Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 71: Nụ Hôn Của Mèo Và Cơn Ác Mộng Lúc Nửa Đêm
Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:38:09
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phòng tắm thứ hai?!
Ý nghĩ xẹt qua đầu Diệp Hà khiến y giật nảy , vội vàng kéo quần áo xuống.
Y theo hướng ánh mắt truyền đến, thấy con mèo đen đang giá đồ.
Lúc nãy khi tắm, Diệp Hà để con mèo đen ở bên ngoài, từ lúc nào nó tự phòng tắm, đang lặng lẽ quan sát y.
Diệp Hà khựng vài giây, chút cảm động : “Mèo sẽ chủ nhân khi tắm vì sợ đối phương c.h.ế.t đuối, chuyện quả nhiên là thật.”
Hệ thống nghi hoặc bức tường: “ Đây chẳng là tắm vòi sen ? ”
Tắm vòi sen mà cũng c.h.ế.t đuối ?
Diệp Hà hừ lạnh một tiếng: “Mèo làm mà .”
Y đầu , lập tức nở nụ với con mèo đen, bế nó lòng, cố ý hạ giọng dịu dàng như sợ làm nó giật : “Nha, ngươi đây , tắm chung với ?”
Con mèo đen lên tiếng, chỉ lặng lẽ chằm chằm n.g.ự.c Diệp Hà, y liền coi sự im lặng đó là đồng ý.
Y nhớ con mèo đen lăn lộn bên ngoài một vòng, quả thực cần tắm rửa, thế là cực nhanh cởi bỏ quần áo, một tay ôm mèo đen, một tay mở vòi hoa sen.
Đang lúc Diệp Hà điều chỉnh nhiệt độ nước, bỗng cảm thấy n.g.ự.c lành lạnh, một cảm giác ẩm ướt truyền đến, kèm theo đó là thở nóng hổi phả lên da thịt.
Cơ thể Diệp Hà cứng đờ, cúi đầu xuống, vặn thấy con mèo đang gặm c.ắ.n n.g.ự.c .
Lưỡi mèo gai ngược, lúc khi nó l.i.ế.m mu bàn tay Diệp Hà cảm thấy gì, nhưng n.g.ự.c y thực sự chút nhạy cảm, theo động tác l.i.ế.m c.ắ.n của con mèo, một cảm giác đau nhẹ xen lẫn ngứa ngáy dâng lên.
Diệp Hà hiện tại chỉ thấy may mắn là phát hiện kịp thời, nếu đợi thêm chút nữa, e là con mèo sẽ dùng đến răng để c.ắ.n mất.
Y ném vòi hoa sen sang một bên, hai tay bế con mèo đen xa . Con mèo đen đột ngột rời khỏi vòng tay Diệp Hà, dường như vẫn kịp phản ứng, thần sắc lộ vài phần ngây dại, thậm chí còn theo bản năng l.i.ế.m liếm môi, như thể đang dư vị cảm giác .
Nhìn dáng vẻ ngơ ngác của con mèo đen, Diệp Hà chợt hiểu: “Ngươi là nhớ ? Hay là uống sữa?”
Y con mèo đen cụ thể bao nhiêu tuổi, lúc Bob chuẩn sẵn bát ăn mèo, nên y mặc định con mèo đen thể ăn thức ăn hạt, nhưng quên mất nó cũng chỉ là một con mèo nhỏ mà thôi.
Những lời định mắng mỏ đối phương lập tức bay sạch sành sanh, hồi lâu Diệp Hà mới tìm giọng của : “Nó ngoan quá...”
Hệ thống: “ Ngoan chỗ nào? ”
Nó thực sự chút nghi hoặc, vì nó chẳng con mèo nhỏ ngoan ở điểm nào cả.
Diệp Hà lý lẽ hùng hồn trả lời: “Nó đến môi trường lạ lẫm mà hề kêu một tiếng, vô cùng yên tĩnh, đó chẳng là ngoan ?”
