Sau Khi Ly Hôn, Tôi Mang Thai Con Của Chồng Cũ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-15 13:43:40
Lượt xem: 1,022

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

"Quý Minh Viễn, phiền phức ? Kết hôn ba năm một lời. Ly hôn chạy tới chín tiếng đồng hồ. Theo đuổi sáu ngày trời mà chỉ bấy nhiêu câu thôi ?"

 

Yết hầu Quý Minh Viễn khẽ chuyển động.

 

"Anh nghĩ chỉ cần vài câu , đưa vài bữa cơm là sẽ theo về ?"

 

Quý Minh Viễn lắc đầu: "Không ."

 

"Vậy làm gì?"

 

Quý Minh Viễn im lặng vài giây : "Tôi theo đuổi em từ đầu."

 

Thẩm Mặc , đáp lời. Căn phòng yên tĩnh, chỉ ánh đèn đường hắt tạo thành một quầng sáng sàn.

 

"Quý Minh Viễn, hỏi chuyện ."

 

"Ừm."

 

"Tại lúc cưới ?" Thẩm Mặc tiếp lời: "Tôi cứ thắc mắc mãi. Anh bao nhiêu theo đuổi, Omega xinh , trẻ trung, gia thế đầy rẫy. Tôi chỉ là một Beta, chẳng gì nổi bật. Có thật thà, ít gây chuyện, đỡ phiền phức ? Tôi nghĩ suốt ba năm và thấy cũng hợp lý. Địa vị như đúng là cần một gây phiền toái."

 

Yết hầu Quý Minh Viễn khẽ rung động.

 

"Có đúng ?" Thẩm Mặc hỏi.

 

Quý Minh Viễn khẽ lắc đầu. Thẩm Mặc kiên nhẫn chờ lên tiếng.

 

Trang Thảo

“Không .”

 

“Vậy thì vì cái gì?”

 

Quý Minh Viễn rơi im lặng. Anh cúi đầu, chăm chú sàn nhà như đang đấu tranh với chính . Thẩm Mặc cũng thúc giục, chỉ tựa lưng sofa quan sát .

 

Một lúc lâu , Quý Minh Viễn mới chậm rãi : “Lần đầu tiên gặp em là ở đại sảnh công ty. Khi đó em mặc một chiếc áo len màu xám, tay cầm túi văn kiện. Nhóm chúng từ thang máy bước , em lùi sang một bên nhường đường, cúi đầu thấp đến mức ai.”

 

Anh khựng một nhịp.

 

“Chỉ cần một cái liếc mắt đó thôi.”

 

Thẩm Mặc lặng yên . Quý Minh Viễn vẫn ngẩng đầu: “Lúc đó nghĩ, thanh tú mà yên tĩnh đến thế. Giống như một ngọn cỏ, gió thổi qua thì khẽ khom lưng, chẳng hề phát tiếng động.”

 

Thẩm Mặc đáp.

 

“Sau đó sai tra xem em là ai.” Quý Minh Viễn tiếp tục: “Tra xong mới gia cảnh em bình thường, nhưng vẫn tìm một cái cớ để cầu hôn, nên mới em là thật thà.”

 

Lúc mới ngẩng đầu Thẩm Mặc.

 

“Chẳng lẽ chỉ mới một cái mang về nhà ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ly-hon-toi-mang-thai-con-cua-chong-cu-auxh/chuong-7.html.]

Thẩm Mặc há miệng định gì đó, nhưng thôi. Cậu thực sự đáp thế nào. Hốc mắt Quý Minh Viễn đỏ, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ cứng nhắc quen thuộc.

 

“Em hỏi tại chọn những Omega xung quanh . Bởi vì mỗi khi họ chủ động tiếp cận, trong lòng nghĩ, giá như em cũng làm như thì mấy.”

 

Thẩm Mặc sững sờ.

 

em bao giờ làm thế. Ba năm qua, em chỉ nấu cơm, giặt giũ, lau nhà. Tôi về nhà, em đưa dép; cửa, em hỏi ăn gì. Tôi từng tự hỏi, nếu em cũng giống những đó, cứ dính lấy , nũng nịu bên cạnh , liệu còn em nữa .”

 

Anh lắc đầu.

 

“Chắc chắn là . Tôi cực kỳ ghét kiểu đó. Nếu hôm ở đại sảnh gặp những Omega chút nhan sắc, thấy ngẩng cao đầu quyến rũ, thì tuyệt đối sẽ thêm thứ hai.”

 

Thẩm Mặc , Quý Minh Viễn cũng .

 

“Tôi cũng ngay từ cái đầu tiên để ý đến em. Sau mới nhận , kiểu như em chính là kiểu .”

 

Thẩm Mặc im lặng lâu mới : “Ba năm , từng một câu.”

 

Quý Minh Viễn gật đầu: “Vì .”

 

“Vậy bây giờ ?”

 

Quý Minh Viễn suy nghĩ một chút đáp: “Vừa mới học.”

 

Thẩm Mặc sững một lát bật . Quý Minh Viễn nụ , trong mắt thoáng qua vẻ ngơ ngác, như hiểu vì .

 

Cười xong, Thẩm Mặc tựa hẳn sofa, lên trần nhà gọi: “Quý Minh Viễn.”

 

“Ừm?”

 

“Anh đúng là cái đồ...”

 

Cậu hết câu.

 

Bên ngoài cửa sổ, đèn đường vẫn sáng. Trong căn phòng nhỏ, hai yên, ai cử động.

 

“Em về cũng .” Quý Minh Viễn đột nhiên lên tiếng: “Vậy dọn qua đây là .”

 

Thẩm Mặc: “...”

 

“Nhà tuy nhỏ một chút, nhưng hai vẫn ở đủ. Tôi thể ngủ đất.”

 

Thẩm Mặc hít sâu một : “Quý Minh Viễn, ngốc ?”

 

Quý Minh Viễn đáp. Thẩm Mặc dậy bước đến mặt , định cúi xuống thì cũng đột ngột lên, đối diện sát với .

 

Khoảng cách quá gần, Thẩm Mặc thể thấy rõ những tia m.á.u trong đáy mắt , thấy cả cảm xúc đang d.a.o động mãnh liệt nơi đó. Quý Minh Viễn bỗng giơ tay ôm chầm lấy , khiến cứng đờ.

 

Suốt ba năm qua, Quý Minh Viễn từng chủ động ôm . Những tiếp xúc giữa họ chỉ giới hạn giường, máy móc và lặng lẽ như thành một nhiệm vụ. cái ôm khác.

 

“Xin em.” Giọng Quý Minh Viễn vang lên bên tai : “Ba năm đó để em cô đơn một .”

Loading...