Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Tên Rắc Rối Quay Sang Theo Đuổi Phật Hệ - Chương 137: Tình cờ gặp gỡ
Cập nhật lúc: 2025-11-14 09:16:48
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Rầm ——”
Vui quá hóa buồn chính là đạo lý .
Mộc Dương trượt chân ngã sõng soài đất, đau đến suýt bật .
Giải Biệt Đinh vội vàng chạy tới đỡ dậy: “Đau ở ?”
Phản ứng đầu tiên của Mộc Dương là ngang ngó dọc xem ai , thật sự chụp lén muối mặt mạng xã hội nữa.
“Đau mông…” Sau khi phát hiện xung quanh ai, Mộc Dương mới bắt đầu than thở: “Trơn quá mất…”
Giải Biệt Đinh đỡ eo , cau mày: “Đau xương chỉ đau thịt thôi?”
Mộc Dương quàng lấy cổ , ủ rũ : “Đau thịt thôi.”
“Đau thịt thì chắc là .” Giọng Giải Biệt Đinh phần thả lỏng, gõ nhẹ lên đầu Mộc Dương: “Lần đường chứ.”
Chắc là do mảng sàn bẩn nên cô lao công mới lau xong, bên cạnh còn đặt một tấm biển báo sàn trơn. Thế mà Mộc Dương vội quá để ý, nên mới ngã chổng vó thế .
Giải Biệt Đinh định bế Mộc Dương lên nhưng từ chối: “Tuy bây giờ em còn là hình dạng mà các chị nhận nữa, nhưng lỡ họ nhận thì ?”
Trong thời gian ngắn sắp tới, thật sự thấy tên hot search nữa.
Thế là Giải Biệt Đinh đành dìu Mộc Dương đang vững về phía cửa hông, mà Mộc Dương ngây thơ rằng, cái dáng vẻ của hai họ lúc càng dễ gây chú ý hơn.
Một cô gái tới từ phía đối diện, thoạt đầu còn sững sờ khi thấy họ, đó liền nhận ngay và mừng rỡ reo lên: “Là Dương Dương !”
Mộc Dương đau khổ che mặt: “Không !”
Tại mặc đồ béo hai vòng mà vẫn gọi tên chứ!
May mà cô gái tinh ý, khi phát hiện tư thế đường của Mộc Dương vẻ thì chỉ hỏi han vài câu tránh đường, ngay cả chữ ký cũng xin.
Vừa đến cửa, phía bỗng vọng một tiếng gọi lớn nhỏ: “Mộc Tiểu Dương! Chị yêu em! Chuyện hôm nay mạng đừng để ý quá nhé! Là do tên tài xế quá mất nết thôi!”
Mộc Dương sụt sịt mũi, đầu qua khuỷu tay của Giải Biệt Đinh: “Chị lớn hơn em chắc?”
“Lớn quan trọng!” Cô gái xoay rời , vẫy vẫy tay về phía : “ em nhớ kỹ, nếu Giải lão sư đối xử với em thì đá , các chị sẽ bao nuôi em!”
Giải Biệt Đinh: “…”
Mộc Dương nắm tay Giải Biệt Đinh, chiều suy tư: “Em cho , kiếp là em hèn, chứ kiếp nếu ngày nào đó thích em nữa, em sẽ để …”
Giải Biệt Đinh: “Sẽ …”
Anh còn xong thì thấy Mộc Dương làm vẻ hung dữ: “Anh tưởng em sẽ để thật ? Mơ nhé! Nếu thật sự ngày đó, em sẽ đặt làm hai sợi xích sắt xích trong nhà, c.h.ế.t cũng c.h.ế.t cùng em.”
Giải Biệt Đinh đáp: “Được.”
Mộc Dương còn tranh thủ mơ mộng một chút, cảm thấy viễn cảnh đó cũng thật là mỹ miều.
Đến lúc đó, Giải Biệt Đinh sẽ một mảnh vải che , xích sắt giới hạn phạm vi hoạt động trong căn phòng , phong cảnh chỗ nào che giấu … Quan trọng nhất là, thì sẽ cần chịu giới hạn ba bốn ngày một của Giải Biệt Đinh nữa, mà thể làm lúc nào thì làm!