“Hơn nữa hôm nay nó còn ăn hết sạch đồ ăn đưa cho nữa.”
Hệ thống coi như hiểu, dù con mèo đen bước chân trái thì trong mắt Diệp Hà cũng là biểu hiện của sự ngoan ngoãn.
Diệp Hà ôm con mèo đen lòng, kiên nhẫn dỗ dành: “Ngoan, đừng c.ắ.n , sữa .”
Con mèo đen đương nhiên thể hiểu lời y , chỉ dùng ánh mắt vô tội Diệp Hà. Nó nghiêng đầu như hiểu y đang gì, nhưng ánh mắt về phía n.g.ự.c Diệp Hà vẫn cứ rục rịch yên.
Thấy con mèo đen định há miệng, Diệp Hà vội : “Nếu ngươi còn c.ắ.n , tối nay chúng sẽ ngủ cùng .”
Nghe thấy câu , con mèo đen mới thất vọng thu hồi tầm mắt. Lần , tuy nó vẫn áp sát da thịt Diệp Hà nhưng còn há miệng c.ắ.n nữa.
Diệp Hà vươn tay trêu nó: “Sao cảm thấy hình như ngươi hiểu lời nhỉ?”
Hệ thống: “ Ngươi bộ dạng hiện tại của giống cái gì ? ”
Diệp Hà ngờ Hệ thống đột ngột lên tiếng, chút nghi hoặc hỏi: “Giống cái gì?”
Hệ thống: “ Giống một nam (nam mụ mụ). ”
Diệp Hà: “...”
Hệ thống quả thực hề quá, lúc Diệp Hà đang bế con mèo đen trong lòng như bế một đứa trẻ, mặt còn treo nụ ôn nhu, thực sự cực kỳ giống một nam.
Diệp Hà tức khắc đổi sang bộ mặt lạnh lùng vô tình: “Vậy thì đừng lên tiếng quấy rầy thời gian mật của cha con nữa.”
Sự chú ý của y nhanh chóng đặt việc tắm cho mèo, tuy đây từng nuôi mèo nhưng Diệp Hà cũng ít thấy cảnh tượng chủ nhân tắm cho mèo như đang đ.á.n.h trận.
Diệp Hà chuẩn tâm lý sẵn sàng, ban đầu y cứ ngỡ việc tắm cho mèo sẽ tốn nhiều sức lực, nhưng ngờ con mèo trong lòng y ngoan, dù nước từ vòi hoa sen xối cũng hề tránh né, chỉ tầm mắt là luôn dừng Diệp Hà.
Từ lúc Diệp Hà phát hiện con mèo đen, nó từng kêu một tiếng nào. Ban đầu Diệp Hà nghĩ nó ngoan ngoãn yên tĩnh, nhưng giờ y khỏi nghi ngờ con mèo câm .
Dù bực vì Hệ thống quấy rầy thời gian mật của với mèo, nhưng hiện tại Diệp Hà cảm thấy đang gặp vấn đề nuôi dạy con khó khăn, vẫn cần thỉnh giáo Hệ thống một chút: “Tiểu Hắc... câm đấy chứ?”
Hệ thống: “ Tiểu Hắc là ai? ”
Diệp Hà: “Tên mới đặt cho con mèo.”
Cái tên Tình Yêu mà Bob đặt đó thực sự quá sến, nên Diệp Hà quyết định đặt cho nó một cái tên mới.
Hệ thống im lặng hồi lâu, nó thực sự cái tên làm cho cạn lời vì độ "quê" của nó.
Diệp Hà tưởng vấn đề chạm đến vùng kiến thức mù của Hệ thống, y tặc lưỡi một cái, hiểu rằng vấn đề vẫn tự giải quyết.
Y con mèo đen, quyết định thử nhử nó một chút.
Diệp Hà: “Meo? Meo meo meo?”
