Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 89: Tà Thần Giáng Lâm (21)
Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:40:43
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hệ thống lên tiếng an ủi: “Cậu nên thấy may mắn vì lùn, bằng chạm mặt đối mặt với Anders .”
Diệp Hà: “... Loại may mắn , thà còn hơn.”
Vả chiều cao của rõ ràng là mức bình thường của nam giới, tại Anders quá cao nên mới khiến trông vẻ "vĩ đại" lắm trong mắt Hệ thống.
Dường như nhận cử động nhỏ của Diệp Hà, Anders cúi đầu , thở ấm nóng phả cổ y, mang theo cảm giác ngứa ngáy và nóng rực. Cậu định giơ tay gãi cổ thì Anders giữ chặt cổ tay.
Nhìn theo tầm mắt của , Diệp Hà mới chú ý thấy Trấn trưởng và gã đàn ông trung niên đang tới cách đó xa.
“Người ?” Trấn trưởng lạnh giọng hỏi.
Nhìn bộ dạng ủ rũ của hai gã thanh niên, lão câu trả lời. Ánh mắt âm u của lão quét qua một vòng, Diệp Hà cảm thấy tầm mắt lão dường như sắp rơi trúng chỗ , theo bản năng nhích gần Anders, mượn hình cao lớn của che chắn thêm một chút.
lo lắng của rõ ràng là thừa thãi, tầm mắt Trấn trưởng tinh chuẩn tránh né vị trí của hai . Lão đầu hỏi một gã thanh niên: “Có thấy mặt nó ?”
“Không ạ, nó đội mũ, chỉ là mặc quần áo màu xanh lam...” Gã thanh niên cố gắng nhớ .
Nghe cuộc đối thoại, Diệp Hà vô cùng may mắn vì Hệ thống nhắc đội mũ, quyết định khi về sẽ vứt bỏ bộ quần áo ngay lập tức. Những thông tin đương nhiên chẳng ích gì cho Trấn trưởng, sắc mặt lão càng thêm âm trầm khiến hai gã thanh niên dám thở mạnh.
Cuối cùng, gã trung niên bên cạnh Trấn trưởng lên tiếng giải tỏa khí: “Chúng nên tiếp tục tìm đồ vật , đó mới là trọng điểm. Kẻ chắc chỉ là gọi tên trùng hợp thôi... Hơn nữa chúng cũng cách để tìm .”
Nghe , cơn giận của Trấn trưởng mới dịu đôi chút, lão buông một câu: “Đi thôi.”
Trấn trưởng cũng đang tìm kiếm Ariel? Đồng t.ử Diệp Hà co rụt . Lúc dồn hết sự chú ý vế đầu của câu mà bỏ qua vế của gã trung niên. Trước đó còn thắc mắc tại Trấn trưởng phản ứng dữ dội như , hóa trọng điểm là tiếng động y gây , mà là cái tên y gọi.
Nhìn phản ứng của Trấn trưởng, Diệp Hà bắt đầu lo lắng cho Ariel. Tuy nhiên vì tìm một vòng và cô bé ở đây nên y cũng phần nào yên tâm. Đợi nhóm Trấn trưởng rời hẳn, Diệp Hà mới vội vàng giãn cách với Anders.
“Cảm ơn .” Diệp Hà chân thành . Nếu nhờ đối phương kéo y trốn, e là y bắt .
ngay đó, nhận một vấn đề quan trọng nên nhịn hỏi: “Sao ở đây?”
Anders điềm nhiên đáp: “Tôi đến đưa đồ cho Judith, ngờ tình cờ bắt gặp cảnh .” Lời nửa thật nửa giả. Mục đích rừng là để chôn cất Judith, khi xong việc định sâu hơn tìm manh mối thì vô tình gặp Diệp Hà đang truy đuổi.
Diệp Hà thốt lên một câu: “Thật là trùng hợp quá.”
Anders mỉm , lẽ vì thấy dọa một phen nhỏ nên truy hỏi lý do y đuổi bắt mà còn an ủi thêm vài câu. Điều khiến Diệp Hà thở phào nhẹ nhõm, đỡ tốn công giải thích.
Vì Trấn trưởng nắm màu áo của , Diệp Hà hiểu nơi nên ở lâu, bèn chào tạm biệt Anders để rời . Khi tất tả về nhà thì trời sẩm tối, nhưng với Diệp Hà, bóng đêm là lớp bảo vệ nhất để ai chú ý đến màu áo của y.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-89-ta-than-giang-lam-21.html.]
Suốt dọc đường, ngoài việc cảnh giác quan sát xung quanh, tâm trí y đều đặt việc tại Trấn trưởng lùng sục Ariel. Nghe giọng điệu của lão, chẳng vẻ gì là bụng giúp cô bé tìm cha mà giống như đang trả thù hơn. Diệp Hà chợt nhớ đến cuộc đối thoại giữa lão và Robert đó.
Chẳng lẽ Ariel cũng liên quan đến chuyện ? Cậu nhíu mày: “Bây giờ thấy khả năng Ariel là Ilphis cao...” Nghe xong lời , Hệ thống thầm nghĩ xác suất Ariel là Tà thần trong lòng nó vô hạn tiến về .
Vừa về đến nhà mở cửa , Diệp Hà thấy mèo đen đang phục ở cửa. Nó rõ ràng đợi y lâu, thấy là nhào tới ngay. Diệp Hà ôm lấy con mèo, Tiểu Hắc mật cọ cổ một chút, bỗng khựng , ngẩng đầu y chằm chằm.
