Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 70: Đột Nhập Nhà Kẻ Điên Và Cuộc Giải Cứu "hoàng Thượng"

Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:38:08
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bob rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ, cảm xúc giấu mặt, thế nên Diệp Hà thể thấy rõ màng sự sợ hãi hiện lên khi nhắc đến con trai của trấn trưởng.

Diệp Hà hỏi: “Hắn ở thì làm ? Chẳng lẽ tính tình ?”

Ánh mắt Bob đảo liên tục, đè thấp âm lượng, dùng giọng chỉ đủ cho hai thấy mà : “ , ngươi là từ nơi khác đến nên đương nhiên , đây đứa nhỏ cẩn thận đá quả bóng cao su nhà , định đến cửa lấy cầu, suýt chút nữa đ.á.n.h c.h.ế.t, ngay cả trấn trưởng cũng quản nổi ...”

“Con mèo còn chui nhà , chắc chắn là lành ít dữ nhiều , chúng đừng nên mạo hiểm.”

Dứt lời, cơ thể Bob nhịn mà run lên một cái, như thể chính cũng những lời làm cho khiếp sợ.

Tên con trai trấn trưởng cư nhiên hung tàn đến mức đó ?!

Nghe Bob , sắc mặt Diệp Hà cũng nhịn mà biến đổi —— nhiệm vụ của y là tìm thấy mèo, nếu thành thì...

Bên tai y vang lên giọng máy móc chút cảm xúc của Hệ thống: “Ký chủ, thọ mệnh của ngươi chỉ còn 30 phút.”

Diệp Hà xoay tay nắm lấy bả vai Bob, cố gắng cổ vũ sĩ khí: “Đó là con mèo mà nữ thần của ngươi tặng cơ mà, ngươi còn mang nó gặp nữ thần ?”

“Hay là ngươi thấy nữ thần và em của ngươi thành đôi thành cặp?”

Thần sắc Bob thoáng hiện lên vài phần d.a.o động, do dự một lát, bỗng nhiên nghiến răng dậm chân: “Được, hai chúng cùng tìm.”

Sự si tình của dành cho nữ thần khiến Diệp Hà cũng kinh ngạc, dù Diệp Hà cứ ngỡ khuyên bảo hồi lâu, ngờ đối phương vì nữ thần mà vượt qua nỗi sợ hãi nhanh đến thế.

nhanh đó Bob bổ sung: “Chúng chắc chắn thể đường đường chính chính đòi , chúng lén lút lẻn .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Đối với đề nghị của Bob, Diệp Hà ý kiến gì, y chỉ nhanh chóng bắt con mèo .

Diệp Hà và Bob vòng phía hàng rào của biệt thự, hàng rào thấp, hai tốn một phen công phu mới tay chân nhẹ nhàng bò .

Theo lời Bob, con trai trấn trưởng tên là Robert, đây thường dạo quanh trấn, nhưng mấy ngày nay đổi tính nết, cứ ru rú trong nhà.

Bob thể xác định hiện tại trấn trưởng nhà, vì đó tận mắt thấy trấn trưởng đang ở cùng đám phóng viên , ước chừng buổi tối mới về, do đó hiện tại trong nhà chỉ một Robert.

Bob lén qua cửa sổ tầng một bên trong, tầng một , xem Robert chắc là đang ở trong phòng tầng hai.

Sau khi Bob xác định tầng một , hai lén mở cửa sổ, tay chân nhẹ nhàng leo .

Vì những lời Bob đó, Diệp Hà theo bản năng nín thở, gần như dám thở mạnh vì sợ Robert phát hiện, đó bắt đầu tìm kiếm con mèo trong phòng khách.

Hiện tại cả Bob và Diệp Hà đều thầm cầu nguyện con mèo đang ở tầng một.

Dường như thần linh thấy lời cầu nguyện của hai , Diệp Hà bắt gặp con mèo đen ngay tại lối lên cầu thang.