Con mèo đen ngoại trừ ngoáy ngoáy cái đuôi thì phản ứng nào khác, cũng hề sự đáp nồng nhiệt như Diệp Hà mong đợi.
Diệp Hà là do phát âm chuẩn, vì con mèo đen vốn dĩ câm thật.
Diệp Hà: “Bình thường mèo thấy tiếng meo meo chẳng đều sẽ đáp một chút ?”
Hệ thống: “ Cái đó còn xem là mèo đực mèo cái nữa. ”
Diệp Hà nghĩ nghĩ cũng thấy đúng, tầm mắt y dừng lớp lông xù của con mèo đen, trầm tư vài giây, kiên định : “Trước khi nhất định bảo Bob tìm cho con trai một con mèo cái thật xinh .”
“Thôi, chuyện tình cảm của chính còn đang lận đận, vẫn là để tự chọn lựa thì hơn.”
Hệ thống: “...”
Sau khi tắm xong cho mèo, Diệp Hà cũng nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, dùng khăn tắm quấn lấy con mèo đen khỏi phòng tắm, sấy khô lông cho nó, cuối cùng đau khổ bàn học: “Ta học bài.”
Y vốn định đặt con mèo đen lên bàn sách, nhưng ngờ nó chui tọt lòng y.
Thấy con mèo đen chỉ ngay ngắn trong lòng mà động tác nào khác, Diệp Hà liền mặc kệ nó, mở sách bắt đầu .
Đọc vài trang, Diệp Hà cảm thấy mắt cay xè, y khép sách , bế con mèo đen về phía giường.
Vì tắm rửa sạch sẽ cho mèo nên Diệp Hà cũng yên tâm để nó bên cạnh .
Hệ thống u ám lên tiếng: “ Chẳng là sẽ học bài ? ”
Diệp Hà buồn ngủ đến mức mở nổi mắt, mệt mỏi đáp : “Đây mới là ngày đầu tiên mà, dù vẫn còn hơn hai mươi ngày nữa, ngày mai nhất định sẽ...”
Y chớp chớp mắt, mơ màng thấy con mèo đen cũng đang bên cạnh , dường như ngủ say.
Ánh trăng xuyên qua cửa sổ, rọi xuống con mèo đen từ lúc nào dậy giường, đổ xuống một bóng đen dường như bao trùm cả căn phòng.
“Sao nào, chẳng lẽ ngươi làm ở bên cửa sổ?” Những lời quen thuộc đột nhiên vang lên bên tai Diệp Hà, y mở choàng mắt, phát hiện đang ở trong phòng tầng hai, mà là đang đè lên bậu cửa sổ.
Đây là nơi nào...
Sau khi rõ môi trường xung quanh, đồng t.ử Diệp Hà đột ngột co rụt , nơi chính là nhà của trấn trưởng mà y đến buổi chiều.
Lúc đó y Robert bắt lấy ấn lên cửa sổ, chính con mèo đen và sự xuất hiện đột ngột của đám phóng viên cứu y.
Chỉ là hiện tại, mèo đen, cũng tiếng ổ khóa xoay động, trong phòng chỉ Diệp Hà và phía .
Cánh tay y đè lưng, trọng lượng đè lên khiến y thể cong lưng bò bậu cửa sổ, tuy thể đầu nhưng giọng , Diệp Hà đoán phía chính là Robert.
Y xác định đang mơ, vì Diệp Hà nhớ rõ trốn thoát khỏi nơi đó, hơn nữa trong mơ cũng Hệ...
Đang lúc trong đầu Diệp Hà hiện lên hai chữ Hệ thống, bên tai y đột nhiên vang lên giọng lo lắng của Hệ thống: “ Diệp Hà, ngươi Robert bắt ! ”
Diệp Hà: “... Sao ngươi cũng ở trong mơ của ? Tiểu Hắc của ?”