Diệp Hà đang hưởng thụ sự mật của con mèo, thấy nó dừng thì nghi hoặc hỏi: “Sao thế?”
Mèo đen đột nhiên giận đùng đùng trừng mắt y như một kẻ phụ tình chính hiệu. Trong lúc y còn đang ngơ ngác, nó bỗng đặt hai móng vuốt lên vai , sức l.i.ế.m da cổ y. Như thể trừng phạt, cái lưỡi mang theo gai ngược của nó cọ qua da thịt khiến Diệp Hà rùng vì đau ngứa.
Cậu nhấc bổng con mèo lên để giãn cách, nhưng Tiểu Hắc vẫn vùng vẫy rúc lòng để l.i.ế.m cổ y tiếp. Thấy nó kích động lạ thường, Diệp Hà đành để mặc nó l.i.ế.m láp, y hoang mang: “Chuyện là đây?”
Hệ thống cũng thấy lạ: “ Chẳng lẽ mùi gì ? ”
Diệp Hà phản xạ đáp: “Tôi ôm con mèo nào khác ...” Hơn nữa mũi thính chẳng là ch.ó ? Từ khi Tiểu Hắc, ngay cả mèo hoang ven đường cũng chẳng thèm liếc mắt, cũng giữ cách vì sợ dính mùi lạ khiến con mèo nhà sinh sự.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cậu hiểu nổi, chỉ đành ôm nó lên lầu. Trong lúc đó, mèo đen l.i.ế.m sạch những chỗ da thịt hở ngoài của , thậm chí còn bắt đầu cào quần áo. Vì bộ đồ y cũng định vứt nên ngăn cản, chỉ nhanh chóng phòng để .
Vừa mở cửa phòng ngủ, y phát hiện quần áo ngủ của gom thành một đống như cái tổ, vết nhăn thì rõ ràng thứ gì đó đè lên suốt cả buổi chiều. Diệp Hà con mèo trong tay: “Nhóc làm hả?” Y nhớ lúc gấp gọn gàng cơ mà.
Mèo đen đương nhiên trả lời, nó coi bộ quần áo cũ của như kẻ thù giả tưởng mà cào cấu điên cuồng. Diệp Hà vất vả lắm mới tách nó để đồ ngủ. Chỉ một lát , bộ đồ màu xanh lam đất cào rách thêm mấy đường.
Khi Diệp Hà đồ xong và bế nó lên, thái độ của mèo đen rõ ràng dịu nhiều. Thấy nó bình thường trở , mới thở phào: “ , để thưởng cho nhóc hôm nay ngoan ngoãn ở nhà, quà đây.”
Mèo đen dường như hiểu lời y, đôi mắt xanh biếc hiện lên vẻ mong chờ. Diệp Hà bế nó đến tủ, mở cửa : “Nhìn xem, phần thưởng của nhóc đây.”
Nhìn mấy hộp cá hộp trong ngăn tủ, ánh mắt mèo đen chợt trở nên lạnh lẽo, vẻ mong chờ tan biến sạch sành sanh. Diệp Hà vốn tưởng nó sẽ mừng rỡ nhào tới nên phản ứng lạnh nhạt làm y cực kỳ kinh ngạc.... Thế mà con mèo thích ăn cá?!
Y lo nó bệnh, cho đến khi mở hộp thấy nó chịu ăn một lúc mới yên tâm. Dù lòng còn lo chuyện nhiệm vụ nhưng vì lời hẹn với Ilphis, y còn tâm trí sách nên tắm rửa sớm lên giường . Tuy nhiên, vẫn ngừng suy nghĩ: “Giờ thể loại trừ Judith và Bob, chỉ còn Robert và Ariel...”
Danh sách nghi phạm thu hẹp nhưng thêm Robert khiến đau đầu. Muốn rửa sạch hiềm nghi của thì điều tra, mà rõ ràng hứng thú bất thường với y, tiếp cận chắc chắn trả giá...
Đang suy nghĩ m.ô.n.g lung, Diệp Hà bỗng cảm thấy một luồng gió thổi qua. Cậu thì thấy cửa sổ vốn đóng giờ đang mở toang.
Bên ngoài trời tối đen như mực, nhưng hầm biệt thự sáng trưng. Gã trung niên nhắm mắt giữa một pháp trận đỏ như máu, mặt là giá nến đang đốt vài mảnh lá cây. Trấn trưởng bên cạnh, định gì đó dám, mãi đến khi gã trung niên mở mắt lão mới vội hỏi: “Frank, ? Có tìm thấy kẻ đó ?”
Sau khi từ rừng về, lão và Frank ở lì hầm. Vì hai gã thanh niên thấy mặt kẻ lén nên lão chỉ thể chặt những cành cây ở chỗ kẻ đó từng nấp. Chỉ cần dùng vật đối phương từng chạm , Frank thể tìm kẻ đó. Sau vài thử, Frank tìm mảnh lá cây dấu vết.
Frank gật đầu, mảnh lá mặt, chậm rãi : “Kẻ đó quả thực chạm đám lá , thể tìm .” Vì đồng thời bố trí một trận pháp khác nên sắc mặt gã tái nhợt. Gã nghỉ một lát tiếp: “Tuy nhiên thể mặt địa chỉ của , chỉ thể...”
Trấn trưởng thở phào, ngắt lời: “Không , diện mạo địa chỉ quan trọng. Đừng để nó sống sót là .”