bị oan, liền phủ nhận và thương, nhưng trong trường.

Không ai hiểu con bằng cha, lời thốt , Mộc Nam Sơn đoán ngay.

Mộc Dương dứt khoát làm tới luôn, thẳng thắn thừa nhận: “Con chính là thích Giải Biệt Đinh đấy! Có phạm pháp mà bố quản con thích ai!”

Mộc Nam Sơn lập tức giáng cho một đòn chí mạng: “Con thích nó thì đương nhiên thành vấn đề, nhưng đằng nào thì thằng bé Tiểu Giải cũng sẽ đồng ý .”

Câu khiến Mộc Dương tức điên lên, gân cổ cãi rằng Giải Biệt Đinh chắc chắn sẽ đồng ý, tin thì cứ thử xem!

Mộc Nam Sơn lạnh: “Chỉ bằng con? Con lấy cái gì để thằng bé Tiểu Giải cũng thích con? Với cái thành tích bết bát hiện tại của con, con và nó sẽ là một trời một vực. Nó đang học nghiên cứu sinh ở Kinh Đại, gặp ai cũng ưu tú hơn con gấp trăm nghìn , trai xinh gái thì nhiều đếm xuể, con nghĩ xem tại thích con?”

Những lời khiến Mộc Dương mất hồn mất vía mấy ngày trời. Mãi mới thông suốt và bắt đầu phấn đấu học tập thì Phan Đạt Tương dội cho gáo nước lạnh.

Cậu kéo khóa quần lẩm bẩm: “Sẽ yêu đương với khác , hứa với mà…”

Phan Đạt Tương phía nghi hoặc hỏi: “Mày gì đấy?”

Mộc Dương lắc đầu, gì.

Mai là cuối tuần, nhưng nhà trường chắc cố tình cho học sinh một kỳ nghỉ vui vẻ nên công bố điểm thi thử ngay khi tan học.

Mộc Dương tổng điểm hơn 300 của mà buồn bực đến cực điểm.

Cậu thật sự khiếu học hành, cứ thấy công thức là đau đầu, thấy từ vựng tiếng Anh là buồn ngủ.

“Đừng nghĩ nữa, mày đừng ôm hy vọng nhiều quá làm gì.”

Phan Đạt Tương khoác vai : “Không tao cản mày chăm học, nhưng cũng thực tế chứ, đúng ? Thi Kinh Đại thì đừng mơ, nhưng nếu cố gắng thì khi đỗ trường nào gần Kinh Đại một chút đấy.”

Mộc Dương hất tay : “Đừng động bố mày.”

Phan Đạt Tương chậc lưỡi: “Rồi , chỉ Giải Biệt Đinh mới chạm thôi chứ gì?”

Mộc Dương cắn nát que kẹo mút trong miệng, hừ lạnh một tiếng.

Phan Đạt Tương : “Mà dạo mày lạ thật đấy… Định làm học sinh gương mẫu đánh , cũng chẳng hút thuốc…”

Mộc Dương lên giọng dạy dỗ: “Học sinh cấp ba hút thuốc.”

Phan Đạt Tương nín : “Câu là Giải Biệt Đinh chứ gì?”

“Tao .”

Mộc Dương đương nhiên sẽ thừa nhận, dù câu đúng là do Giải Biệt Đinh thật.

Giải Biệt Đinh còn , nếu để thấy hút thuốc nữa thì sẽ đánh nát tay .

Những quen Giải Biệt Đinh ở Kinh Đại đều , vị học trưởng quang minh lạc của họ một chiếc ốp lưng điện thoại hình cây thước rút.

ai , cây thước để cho ngầu, mà là dùng để dạy dỗ ‘em trai’ ở nhà.

Thứ sáu tan học, dòng về đông, nhưng chẳng mấy ai vui vẻ nổi. Hầu hết đều ủ rũ mặt mày, vì đề thi khó, chẳng mấy 650 điểm.

00:05

Mộc Dương đá mấy viên sỏi vụn mặt đất, trong đầu rối như tơ vò.

"Này !" Phan Đạt Tương đột nhiên vỗ mạnh vai , "Cậu xem bên kìa!"

Mộc Dương bước khỏi cổng trường thì ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Giải Biệt Đinh ở phía bên đường.