Hệ thống dường như cũng thấy kỳ lạ, sốt sắng hỏi ngược : “ Ngươi đang cái gì thế? Làm gì con mèo đen nào?! Đây là mơ, ngươi dọa đến ngốc luôn ... ”
Lời của Hệ thống hành động của Robert phía cắt ngang, Diệp Hà thể cảm nhận hai chân đối phương đang quấn lấy chân , đầu ngón tay luồn trong quần áo y.
Khoan , thể là mơ ...
Diệp Hà cảm thấy não tê liệt trong chốc lát, y nhớ rõ ràng là...
Hành động của phía vẫn tiếp tục, một tay đỡ lấy vòng eo căng chặt của Diệp Hà, cúi đầu để một nụ hôn lên chiếc cổ trắng ngần của y.
Theo lực đạo hôn của đối phương, cơ thể Diệp Hà nhịn mà run rẩy.
Y rũ mắt, hàng mi run rẩy nhẹ nhàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-71-nu-hon-cua-meo-va-con-ac-mong-luc-nua-dem.html.]
Giọng của Hệ thống vẫn tiếp tục vang lên bên tai: “ Chúng nhanh chóng chạy thôi, nếu ngươi sẽ ... ”
Khi còn nghĩ đây là mơ, Diệp Hà vẫn thể giữ vẻ bình thản, nhưng tiếng thúc giục liên hồi của Hệ thống cộng với hành động của phía khiến Diệp Hà cũng khỏi nghi ngờ ý nghĩ ban đầu của .
Y còn phân biệt thực sự đang mơ, giống như lời Hệ thống , y thực chất ngay từ đầu hề trốn thoát, việc trốn thoát chỉ là một giấc mộng của y mà thôi.
Cảm giác phân biệt hiện thực và mộng cảnh khiến Diệp Hà cảm thấy rợn tóc gáy, nhận thấy cơ thể lật ngược , Diệp Hà còn tưởng cơ hội cầu cứu, nhưng ngờ đối phương trực tiếp cởi áo ngoài, nhấc lớp áo bên trong lên che khuất tầm mắt y, đó là cảm giác ẩm ướt nóng hổi truyền đến từ lồng ngực.
Việc che khuất tầm mắt khiến Diệp Hà vô cùng bất an.
Hai tay Diệp Hà cũng nắm chặt giơ quá đỉnh đầu, khi nhận đang làm gì, lưng y toát một tầng mồ hôi lạnh, nhỏ giọng xin tha: “Đừng mà... nếu ngươi thực sự làm , ... sẽ cho đám phóng viên .”
Robert hề để tâm đến lời đe dọa của Diệp Hà, cũng hề dừng hành động của .
Đáy lòng Diệp Hà dâng lên một cảm giác tuyệt vọng, y hỏi Hệ thống trong lòng: “Hệ thống, làm bây giờ?”
Giọng vốn đang lo lắng của Hệ thống lúc trở nên lạnh lùng: “ Không cách nào cả. ”
“ Ta sẽ hủy bỏ liên kết với ký chủ để tìm kiếm ký chủ mới. ”
Nghe thấy lời Hệ thống , Diệp Hà chỉ cảm thấy nôn nóng và bất lực, nếu đến cả Hệ thống cũng bỏ rơi y...
đó dù Diệp Hà kêu gọi Hệ thống thế nào, đối phương cũng phản ứng, như thể thực sự giải trừ liên kết và rời .
Người mặt dường như cũng nhận Diệp Hà đang phân tâm, dùng lực, tuy đau nhưng đủ để khiến Diệp Hà hồn.
Khi thể thấy, xúc giác càng trở nên nhạy bén hơn.
Ngay lúc Diệp Hà cảm thấy tuyệt vọng tột cùng, y bỗng thấy một hồi chuông điện thoại chói tai.
Nghe thấy tiếng chuông , Diệp Hà đột nhiên run b.ắ.n —— đây chính là tiếng chuông báo thức y đặt để đ.á.n.h thức !