Sau đó đánh tan vẻ thanh lãnh mặt Giải Biệt Đinh, nhuốm lên đó sắc màu mê ly…
“Mộc Dương.”
“Hửm?” Mộc Dương vẫn còn đang chìm trong suy nghĩ của .
Giải Biệt Đinh nắm tay về phía : “Bớt xem mấy thứ linh tinh vớ vẩn .”
“…” Mộc Dương suýt nữa thì nghẹn họng: “Linh tinh vớ vẩn chỗ nào chứ… Anh trong fanfic của fan còn đỉnh hơn ngoài đời nhiều…”
Giải Biệt Đinh: “…Thế ?”
Mộc Dương co vòi ngay: “Anh là đỉnh nhất!”
Giải Biệt Đinh thật sâu gì.
Mộc Dương thầm nghĩ, phen toang .
Theo kinh nghiệm của , tối nay Giải Biệt Đinh sẽ làm gì , dù thì quy tắc “ khi diễn xong một cảnh thì vận động một ” vẫn còn đó, nhưng chắc chắn sẽ ghi sổ món nợ cho … lẽ sẽ hành đến c.h.ế.t mất.
Trí nhớ của Giải Biệt Đinh giờ vẫn luôn .
Xem phim xong hơn chín giờ, Mộc Dương nghĩ Giải Biệt Đinh ngày mai còn dậy sớm phim nên kéo lang thang nữa.
“Đói quá, ăn khuya về nhé?”
Giải Biệt Đinh quanh: “Muốn ăn gì?”
Mộc Dương nghiêm túc suy nghĩ: “Thịt nướng?”
Khu khá hẻo lánh, chẳng gì để ăn, ngoài thịt nướng thì thật sự tìm món nào khác.
“Lúc đến đây ngang qua một quán.”
“Vậy ngược xem quán đóng cửa .”
Mộc Dương và Giải Biệt Đinh tay trong tay dạo bước ven đường ánh trăng lành lạnh. Cả hai hiếm khi tận hưởng khí nhàn nhã, thong dong của phố thị thế .
Khu vắng bóng trẻ, giờ mà còn ngoài trời ăn khuya đa phần đều là dân trung niên. Họ cụng bia, tán gẫu rôm rả trong đêm, cảnh tượng như kéo dài suốt mấy con phố.
Họ chọn một quán nướng vắng khách, một góc khuất trong quán.
Mộc Dương chăm chú gọi món: “Cà tím, ớt xanh, cánh gà… Tất cả đều cay nhẹ thôi nhé.”
Giải Biệt Đinh đang mở lon Coca cho Mộc Dương thì khựng : “Không cần để ý đến , ăn cay .”
Mộc Dương định gì đó thì thấy gọi tên từ phía : “Mộc Dương?”
“…” Không chứ?
Vẻ mặt Mộc Dương méo xệch. Thế mà cũng nhận ?
Cậu kịp đầu thì thấy Giải Biệt Đinh khẽ gật đầu với gọi tên : “Lâu gặp.”
Mộc Dương đầu , phát hiện đến là Thẩm Lâm An.
Thẩm Lâm An bật , nét mặt chút mệt mỏi: “Vừa ở bên ngoài thấy bóng dáng quen quen giống hai nên xem thử, ngờ là hai thật.”
Mộc Dương ngạc nhiên: “Sao thầy Thẩm cũng đến đây ạ?”
Thẩm Lâm An đáp đầy bất đắc dĩ: “Có chút chuyện.”
Giải Biệt Đinh mấy ngạc nhiên: “Đến đây tìm ?”
Thẩm Lâm An: “Ừ.”
Giải Biệt Đinh từ , bối cảnh của bộ phim là do Lộ Thiệu Dương giới thiệu cho đạo diễn, mà quê của Lộ Thiệu Dương là một ngôi làng trong núi, ngay cạnh thành phố .
Vậy thì lý do Thẩm Lâm An xuất hiện ở đây rõ như ban ngày.
Còn về việc tại về cùng Lộ Thiệu Dương… thì rõ ràng Thẩm Lâm An chỉ một .
Mộc Dương quanh một hồi: “Thầy Lộ ạ?”
Thẩm Lâm An lắc đầu: “Cậu ở nhà .”