Nhìn thấy con mèo đen đang cầu thang, mặt Diệp Hà tức khắc lộ vẻ kinh hỉ, nhưng y vẫn nhớ rõ đây là nhà của trấn trưởng, nên dám phát tiếng động, chỉ lặng lẽ vươn tay về phía con mèo đen, dùng khẩu hình hiệu: “Ngoan nào”.

Nhận thấy thở lạ tiến gần, con mèo đen vốn đang yên tĩnh bỗng nhiên bật dậy, trong ánh mắt mang theo vài phần bễ nghễ cao ngạo.

Thấy Diệp Hà duỗi tay, con mèo đen tuy bày tư thế tấn công, nhưng khí chất quanh trở nên vô cùng nguy hiểm, ngay cả cái đuôi cũng căng thẳng, ánh mắt giống một con mèo mà giống như một con báo đen, còn Diệp Hà chính là con mồi mà nó khóa chặt.

... Khoan , tại y cảm thấy một con mèo nguy hiểm?

Diệp Hà suy nghĩ vài giây chợt hiểu —— nếu con mèo đột nhiên kêu to, nó sẽ dễ dẫn dụ Robert đến đây.

Diệp Hà sợ đối phương phát âm thanh, một mặt nhanh chóng bịt miệng mèo, mặt khác ôm chặt con mèo đen lòng.

Ngay khoảnh khắc rơi vòng tay của Diệp Hà, khí chất quanh con mèo đen đổi hẳn, ngay cả cái đuôi vốn đang căng thẳng cũng thả lỏng , cái đuôi xù lông cuộn tròn lấy cánh tay Diệp Hà như một vòng nhang muỗi.

Và ngay khi ôm lấy con mèo đen, bên tai Diệp Hà cũng vang lên âm thanh thông báo thành nhiệm vụ:

“Tìm thấy mèo của Bob (Đã thành)”

“Chúc mừng ký chủ nhận 208.800 tệ, thọ mệnh hiện tại của ký chủ đổi thành 48 giờ 5 phút.”

Nghĩ đến việc thọ mệnh của chỉ còn vỏn vẹn năm phút, quả thực là lướt qua lưỡi hái của T.ử thần, lưng Diệp Hà nhịn mà toát một tầng mồ hôi lạnh.

Nhiệm vụ thành thuận lợi hơn nhiều so với tưởng tượng của Diệp Hà, Bob cũng tới, thấy con mèo của tìm thấy, mặt tức khắc lộ nụ .

Ngay khi Diệp Hà chuẩn giao con mèo trong lòng cho Bob, con mèo bỗng nhiên đổi ý, vung một trảo về phía Bob.

Trên cánh tay Bob tức khắc xuất hiện vài vệt máu, lập tức quên mất cảnh xung quanh, đau đớn hét lên một tiếng, cơ thể cũng theo bản năng lùi mấy bước để giãn cách với con mèo mặt.

Diệp Hà: “...”

Xong đời .

Bob cũng hậu tri hậu giác nhận nên hét lên, khuôn mặt vặn vẹo vì đau đớn xen lẫn vài phần hoảng sợ, kinh hoàng về phía Diệp Hà: “Ta... chúng nên làm gì bây giờ?”

Tiếng hét của vang lên vô cùng rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh, nhưng dù hiện tại phản ứng thì cũng kịp nữa .

Phía cầu thang bỗng nhiên truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Diệp Hà nhận chắc là Robert thấy tiếng động nên xuống lầu, vội vàng hét lên với Bob còn đang ngây : “Chạy mau!”

Cùng lúc với tiếng của Diệp Hà là tiếng gió xé toạc, y thấy Hệ thống gào lên bên tai: “Né !”

Diệp Hà ôm chặt con mèo đen, theo bản năng nghiêng né sang một bên, một thanh sắt nặng nề nện xuống vị trí y , ngay cả sàn gỗ cũng đập lõm một mảng, vụn gỗ văng tung tóe.

Nếu thanh sắt đó nện trúng ...