Y thực sự là đang mơ!
Ý nghĩ như một lực kéo mạnh mẽ lôi Diệp Hà khỏi sự hỗn loạn, y lập tức mở mắt dậy, còn lớp vải che mắt, y cũng rõ nơi là phòng khách nhà Robert mà là căn phòng ấm áp của , và y đang ngay ngắn giường.
Diệp Hà trực tiếp tắt báo thức, nhịn mà thở phào nhẹ nhõm.
Con mèo đen vốn đang ở cổ Diệp Hà vì y đột ngột dậy cũng đ.á.n.h thức, nó mở đôi mắt xanh biếc tiến về phía Diệp Hà.
Diệp Hà một tay xoa đầu mèo coi như trấn an, nhẹ giọng gọi trong lòng: “Hệ thống.”
Hệ thống phản hồi nhanh: “ Có. ”
Nó ngữ khí dịu dàng lạ thường của Diệp Hà làm cho chút sợ hãi, giọng điệu trân trọng của đối phương... cứ như là tìm vật báu mất ?
Nghe thấy tiếng Hệ thống đáp , Diệp Hà yên tâm.
... Quả nhiên tất cả chỉ là mơ.
Y trốn thoát khỏi phòng khách của Robert, và Hệ thống cũng hề bỏ rơi y.
Tâm trạng của con mèo đen thì ngược với Diệp Hà, trông nó vẻ vui lắm, cái đuôi ủ rũ rủ xuống, dù Diệp Hà xoa đầu cũng vẫn tỏ vẻ uể oải phấn chấn.
Diệp Hà còn đang đắm chìm trong niềm vui thoát khỏi ác mộng, y đang kể khổ với Hệ thống: “Ta suýt chút nữa mất ngươi , trong mơ ngươi cư nhiên giải trừ liên kết với ...”
Hệ thống: “ Còn chuyện như ? ”
Nghe thấy Diệp Hà hừ lạnh một tiếng, nó vội vàng đổi giọng: “ Chỉ là một giấc mơ thôi mà, đừng căng thẳng thế. ”
Diệp Hà nhíu mày: “ cảm giác đó quá chân thật...”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Y rời giường rửa mặt đ.á.n.h răng, nhưng ngờ khi soi gương, Diệp Hà thấy ở vùng thắt lưng phía của xuất hiện vài vệt đỏ, trông chút giống dấu tay.
Đây là vết tích Robert bóp lúc ? Sao y chút ấn tượng nào nhỉ?
Tổng thể nào là bóp trong mơ .
Diệp Hà thầm thắc mắc trong lòng, hôm qua y chủ yếu dồn sức việc tắm cho Tiểu Hắc nên kiểm tra kỹ cơ thể.
Khi thấy tiếng gõ cửa lầu, y cũng còn rối rắm nữa mà quần áo, bế con mèo đen xuống lầu xem khách .
Người đến là Bob.
Cậu bé mập mạp quả thực giữ lời, vì là ngày nghỉ nên sáng sớm hôm kéo một bao đồ lớn đến tìm Diệp Hà, bên trong đều là những đồ dùng đây của con mèo đen.
Ánh mắt về phía con mèo đen trong lòng Diệp Hà, nó đang rúc lòng y, nhắm mắt như đang ngủ.
Diệp Hà vuốt ve lưng mèo hỏi vấn đề quẩn quanh trong lòng y cả đêm qua: “Con mèo câm ? Từ hôm qua đến giờ thấy nó kêu một tiếng nào.”
“Không thể nào, đây nó vẫn kêu mà.” Bob gãi gãi đầu, cũng chút nghi hoặc: “Có lẽ là vì hôm qua dọa chăng?”
Đừng là mèo, ngay cả Bob tối qua khi nhắm mắt , mắt vẫn hiện lên bộ dạng của Robert khi định đ.á.n.h , khiến cả đêm ngủ ngon, huống chi là một con mèo.