Mộc Dương tưởng “nhà” mà là căn nhà tân hôn của Thẩm Lâm An và Lộ Thiệu Dương, nhưng khi Giải Biệt Đinh và Thẩm Lâm An chuyện vài câu mới đây là quê của Lộ Thiệu Dương. Hiện giờ Lộ Thiệu Dương đang ở một nơi nào đó trong mấy con ngõ , nhưng Thẩm Lâm An địa chỉ chính xác.
“Ăn chung ?” Mộc Dương ngẫm nghĩ , “Anh cứ kể , bọn em phân tích giúp ?”
“Chuyện của bọn hai cũng đó.”
Thẩm Lâm An xuống, khẽ thở dài: “Thật ban đầu bọn định khi show giải trí kết thúc sẽ ký đơn ly hôn… Thiệu Dương , nên đề nghị ly một thời gian để cả hai cùng bình tĩnh , để suy nghĩ cho kỹ… Vừa gần đây mới đoàn phim mới, ở trong đoàn ba tháng.”
Mộc Dương định uống một ngụm Coca để suy ngẫm thì Giải Biệt Đinh giật lấy: “Uống cái .”
Mộc Dương tủi : “…Coca lạnh thì mất cả ngon.”
Giải Biệt Đinh: “Bây giờ đang âm ba độ đấy.”
Mộc Dương lí nhí, đành thỏa hiệp: “Thôi .”
Thẩm Lâm An hai họ tương tác với mà một lúc lâu, tiếng nhỏ dần, nụ môi thế bởi vẻ bất đắc dĩ.
“Tuy là để bình tĩnh , nhưng bọn vẫn liên lạc bình thường, cho đến ba ngày thì đột nhiên mất liên lạc. Cậu chỉ với là về quê gấp, đó thì bặt vô âm tín.”
Mộc Dương ngẩn : “Nhà xảy chuyện ạ?”
Thẩm Lâm An khẽ lắc đầu: “Không rõ nữa.”
Lộ Thiệu Dương quan hệ với gia đình, nếu thì Thẩm Lâm An chẳng kết hôn với lâu như mà một về thăm nhà cùng.
Tuy Thẩm Lâm An là để Lộ Thiệu Dương bình tĩnh suy nghĩ cho kỹ, nhưng đối với một ly hôn như Lộ Thiệu Dương mà , đây khác gì một cơ hội. Vì thế, ngày nào cũng tìm cớ liên lạc với Thẩm Lâm An, mãi cho đến ba ngày thì đột nhiên im bặt.
“Anh chỉ bố tên là Lộ Kiến.” Nhớ chuyện làm thế nào tên bố của Lộ Thiệu Dương, ánh mắt Thẩm Lâm An khỏi tối sầm .
Giải Biệt Đinh : “Nếu ở quanh khu thì thể hỏi thăm dân ở đây.”
Thẩm Lâm An thở dài: “Anh hỏi cả ngày , nhưng ở đây cơ bản dân gốc, các cửa hàng gần đây cũng đều do nơi khác đến mở, chẳng ai Lộ Kiến là ai cả.”
Mộc Dương dậy nhận xiên nướng bà chủ bưng tới: “Anh ăn , ăn xong bọn em tìm cùng .”
Thẩm Lâm An thắc mắc: “Sao ?”
Mộc Dương: “…”
Cậu giải thích thế nào về việc ngã dập m.ô.n.g lúc đang trêu ghẹo Giải Biệt Đinh đây?
Giải Biệt Đinh thản nhiên giải thích: “Cậu ngã.”
Thẩm Lâm An bật : “Bảo bà chủ lấy cho cái đệm .”
Bà chủ cũng dễ chuyện, liền tìm một cái đệm đây. Mộc Dương lên thấy thoải mái hơn hẳn.
Cậu bỗng nảy ý định, bèn hỏi bà chủ: “Chị ơi, cho em hỏi một chút, gần đây ai tên là Lộ Kiến ạ?”
Bà chủ cũng tuổi nên minh tinh nào, chỉ thấy Giải Biệt Đinh đang đeo khẩu trang trông quen mắt.
