Editor: Trang Thảo.
Cậu thu xếp một chút làm. Tàu điện ngầm đông nghẹt , lấy tay che chắn bụng, tự thấy ngốc. Rõ ràng chẳng cái gì nhưng vẫn nhịn mà bao bọc nó.
Tối hôm đó, thức cả đêm tra cứu tài liệu. Beta m.a.n.g t.h.a.i cần chú ý những gì, sinh con nguy hiểm , con của Beta liệu cũng là Beta . Càng tra càng trằn trọc, xoa bụng, nơi vẫn còn phẳng lì.
“Bố con cần ba nữa.” Cậu khẽ : “Con cần ba ?”
Cái bụng tất nhiên chẳng thể trả lời .
Vài ngày , Thẩm Mặc đến bệnh viện kiểm tra. Người đông nườm nượp, xếp hàng hơn nửa tiếng mới đến lượt. Lúc cầm tờ phiếu khám t.h.a.i tay, ngón tay khẽ run rẩy.
Cậu cúi đầu tờ phiếu xét nghiệm, m.a.n.g t.h.a.i hơn hai tháng. Cậu xem bước ngoài, vô tình va một .
“Xin .” Cậu ngẩng đầu lên.
Đối phương cũng đang cúi xuống . Bốn mắt , Thẩm Mặc ngẩn .
Quý Minh Viễn ngay mặt , mặc một chiếc áo khoác xám. Tóc so với hai tháng dài hơn một chút, sắc mặt mệt mỏi như thể thiếu ngủ trầm trọng. Anh cũng đang Thẩm Mặc. Hai cứ như , ai cử động.
Người qua kẻ trong hành lang lướt qua vai họ. Có vô tình đụng trúng Thẩm Mặc, mới bừng tỉnh .
“Quý tổng.” Giọng bình thản: “Thật khéo.”
Quý Minh Viễn gì, tầm mắt dừng tờ phiếu khám t.h.a.i trong tay Thẩm Mặc. Tờ giấy nắm chặt nên chữ nghĩa rõ ràng, nhưng dòng chữ lớn “Phiếu báo cáo siêu âm” ở cùng thì vẫn thể nhận .
Đồng t.ử Quý Minh Viễn co rụt : “Của ai?”
Trang Thảo
Thẩm Mặc sửng sốt một chút, khi phản ứng đang hỏi gì, im lặng trong chốc lát. Đã ly hôn hai tháng, lẽ đứa trẻ là của ai cũng chẳng liên quan gì đến Quý Minh Viễn. Cậu thể một câu “ liên quan đến ” bỏ .
Thế nhưng, lời thốt là: “Dù cũng của .”
Nói xong, chính cũng thấy ngẩn . Gương mặt Quý Minh Viễn trắng bệch. Anh chằm chằm Thẩm Mặc, hốc mắt dần đỏ hoe. Đôi mắt vằn tia máu, đầy vẻ mệt mỏi và cả một thứ cảm xúc mà Thẩm Mặc tài nào hiểu nổi.
“Em dối.”
Thẩm Mặc lùi một bước: “Quý tổng, chúng ly hôn .”
“Tôi hỏi em, con của ai?”
“Không liên quan đến .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ly-hon-toi-mang-thai-con-cua-chong-cu-auxh/chuong-4.html.]
Quý Minh Viễn tiến lên một bước, giơ tay bắt lấy cánh tay . Thẩm Mặc lùi thêm một bước, lưng đụng trúng tường. Quý Minh Viễn chống tay lên tường, vây chặt lấy .
Khoảng cách quá gần. Thẩm Mặc thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt . Đó là tin tức tố của . Trước đây Thẩm Mặc ngửi thấy vì Beta khứu giác. hiện tại, vì trong bụng đang mang cốt nhục của Quý Minh Viễn, dường như bỗng nhiên cảm nhận một chút, nhàn nhạt, tựa như thở của rừng già giữa mùa đông.
“Nói.” Giọng Quý Minh Viễn trầm xuống: “Là của ai?”
Thẩm Mặc ngẩng đầu . Người đàn ông hốc mắt đỏ bừng, môi mím chặt thành một đường thẳng, quai hàm căng cứng như đang nhẫn nhịn điều gì. Thẩm Mặc từng thấy như . Trước đây, Quý Minh Viễn luôn hờ hững, bình tĩnh và cao cao tại thượng. Dáng vẻ hiện tại của giống như một ngọn núi băng sắp sụp đổ.
“Anh quản nó là của ai làm gì?” Thẩm Mặc : “Chẳng là loại lẳng lơ ?”
Tay Quý Minh Viễn run lên một cái.
“Đêm đó chẳng làm gì cả. Trần Nghiên hạ t.h.u.ố.c , thậm chí còn chẳng nhận là ai. tin, chẳng buồn hỏi lấy một câu đòi ly hôn.”
Quý Minh Viễn im lặng.
“Ba năm...” Thẩm Mặc tiếp tục: “Tôi nấu cơm cho ba năm, giặt giũ ba năm, lau dọn nhà cửa ba năm. Anh bao giờ hỏi lấy một câu "em mệt "? Quý Minh Viễn, trong mắt , chỉ là một món đồ trang trí thôi ?”
Yết hầu Quý Minh Viễn khẽ chuyển động.
“Thẩm Mặc.”
Có gọi tên từ phía . Thẩm Mặc đầu , thấy Tiểu Chu đang chạy tới từ phía thang máy, tay xách một túi hoa quả.
“Ông khám xong ? Tôi đợi mãi... Ôi trời.”
Tiểu Chu thấy Quý Minh Viễn thì khựng . Quý Minh Viễn vẫn giữ tư thế vây chặt Thẩm Mặc góc tường. Sắc mặt Tiểu Chu đổi liên tục, quăng túi trái cây xuống đất, lao tới định động thủ.
“Thằng khốn nào đây?”
“Tiểu Chu.” Thẩm Mặc gọi giật .
Tiểu Chu dừng bước, . Thẩm Mặc chui khỏi cánh tay của Quý Minh Viễn, nhặt túi trái cây đất đưa tay bạn : “Đi thôi.”
Cậu bước lướt qua Quý Minh Viễn mà hề ngoảnh đầu. Đi mười mấy bước, thấy tiếng gọi phía .
“Thẩm Mặc.”
Là giọng của Quý Minh Viễn. Thẩm Mặc dừng bước.
Tối hôm đó, Thẩm Mặc giường trằn trọc ngủ . Ánh đèn đường hắt qua cửa sổ tạo thành một quầng sáng trần nhà. Cậu chằm chằm quầng sáng , đầu óc rối bời. Hình ảnh Quý Minh Viễn đỏ hoe mắt cứ chập chờn mặt . Quen đàn ông ba năm, từng thấy như thế.