Cậu chẳng nghĩ ngợi gì mà định bước tới thì điện thoại nhận một tin nhắn: Không vượt đèn đỏ.

… Ồ.

Mộc Dương ngoan ngoãn ở bên vạch kẻ đường, đợi đèn xanh sáng lên mới lao về phía Giải Biệt Đinh đang chờ ở đối diện.

Bị dòng cản , Phan Đạt Tương đành bỏ ý định theo. Dù thì Giải Biệt Đinh cũng sẽ bán Mộc Dương , lo lắng làm gì chứ.

"Nói chừng bán còn giúp đếm tiền nữa chứ," Phan Đạt Tương cho rìa lẩm bẩm, khó ở mà lủi thủi về một .

"Sao tới đây!" Mộc Dương chẳng chút ngần ngại mà ôm chầm lấy Giải Biệt Đinh, dụi tới dụi lui n.g.ự.c .

"Hôm nay bận." Giải Biệt Đinh cúi mắt , "Tiện thể xem thành tích của em thế nào."

Nụ của Mộc Dương tắt ngấm ngay lập tức, chắc chắn là Mộc Nam Sơn với Giải Biệt Đinh hôm nay kết quả !

Trong mười mấy năm đấu trí đấu dũng với ông bố già nhà , cứ hễ Mộc Nam Sơn chơi là y như rằng sẽ lôi Giải Biệt Đinh để khích . Hồi nhỏ lừa bao nhiêu .

Ví dụ như hồi nhỏ làm sai chuyện gì đánh, là Mộc Nam Sơn , Biệt Đinh của con thích những đứa trẻ đánh mà cơ.

Hay như lúc trong vườn hoa ở nhà một con sâu, Mộc Nam Sơn lười bắt, liền bảo Biệt Đinh của con thích những đứa trẻ dũng cảm bắt sâu đấy.

Hay như lúc ghét ăn cà chua, Mộc Nam Sơn lừa rằng Giải Biệt Đinh thích ăn cà chua nhất.

Hay như lúc thích phơi nắng mùa đông, Mộc Nam Sơn liền Giải Biệt Đinh thích những đứa trẻ cao lớn, mà phơi nắng thể cao lên .

Hồi nhỏ Mộc Dương ngốc nghếch dễ lừa, xong thì suốt ngày nắng, và thành công trở thành đầu tiên say nắng mùa đông.

Những chuyện tương tự nhiều đếm xuể, lớn lên Mộc Dương mới xác thực với Giải Biệt Đinh .

Giải Biệt Đinh giơ tay lên ướm thử: "Cao hơn ."

Mộc Dương nắm lấy tay theo lên xe, mặt mày rầu rĩ: "Em thành niên , còn cao lên nữa ?"

Chiều cao của trong lớp cũng tệ, nhưng vẫn thấp hơn Giải Biệt Đinh cả chục centimet.

"Có chứ." Giải Biệt Đinh thắt dây an cho , "Sụn tăng trưởng ở con trai đóng muộn hơn."

Mộc Dương ngơ ngác , suy nghĩ một lúc mới hiểu : "Ý là dậy thì muộn đúng ạ?"

"Ừ."

Giải Biệt Đinh đáp ngắn gọn nhấn ga.

Mộc Dương liếc mắt là nhận đây đường về nhà , lòng vui như mở hội nhưng vẫn cố tình hỏi: "Chúng ạ?"

"Đến chỗ ." Giải Biệt Đinh thản nhiên , "Bác trai bảo em ở chỗ cho đến hết lớp 12, thi 600 điểm thì cần về nhà."

Mộc Dương đầu đầy dấu chấm hỏi: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-149-phien-ngoai-5-thuong.html.]

Đây là bố ruột của thật !? Cậu mới come out mà ném cho Giải Biệt Đinh ?

Tự tin đến mức cho rằng Giải Biệt Đinh sẽ thèm để mắt đến ư???

"Vậy... em về nhà một chuyến lấy quần áo —"

"Bác gái dọn dẹp mang qua đây cho em ."

"..." Mộc Dương mặt cảm xúc.

Giải Biệt Đinh vẫn luôn sống một , nên căn nhà lớn như lúc nào cũng lạnh lẽo.