Bà Mộc Dương gọi một tiếng "chị ơi" ngọt xớt làm cho bật : “Tôi ở đây nên rành lắm, thể hỏi cô rửa bát ở quán xem, cô gả đến đây từ hồi còn trẻ.”
Vốn dĩ khi nửa câu đầu, Thẩm Lâm An cũng ngạc nhiên nhưng vẫn chút thất vọng. Mãi đến khi nửa câu , hy vọng mới nhen nhóm trở , bèn theo bà chủ bếp .
“Lộ Kiến ? Tôi chứ, ông sống ở con hẻm ngay phía , ngày nào cũng mua vé ở tiệm nhà hàng xóm .”
Ba , đều bất ngờ diễn biến .
Sau khi cô kể cặn kẽ, họ mới Lộ Kiến khá tiếng ở gần đây, bởi vì ông một đứa con trai là dân cờ bạc, ngày nào cũng gây chuyện.
Cô một tràng dài nhưng hề nhắc đến Lộ Thiệu Dương, cứ như thể Lộ Kiến còn một con trai khác .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-mac-benh-nan-y-ten-rac-roi-quay-sang-theo-duoi-phat-he/chuong-137-tinh-co-gap-go.html.]
Thẩm Lâm An nghi ngờ tìm nhầm , bèn hỏi: “Lộ Kiến chỉ một con trai thôi ạ?”
Cô lắc đầu: “Hình như là còn một đứa nữa thì , từ nhỏ nuôi ở quê, lớn lên cũng thiết với ông . Để mà thì đúng là đồ vong ơn bội nghĩa, bao nhiêu năm nay từng về thăm cha một .”
Thẩm Lâm An nhíu mày, bình luận gì về ba chữ “vong ơn bội nghĩa” .
Có điều, chắc là tìm nhầm .
Thẩm Lâm An còn tâm trạng ăn khuya nữa, định bụng tìm ngay bây giờ. Mộc Dương dứt khoát bảo bà chủ gói đồ nướng , cùng Giải Biệt Đinh theo .
Con hẻm tối và cũ nát. Nơi đây xem là một khu nhà lụp xụp tương đối hẻo lánh trong thành phố, đến một cái đèn đường cũng .
Giải Biệt Đinh liếc mắt căn nhà phía : “Là ở đây.”
Họ còn kịp gõ cửa thì một tràng tiếng đồ đạc vỡ loảng xoảng vọng , kế đó là tiếng gào thét giận dữ của một đàn ông trung niên: “Cút! Lão tử coi như thằng con như mày!”
Cánh cửa sắt kẽo kẹt mở , một bàn tay bám lấy mép cửa, giọng vẫn hướng trong phòng đầy châm chọc: “Ông sẽ cho rằng coi ông là bố đấy chứ? Trong mắt ông giờ chỉ Lộ Tại An là con trai thôi ? Tôi là cái thá gì, chẳng qua chỉ là một cái máy ATM mà thôi.”
Trong phòng vọng một tiếng “rầm” mạnh, hẳn là thứ gì đó ném vỡ.
Đứng ở cửa, Lộ Thiệu Dương vẫn tiếp tục châm chọc: “Nổi nóng làm gì? Chẳng lắm ? Kể từ hôm nay, ông một đứa con trai cũng , cần ngày nào cũng chạy theo đòi tiền, cũng chẳng cần đau đầu vì mấy món nợ cờ b.ạ.c của Lộ Tại An nữa.”
Anh xoay sầm cửa bỏ , chạm ánh mắt của ba Mộc Dương.
Giọng Lộ Thiệu Dương khản : “Sao các đến đây?”
Thẩm Lâm An sững sờ một lúc lâu, Lộ Thiệu Dương của ngày hôm nay thể hiện một bộ mặt mà từng thấy.
Lộ Thiệu Dương mà là một mạnh mẽ, bướng bỉnh, nhưng cũng chút khôn khéo, lanh lợi. Một Lộ Thiệu Dương từng vấp ngã vô trong cuộc sống hiếm khi chuyện với khác một cách đầy gai góc như .
Mà Lộ Thiệu Dương lúc trông cũng chẳng tươm tất gì, sắc mặt tiều tụy, tóc tai rối bời, còn nồng nặc mùi rượu.
