Editor: Trang Thảo.
"Anh về ." Thẩm Mặc : "Ngày mai đừng đến nữa."
Quý Minh Viễn : "Em sẽ mở cửa chứ?"
Thẩm Mặc im lặng. Quý Minh Viễn gật đầu xoay bước . Khi mười mấy bước, Thẩm Mặc bỗng : "Cháo nếu là mua thì đừng mang đến nữa."
Bước chân Quý Minh Viễn khựng . Anh đầu, nhưng Thẩm Mặc thấy vành tai đỏ ửng.
Ngày hôm , Quý Minh Viễn đến. Vẫn là lúc chạng vạng, vẫn ở cửa khu nhà với chiếc cặp lồng tay. Thẩm Mặc bước tới nhận lấy, mở xem thử. Là cháo kê, bên lấp ló vài quả táo đỏ. Hình thức bình thường, trông đúng là đồ tự nấu.
"Anh tự làm ?"
Quý Minh Viễn gật đầu. Thẩm Mặc nếm thử một ngụm. Vị ngọt, nhạt, hạt kê vẫn còn cứng. Cậu nuốt xuống, đậy nắp : "Cũng ."
Mắt Quý Minh Viễn sáng lên trong thoáng chốc, nhanh khôi phục vẻ mặt vô cảm, nhưng Thẩm Mặc kịp thấy.
"Ngày mai đừng tặng cháo nữa." Thẩm Mặc .
Gương mặt Quý Minh Viễn cứng đờ. Thẩm Mặc tiếp: "Tôi uống cháo kê nữa, uống canh."
Quý Minh Viễn ngẩn , đó gật đầu: "Canh gì?"
"Tùy ."
Thẩm Mặc xách cặp lồng lên lầu mà ngoảnh . Quý Minh Viễn vẫn đó theo cho đến khi hẳn trong nhà. Tối hôm đó mất ngủ, trần nhà và nghĩ về ánh mắt lúc nãy của . Trước đây, mắt luôn tĩnh lặng như mặt hồ phẳng lặng, nhưng khoảnh khắc , mặt hồ dường như gợn sóng.
Cậu xoa bụng hỏi: "Con xem bố con bệnh ?" Cái bụng vẫn im lìm.
Ngày thứ ba, Quý Minh Viễn mang canh sườn. Ngày thứ tư là canh cá diếc. Ngày thứ năm là canh gà. Mỗi ngày Thẩm Mặc làm về đều thấy ở cửa khu nhà. Có hôm trời mưa, che ô trong màn nước. Có hôm gió lớn, co vai ngược chiều gió. Thẩm Mặc cho nhà, chỉ đưa cặp lồng, lên lầu mới rời .
Đến ngày thứ sáu, khi Thẩm Mặc mở cửa, Quý Minh Viễn ngay cửa căn hộ của vì ở lầu. Thẩm Mặc sửng sốt.
"Hôm nay trời mưa, ở hành lang sẽ đỡ hơn." Quý Minh Viễn .
Thẩm Mặc . Người ướt sũng, tóc tai cũng bết dán trán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ly-hon-toi-mang-thai-con-cua-chong-cu-auxh/chuong-6.html.]
"Anh ô ?" Thẩm Mặc hỏi.
Quý Minh Viễn im lặng một lát: "Quên ."
Thẩm Mặc gì, nghiêng nhường lối. Quý Minh Viễn ngẩn .
"Có ?" Thẩm Mặc giục: "Không đóng cửa đấy."
Căn chung cư của Thẩm Mặc nhỏ, cả căn hộ lẽ còn lớn bằng phòng khách nhà họ Quý. nơi dọn dẹp sạch sẽ, sofa vài chiếc gối ôm, bàn đặt một cuốn sách đang dở, ngoài ban công treo quần áo đang phơi. Quý Minh Viễn ở cửa như thể nên bước tiếp thế nào. Thẩm Mặc chỉ tay xuống sofa: "Ngồi ."
Quý Minh Viễn xuống. Thẩm Mặc bếp rót nước, lúc trở thấy đang cuốn sách của . Đó là một cuốn tiểu thuyết, bìa in hình nghiêng của một .
"Em cũng cuốn ?" Quý Minh Viễn hỏi.
Thẩm Mặc đặt cốc nước mặt : "Không ?"
Quý Minh Viễn đáp, chỉ cúi đầu bìa sách. Hai im lặng một hồi lâu.
"Đứa bé là của ." Quý Minh Viễn đột ngột lên tiếng.
Thẩm Mặc im lặng. Quý Minh Viễn ngẩng đầu : "Hơn hai tháng. Tính ngày thì chỉ thể là của thôi."
Trang Thảo
Hồi lâu Thẩm Mặc mới đáp: "Là của ."
Tay Quý Minh Viễn run lên. Anh cúi xuống chằm chằm đôi tay một lúc lâu. Thẩm Mặc tưởng sẽ gì đó, nhưng chỉ im phăng phắc. Mãi mới ngước lên, hốc mắt đỏ hoe: "Thẩm Mặc, ..."
"Tôi hỏi, mà là hỏi thế nào. Từ nhỏ cách trò chuyện với khác. Bố từng dạy Alpha nhu nhược, để khác thấy đang nghĩ gì. Thế nên học cách đanh mặt, học cách im lặng. mỗi ngày về nhà, thấy em nấu cơm trong bếp, thấy em mang dép lê cho , thấy em xem TV sofa, đều điều gì đó với em."
Anh tiếp nữa. Thẩm Mặc đàn ông đang chiếc sofa cũ của , quần áo ướt nhẹp, tóc tai rối bời, hốc mắt đỏ ửng như thể dùng hết sức bình sinh mới thốt vài câu .
"Vậy ?" Thẩm Mặc hỏi.
"Tôi gì, từng học qua."
Thẩm Mặc chợt nhớ một chuyện. Kết hôn ba năm, Quý Minh Viễn từng hỏi "Hôm nay thế nào", nhưng mỗi sáng khi làm, đều khựng ở huyền quan một chút. Anh lưng về phía như đang chờ đợi điều gì. Lúc đó cứ tưởng quên đồ nên vội chạy tới hỏi, lắc đầu thẳng. Giờ nghĩ , lẽ quên đồ, mà chỉ là gì đó nhưng thể.
Thẩm Mặc tựa lưng sofa, đàn ông đang lúng túng mặt.