Diệp Hà gật đầu, cảm thấy lời Bob cũng lý, ngay cả y đêm qua còn mơ thấy ác mộng nữa là.
Y chuyển chủ đề, hỏi Bob khi nào thì cô gái thích tổ chức tiệc sinh nhật, dù y vẫn nhớ Bob mang con mèo đen cùng.
Nghe Diệp Hà nhắc đến chuyện , tầm mắt Bob lập tức rời khỏi con mèo đen, lộ vẻ mặt khổ sở: “Tiệc sinh nhật tổ chức nữa, chú của cô qua đời mấy ngày , gia đình họ cũng còn tâm trạng nào mà tổ chức tiệc tùng nữa.”
Diệp Hà ngẩn : “Có c.h.ế.t ? Là tự sát là...”
Bob lắc đầu: “Nghe là tự sát, trấn trưởng sẽ xử lý, bảo những chuyện đừng rêu rao, tránh để đám phóng viên thấy.”
Vì cảnh sát, thêm vị trí thị trấn hẻo lánh, nên trấn trưởng kiêm luôn vai trò thực thi pháp luật.
Điều khiến Diệp Hà thấy lạ là, rõ ràng là tự sát, dù phóng viên thì ?
Hay là trấn trưởng thực chất ngoài miệng thì chê nhưng trong lòng sợ, vẫn cảm thấy loại tin tức tiêu cực mà để truyền thông sẽ ảnh hưởng đến việc quảng bá thị trấn của họ?
Bob vẫn chỉ là một đứa trẻ, tin tức cũng chỉ là lỏm, thể giải đáp thắc mắc của Diệp Hà.
Hắn con mèo, thở dài đầy ngưỡng mộ: “Nó quả thực bám .”
Điều Bob là, chỗ mèo cào tối qua của vẫn còn đang đau âm ỉ.
Diệp Hà vốn còn lo lắng nhận ủy thác , ngờ Bob hề dối, quả thực chút nhân mạch, giới thiệu văn phòng thám t.ử của Diệp Hà cho hàng xóm láng giềng và bạn bè, nhờ đó mà đơn ủy thác của Diệp Hà mấy ngày nay cũng tới tấp ngừng.
“ Chúc mừng ký chủ thành ủy thác của Maria, giúp bà tìm thấy nhẫn cưới. ”
“ Chúc mừng ký chủ thành ủy thác của Alexander, giúp ông bắt kẻ trộm trong vườn trái cây. ”
“ Chúc mừng ký chủ thành... ”
Nhiều khoản tiền thù lao cộng với các nhiệm vụ ngẫu nhiên mà Diệp Hà kích hoạt , y cư nhiên tích lũy bốn năm ngày thọ mệnh, kéo khỏi ranh giới đếm ngược sự sống.
Vì tính cách y , dù là ủy thác lớn nhỏ đều tiếp nhận hết, nên ít cư dân trong trấn dù y là ngoài nhưng thái độ đối với Diệp Hà dần trở nên thiện và chấp nhận hơn.
Đoàn phóng viên vẫn rời khỏi thị trấn, Robert cũng thể khỏi nhà, Diệp Hà dần dần quên mất , và y cũng còn gặp cơn ác mộng đêm đó nữa.
Việc văn phòng thám t.ử tư của Diệp Hà làm ăn phát đạt thu hút sự ghen ghét của đồng nghiệp. Chiều hôm nay, khi Diệp Hà đang kiên nhẫn một bà lão kể về ủy thác của , một đàn ông trung niên vạm vỡ bỗng xông , trực tiếp túm bà lão nhấc bổng khỏi ghế: “Ta còn đang thắc mắc ngươi , hóa là đến đây!”
Người đàn ông trung niên đó trông giống như một vận động viên thể hình, vóc dáng cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, mặt còn mang theo vài phần hung ác, đang trừng mắt bà lão đang co rúm .