Họ còn kịp gì thì một phụ nữ lao nắm lấy cánh tay : “Thiệu Dương , bố con chỉ đang trong lúc nóng giận thôi! Con đừng chấp nhặt với ông , con thì ông làm bây giờ!”
“Nghe lời , hai cha con xuống chuyện tử tế . Bố con cũng chỉ là giận chuyện con kết hôn với một thằng đàn ông thôi, chẳng hai năm sẽ ly hôn ?”
Lộ Thiệu Dương và Thẩm Lâm An đối diện , cách năm sáu mét. Anh rằng cả đời cũng sẽ ly hôn.
cuối cùng, cũng chỉ khổ một tiếng, một nữa xù hết gai nhọn lên: “Kể cả ly hôn, đời cũng sẽ kết hôn với thứ hai. Ông chỉ Lộ Tại An là con trai thôi ? Nó c.h.ế.t thì nghĩ cách mà đẻ đứa khác , đừng trông mong .”
“Thiệu Dương ——”
Lộ Thiệu Dương hất tay bà : “Bà cũng thế thôi, khi Lộ Tại An chết, e là bà cũng bao giờ coi là con trai, đúng ?”
Lúc Mộc Dương mới hiểu chuyện gì xảy :
Người em trai nghiện cờ b.ạ.c của Lộ Thiệu Dương chết.
Thẩm Lâm An bất ngờ bước lên, kéo Lộ Thiệu Dương lưng ánh mắt kinh ngạc của : “Xin , chúng cháu sẽ ly hôn.”
Môi Lộ Thiệu Dương mấp máy, nhưng cuối cùng vẫn gì, trong mắt cũng chẳng chút vui mừng nào, chỉ còn một mảng u ám.
Ba lặng lẽ theo Lộ Thiệu Dương về chỗ ở tạm thời của – một phòng khách sạn vô cùng bình thường.
Điều kiện khách sạn lắm, mở cửa phòng thấy vỏ chai rượu vương vãi khắp nơi, khí nồng nặc mùi rượu và khói thuốc.
Giải Biệt Đinh lặng lẽ kéo Mộc Dương lưng , mùi t.h.u.ố.c lá quá nồng.
“Xin , bừa bộn một chút.” Lộ Thiệu Dương xuống giường, hai tay ôm lấy trán, chậm rãi và khó nhọc giải thích lý do biến mất.
Chuyện Lộ Thiệu Dương gia cảnh thì ai cũng , nhưng thật sự ai cha là ai, cũng từng ai tìm .
Trên thực tế, Lộ Thiệu Dương cũng thiết với cha , hơn hai mươi năm qua, gặp mặt chỉ đếm đầu ngón tay.
Cặp vợ chồng đó cũng chẳng tình cảm gì với , nhưng vì con trai út thiếu một đống nợ nên họ nhắm Lộ Thiệu Dương. Ngay từ khi còn học đại học, họ đòi tiền , rằng em thì nên giúp đỡ lẫn .
Thật Lộ Thiệu Dương thiếu thốn tình thương, việc cha hiếm hoi gần gũi khiến cảm giác quan tâm và cần đến. Vậy nên, suốt thời đại học, chỉ gánh nợ học phí mà còn làm thêm nhiều việc, bộ tiền kiếm đều đưa cho em trai Lộ Tại An trả nợ.
Mãi cho đến khi trường làm hai năm, đại diện phát hiện và đưa công ty giải trí, chuyện vẫn như .
Dù công ty cũ lừa gạt, vẫn nhận 20% thù lao đóng phim. So với lương của bình thường thì đó là ít, nhưng đưa hết cho gia đình.
Vốn dĩ trả hết nợ cờ bạc, nhưng Lộ Tại An chứng nào tật nấy, ỷ chống lưng nên bắt đầu cờ bạc, nợ còn nhiều hơn .
lúc đó, Thẩm Lâm An cầu hôn Lộ Thiệu Dương.
Lộ Thiệu Dương đồng ý. Dù rằng thể sẽ làm liên lụy đến Thẩm Lâm An, nhưng vẫn nỡ buông tay duy nhất đối xử với .
Để lấy sổ hộ khẩu, dối Lộ Kiến rằng để trả nợ, bắt buộc kết hôn đồng tính để lăng xê, như mới thể nâng cao giá trị bản . Anh còn đó chỉ là lăng xê thôi, hai năm sẽ ly hôn.