Anh chậm rãi lái xe gara, xuống xe trong lúc Mộc Dương vẫn còn đang ngẩn . Anh tới mở cửa ghế phụ, cúi cởi dây an cho Mộc Dương.

Hai gần , gần đến mức thể cảm nhận thở ấm áp của đối phương.

Giải Biệt Đinh vẫn giữ nguyên tư thế đó mà hỏi: "Vậy, tổng điểm bao nhiêu?"

Tim vốn đang đập loạn như trống hội, câu xong liền bình tĩnh trở ngay.

Mộc Dương lí nhí: "Không 600..."

"..." Trong mắt Giải Biệt Đinh thoáng qua một tia kinh ngạc khó mà nhận , "501 và 599 đều là 600, em là bên nào?"

Mộc Dương yếu ớt : "Ba bốn trăm cũng là 600 mà?"

Giải Biệt Đinh: "..."

Anh thiếu chút nữa chọc cho tức .

Có điều, hơn 300 điểm mới đúng với tiêu chuẩn thường ngày của Mộc Dương, thậm chí còn chút tiến bộ.

Mộc Dương chột lủi thủi theo Giải Biệt Đinh, dám hó hé nửa lời.

Giải Biệt Đinh dọn sẵn cho một phòng cho khách: "Em ở đây."

Mộc Dương sững sờ: "Em ngủ cùng ạ?"

Giải Biệt Đinh: "Ừ, mỗi một phòng sẽ tiện hơn."

Mộc Dương bặm môi: " đây em ngủ cùng mà."

"Em lớn , nên gian riêng của , huống hồ ở ít nhất ba tháng." Giải Biệt Đinh mở cửa cho rời , "Anh nấu bữa tối."

Mộc Dương mặt mày đau khổ phòng cho khách, nhưng cũng chẳng gì để dọn dẹp vì Giải Biệt Đinh giúp sắp xếp gọn gàng thứ : quần áo treo lên, quần lót cũng xếp trong ngăn kéo…

Khoan ! Quần lót?

Mộc Dương mấy chiếc quần lót hình vịt vàng xếp ngay ngắn thành hàng, trong lòng sụp đổ.

Mẹ yêu quý của , tại cứ nhất quyết bắt mang theo bộ quần lót chứ!

Bữa tối Mộc Dương cũng ăn mà chẳng thấy mùi vị gì. Giải Biệt Đinh thì hỏi cặn kẽ về thành tích từng môn học, chẳng để làm gì.

Mãi đến khi tắm xong, Giải Biệt Đinh mới gõ cửa phòng .

Mộc Dương cố tình chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, để mặc mái tóc ướt sũng mở cửa: “Có chuyện gì ?”

Vẻ mặt Giải Biệt Đinh chút biến đổi: “Anh xem , thành tích các môn của đều lắm, học lệch cũng nghiêm trọng. Sắp tới sẽ cố gắng về nhà mỗi ngày để phụ đạo cho .”

Mộc Dương sững sờ: “Mỗi ngày ạ?”

Tuy dọn đến ở cùng Giải Biệt Đinh, nhưng Mộc Dương cũng dám mong ngày nào cũng gặp . Giải Biệt Đinh là sinh viên y, bận đến mức một hai tháng thấy mặt là chuyện thường.

“Ừ, mỗi ngày.” Giải Biệt Đinh định xoay rời nhưng dừng bước, “Tắm xong lau cho khô, cẩn thận ốm.”

Mộc Dương cúi đầu vệt nước , ngoan ngoãn gật đầu: “Em .”

Giải Biệt Đinh : “Thay đồ ngủ xong thì sang phòng , sấy tóc cho.”

Mộc Dương gật đầu lia lịa, vô cùng vui sướng vì thể ở bên Giải Biệt Đinh thêm một lát.

Cậu tủ quần áo đắn đo hồi lâu, cuối cùng chỉ mặc một chiếc áo thun rộng thùng thình chạy sang phòng ngủ chính.

“…” Giải Biệt Đinh xoa trán: “Đây là đồ ngủ đấy ?”

Mộc Dương chớp mắt: “Là áo của mà, để quên ở nhà em. Em thấy mặc làm đồ ngủ thoải mái lắm.”