So với đàn ông trung niên vạm vỡ đó, vóc dáng Diệp Hà càng vẻ gầy yếu hơn.
Dù chắc chắn đ.á.n.h , nhưng thấy bà lão lớn tuổi đàn ông trung niên lôi kéo như , Diệp Hà vẫn đặt con mèo đen trong lòng xuống, cố nén nỗi sợ đ.á.n.h mà tiến lên phía , định khuyên ngăn đàn ông trung niên buông bà lão : “Ngươi đang làm gì ? Có chuyện gì thì từ từ , buông bà .”
Người đàn ông trung niên trừng mắt Diệp Hà một cái hung dữ: “Ngươi cái gì? Bà chuyện ủy thác với , bà là khách hàng của !”
thái độ của đối với bà lão, chẳng giống đối đãi với khách hàng chút nào, mà giống như một tên ác bá đang bắt nạt kẻ yếu hơn.
Bà lão động tác thô lỗ của làm cho chóng mặt, khi hồn liền lập tức đứt quãng lên tiếng: “Không... tìm ngươi...”
Trước khi đến chỗ Diệp Hà, văn phòng thám t.ử tư mà bà lão ghé qua chính là của đàn ông trung niên . Bà cao tuổi, phản ứng chậm, chuyện nghĩ một lúc mới tiếp tục , nhưng đàn ông trung niên mặt hiển nhiên kiên nhẫn lắng , thỉnh thoảng mất kiên nhẫn thúc giục bà nhanh lên, thấy bà thực sự nhớ còn tức giận ném bút.
Hắn lẽ cố ý, nhưng chiếc bút đó suýt chút nữa nện trúng đầu bà lão, thấy bà lão vì né tránh mà lảo đảo hai cái, cũng chẳng hề ý định xin .
Thấy , bà lão lập tức tìm cớ rời , tìm đến văn phòng thám t.ử của Diệp Hà, ngờ đối phương đuổi theo tận đây.
Lúc Diệp Hà hiểu đàn ông trung niên mặt cũng là thám t.ử tư, và là đối thủ cạnh tranh của , vì cảm thấy y cướp mất mối làm ăn nên mới thẹn quá hóa giận.
Người đàn ông trung niên cũng thấy lời bà lão , tức khắc càng thêm tức giận, lực nắm cánh tay bà lão càng mạnh hơn, dù đối phương bắt đầu kêu đau cũng buông tay: “Ngươi cái gì?!”
Diệp Hà thấy khuyên ngăn vô ích, xông lên định giành bà lão, ngờ đàn ông trung niên trực tiếp buông bà lão , xoay nắm đ.ấ.m hướng về phía Diệp Hà mà nện tới.
Lúc Diệp Hà mới hiểu , mục tiêu ngay từ đầu của đàn ông trung niên chính là y, việc tìm bà lão chỉ là cái cớ của đối phương mà thôi.
như Diệp Hà suy đoán, đàn ông trung niên thực sự nhắm y. Cửa hàng của cách cửa hàng của Diệp Hà xa, khách khứa của Diệp Hà đông lên thì cửa hàng của vắng vẻ t.h.ả.m hại, nên cảm thấy việc khách khứa gần đây đông đúc là do Diệp Hà cướp khách của .
Diệp Hà mới hiểm hóc né một quyền, liền thấy nắm đ.ấ.m tiếp theo của đối phương lao tới ngay đó.
Và y thể né tránh nữa.
Nhìn nắm đ.ấ.m to như bao cát của đối phương, Diệp Hà hiểu rằng chắc chắn sẽ liệt giường trong vài ngày tới.
Y theo bản năng nhắm mắt . Chỉ là điều y ngờ tới là, cơn đau như dự tính hề ập đến, đó, bên tai y vang lên một giọng nam ôn nhu dễ : “Không nên động thủ.”