“Những gì Lộ Kiến với là suy nghĩ thật của em...” Lộ Thiệu Dương một cách vô hồn, “Em chỉ lừa ông để lấy sổ hộ khẩu. Em tiền mua nhà nên tách hộ khẩu ...”
Hôm nay mới hiểu tại Thẩm Lâm An cho rằng ‘lấy hôn nhân để lăng xê’. Hóa là gần đây Lộ Kiến liên lạc với Thẩm Lâm An, nên mới đề nghị ly hôn khi suy nghĩ kỹ.
Cổ họng Thẩm Lâm An nghẹn : “Anh , em—”
“Anh còn yêu em ?” Lộ Thiệu Dương ngước mắt lên, ánh mắt một nữa tiêu cự, nhưng bên trong chút ánh sáng nào. “Lộ Tại An c.h.ế.t , còn ai níu chân em nữa — nhưng còn yêu em ?”
Lộ Tại An c.h.ế.t ba ngày , vì trốn chủ nợ mà c.h.ế.t đuối dòng sông lạnh âm sáu độ.
Mộc Dương và Giải Biệt Đinh ở cửa, vẫn luôn im lặng.
Trong phòng yên tĩnh đến lạ thường. Mộc Dương thật cũng phần hiểu tại Lộ Thiệu Dương hỏi như .
Nếu trong lòng Thẩm Lâm An vẫn còn , thì cho dù đây xảy chuyện gì, cho dù Lộ Thiệu Dương theo đuổi bao lâu cũng đều thể chờ đợi. nếu trong lòng Thẩm Lâm An còn nữa, thì làm gì cũng là vô ích, chỉ là giày vò lẫn mà thôi.
Vấn đề giữa và Thẩm Lâm An chỉ ở những hiểu lầm , mà còn vì tình cảm phai nhạt.
Thẩm Lâm An thật sự quá bình tĩnh.
Mộc Dương thấy bất kỳ cảm xúc nào bộc lộ từ . So với sự lạnh nhạt, chậm chạp của Giải Biệt Đinh ở kiếp , Thẩm Lâm An phần bình thản hơn, bình thản đến mức khiến cảm nhận sự quan tâm yêu thích, giống như khi nồng nhiệt qua , thứ đều trở thành một cuộc làm ăn thể thương lượng.
Nói xa một thời gian để bình tĩnh , nhưng bao giờ chủ động nhắn tin cho Lộ Thiệu Dương, cứ như thể tiếp tục cũng , mà ly hôn cũng chẳng .
Thái độ bình thản, cũng mới là thứ giày vò nhất.
Thẩm Lâm An thở dài, tiến lên ôm lấy Lộ Thiệu Dương: “Bảo bình tĩnh là để suy nghĩ cho kỹ, thì sẽ còn cơ hội nữa .”
…
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Giải Biệt Đinh đóng cửa giúp họ, nhưng và Mộc Dương ở đây thì .
Mộc Dương suốt dọc đường im lặng, dường như đang thất thần suy nghĩ gì đó.
Con ít nhiều đều thói quen mới nới cũ, và trong chuyện tình cảm cũng .
Thử hỏi mấy ai thể mấy chục năm như một mà vẫn yêu thương một gương mặt duy nhất? Sau khi chán , hoặc là bước nấm mồ hôn nhân, hoặc là tìm đến một mối tình ngoài luồng.
Qua giai đoạn nồng cháy sẽ là những tháng ngày bình lặng. Phan Đạt Tương vẫn thường và Giải Biệt Đinh rời xa là vì vẫn còn trong giai đoạn yêu đương nồng cháy.
Mộc Dương bây giờ mới bắt đầu lo lắng, giai đoạn nồng cháy của và Giải Biệt Đinh sẽ kéo dài bao lâu?
Nếu thể mãi bình yên vui vẻ thì cũng , chỉ sợ tình cảm nhạt dần tan biến.
Mộc Dương nghi ngờ tình cảm của và Giải Biệt Đinh, mà là vì cuộc sống quá thực tế.
Những mối tình thể từ thuở ban đầu đến lúc bạc đầu mà vẫn vẹn nguyên như cũ thật sự quá ít, liệu họ may mắn đó .