Giải Biệt Đinh thẳng thừng dội một gáo nước lạnh: “Đó là mùi nước giặt.”

Mộc Dương: “…”

Tiếng máy sấy tóc nhanh chóng vang lên, Giải Biệt Đinh cho Mộc Dương cơ hội nhảm nữa.

Tóc con trai tương đối dễ sấy, suốt cả quá trình Mộc Dương đều im lặng một cách lạ thường.

Những ngón tay thon dài luồn mái tóc, Giải Biệt Đinh khẽ vuốt mấy cái: “Được , về ngủ .”

Mộc Dương lúc mới hồn: “Không cần! Em ngủ ở đây.”

Giải Biệt Đinh: “Được thôi.”

Không ngờ sẽ đồng ý, Mộc Dương còn kịp vui mừng thì thấy Giải Biệt Đinh cầm điện thoại khỏi phòng, về phía phòng của khách.

Mộc Dương phòng ngủ chính trống , tỏ vô cùng bất mãn.

Cậu lăn qua lộn giường thế nào cũng ngủ . Cậu đồng hồ, mười giờ rưỡi.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Giải Biệt Đinh đang nhắm mắt thấy tiếng cửa mở cũng hề bất ngờ. Một chú chuột nhắt lén lút chui tọt lên giường, còn tuyên bố một cách đầy lý lẽ: “Em ngủ với .”

Giải Biệt Đinh xoay , tay chạm nơi nên chạm khiến Mộc Dương nhột đến mức run lên bần bật.

Anh thầm thở dài: “Đi đồ ngủ , sẽ ngủ với em.”

Mộc Dương bật phắt dậy, đường hoàng bật đèn lên quần áo ngay mặt Giải Biệt Đinh.

Giải Biệt Đinh gì: “…”

Thành công chung một giường với Giải Biệt Đinh, Mộc Dương vẫn tài nào ngủ .

Hai một tháng gặp, thời gian cũng ít nhắn tin. Mộc Dương Giải Biệt Đinh bận nên cố gắng hết sức để làm phiền , nhưng vẫn nhịn mà ngày nào cũng nhắn tin chào buổi sáng và chúc ngủ ngon.

may mắn là, Giải Biệt Đinh luôn trả lời , bỏ sót một tin nào.

Cậu khẽ hỏi: “Các chị gái ở trường Kinh xinh ?”

Giải Biệt Đinh: “Đợi thi đỗ sẽ .”

Mộc Dương rầu rĩ hỏi: “Có thích ?”

Giải Biệt Đinh khựng : “Có thì ?”

Tim Mộc Dương thắt , lập tức cuống lên: “Trước đây hứa với em là sẽ yêu đương cơ mà!”

Trong ánh sáng lờ mờ, Mộc Dương bướng bỉnh chằm chằm Giải Biệt Đinh, tủi vô cùng.

Giải Biệt Đinh đành xoa đầu : “Không yêu đương, ngủ , ngủ ngon.”

Mộc Dương cũng vì thế mà yên lòng. Không yêu đương nghĩa là thích. Trong đầu cứ luẩn quẩn những lời Mộc Nam Sơn để chọc tức : Giải Biệt Đinh ưu tú như , những bên cạnh cũng ưu tú như , dựa thích chứ?

Mộc Dương cảm thấy thể chờ nữa, sợ nếu còn do dự thì Giải Biệt Đinh sẽ là của khác mất.

“Anh hỏi em tại cho yêu đương ?”

Trong bóng tối, Giải Biệt Đinh từ từ mở mắt.

“Ngủ , chuyện gì hãy .”

“Em cứ .” Mộc Dương bướng bỉnh nắm lấy tay , “Bởi vì em thích , nên yêu đương với ai khác, nếu yêu thì cũng chỉ yêu em thôi!”

Giải Biệt Đinh: “…”

Mộc Dương cảm nhận là một đặc biệt đối với Giải Biệt Đinh, nhưng đặc biệt đến mức nào, nên chỉ thể dè dặt thăm dò.

“Anh đồng ý hẹn hò với em ?” Mộc Dương căng thẳng đến mức lòng bàn tay túa mồ hôi, “Em thành niên .”

--------------------

Loading...