“Chúng sẽ giống họ ,” Giải Biệt Đinh đột nhiên , dường như hiểu đang nghĩ gì.
Mộc Dương ngơ ngác ngẩng đầu.
Giải Biệt Đinh nắm c.h.ặ.t t.a.y : “Anh đánh mất em một , sẽ thứ hai .”
Mộc Dương giật , trong lòng nhẹ nhõm đôi chút.
Họ là những c.h.ế.t một mà...
Đối với Mộc Dương mà , ý nghĩa của việc làm từ đầu còn Mộc Nam Sơn và Diêu Diên, cùng vài bạn thiết. với Giải Biệt Đinh, Mộc Dương là ý nghĩa duy nhất của việc làm từ đầu ——
Thì thể bình đạm cho .
.
Về đến khách sạn, túi đồ nướng BBQ tay vẫn còn ấm, túi giữ nhiệt bên ngoài quả thật hiệu quả.
“Món cà tím nướng thịt băm ngon thật đấy, nếm thử .”
Mộc Dương lấy tay đỡ bên , gắp một đũa đút cho Giải Biệt Đinh đột nhiên nhớ : “Em quên cho nhóm Lộ Thiệu Dương một phần ...”
Giải Biệt Đinh thản nhiên : “Họ thể gọi đồ ăn ngoài mà.”
Anh thích đồ nướng lắm, nhưng vẫn ăn cùng Mộc Dương hết hơn một nửa.
Mộc Dương ăn miếng ba rọi nướng cuối cùng, thật sự ăn nổi nữa: “Phần còn bỏ ——”
Giải Biệt Đinh ừ một tiếng, đưa tay lau hạt thì là dính môi Mộc Dương: “Em tắm .”
Mộc Dương nhanh nhẹn phòng tắm. Khách sạn nhỏ một điểm , đó là phòng tắm chỉ một vòi hoa sen, hai thể nào tắm chung , mùa đông mà làm chắc c.h.ế.t cóng.
Cậu tắm qua loa cho sạch sẽ cố tình mặc luôn áo choàng tắm của Giải Biệt Đinh.
Giải Biệt Đinh: “...Cho xem chỗ ngã nào.”
Mộc Dương ngoan ngoãn tới, hôn chụt một cái lên cằm Giải Biệt Đinh.
Giải Biệt Đinh bảo sấp xuống vén áo choàng tắm lên. Mảng da ở chỗ dễ nhột nhất đỏ ửng một vùng, chắc mai sẽ bầm tím.
Da của Mộc Dương là , chỉ cần va chạm nhẹ là sáng hôm ngủ dậy bầm một mảng.
“Bôi chút thuốc nhé, ráng chịu một chút.”
Mộc Dương cứng đờ , suýt nữa thì hét lên.
Đợi Giải Biệt Đinh bôi thuốc xong, cơ thể Mộc Dương nhũn , rã rời lún sâu trong chăn nệm.
Giải Biệt Đinh cúi xuống hôn một cái: “Em cứ sấp một lát .”
Giải Biệt Đinh tắm, con ngươi đang thất thần của Mộc Dương bắt đầu chuyển động. Cậu cẩn thận bò dậy, rón rén quỳ tấm thảm cạnh giường thò tay xuống gầm giường tìm đồ, định vứt món quà tặng kèm .
Vì nghĩ Mộc Dương mặc áo choàng tắm của , nên Giải Biệt Đinh định lấy bộ đồ ngủ mang phòng tắm, và bắt gặp một cảnh tượng khó .
Mộc Dương đang chổng m.ô.n.g mò mẫm gầm giường, một lúc thì lôi một vật hình cầu.
Mộc Dương bắt gặp ánh mắt của , cả cứng đờ. Lần đúng là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa sạch tội.
Giải Biệt Đinh trông vẻ cạn lời, một lúc lâu mới : “Cái thật sự dùng , cho khoang miệng, kích cỡ cũng quá lớn.”
“Vì cái là để cho dùng mà,” đầu óc Mộc Dương xoay chuyển cực nhanh, nghĩ một cái cớ để đẩy trách nhiệm.
Giải Biệt Đinh: “...”
--------------------