Diệp Hà dám tưởng tượng hậu quả sẽ .

Người cầm thanh sắt là một thanh niên tóc nâu, vóc dáng cao lớn, ánh mặt trời chiếu lên đổ xuống một bóng đen dường như thể dễ dàng bao trùm lấy cả Diệp Hà và Bob.

Tuy ngũ quan của thanh niên lập thể sâu hoắm, vài phần tuấn mỹ, nhưng lệ khí mặt phá hủy vẻ đó, khóe mắt còn một quầng thâm đen.

Thấy một đòn trúng, cũng lộ vẻ bực bội mà xách thanh sắt : “Không ngờ trốn cũng nhanh đấy, nhưng thế mới thú vị.”

Tầm mắt rơi lên Diệp Hà, ánh âm trầm như rắn độc: “Màu tóc và màu mắt quả là hiếm thấy, từ bên ngoài tới ?”

Diệp Hà ôm mèo lùi cảnh giác đ.á.n.h giá thanh niên mặt, chắc chắn đối phương chính là Robert, con trai trấn trưởng.

Con mèo trong lòng vẫn luôn an phận im, hề phát tiếng kêu nào, chỉ nghiêng đầu quan sát Diệp Hà.

... Quả nhiên đúng như lời Bob , là một kẻ điên chính hiệu.

Ý nghĩ lướt nhanh qua đầu Diệp Hà, nhưng nhanh đó sự chú ý của y đặt việc làm để thoát khỏi tình cảnh hiện tại.

lúc , giọng lo lắng của Bob vang lên: “Anh Revere, thế nào ?”

Robert thấy tiếng của Bob, dường như mới nhận trong phòng còn một khác, đưa ánh mắt âm trầm sang.

Bob đối diện với ánh mắt của Robert, tức khắc sự tàn độc trong đó dọa cho đỏ cả hốc mắt.

Robert nhếch môi: “Hóa vẫn còn một đứa nữa.”

Hắn xách thanh sắt, xoay về phía Bob.

Bob rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ, dọa đến mức tay chân bủn rủn, tài nào nhấc chân chạy nổi, chỉ thể ngây đó, trân trối Robert cầm thanh sắt tiến gần.

“Dừng !” Thấy Robert thực sự định tay với Bob, Diệp Hà kịp tìm đồ vật gì tùy , chỉ đành cố nén sợ hãi lên tiếng: “Ngươi thể làm , nó cũng là con cái của cư dân trong trấn, ngươi sợ cha nó tìm ngươi gây phiền phức ?”

Robert Diệp Hà , tuy dừng bước nhưng khi đầu , mặt mang theo nụ bất cần: “Thì , cả cái trấn đều là của cha , bọn họ dám ?”

Hắn khựng vài giây, bỗng nhiên : “ cũng đúng, ngươi là ngoài, thể tìm ngươi gây phiền phức.”

Diệp Hà: “...”

Y ngờ cứu Bob khỏi hố thì tự tay lấp đất chôn chính .

Diệp Hà: “Thật từ khi đến trấn , quyết định trở thành một phần của nơi đây ...”

Tính toán sơ sơ, Diệp Hà cảm thấy cũng nên coi là cư dân trong trấn, nên dùng danh xưng ngoài xa lạ như nữa.

Robert hiển nhiên Diệp Hà khơi gợi hứng thú, một tay vẫn cầm thanh sắt, tay nhẹ nhàng xách bổng Bob vốn khá nặng ký lên, tùy tiện ném đối phương ngoài cửa sổ.

Bên ngoài cửa sổ truyền đến một tiếng vật nặng rơi xuống đất, nghĩ đến việc đây là tầng một, Diệp Hà cũng quá lo lắng cho Bob, điều y lo lắng hiện tại là chính .

Y vốn định thừa cơ chạy cửa, nhưng Robert hiển nhiên phát hiện ý đồ đó, khi ném Bob , liền chặn con đường dẫn cửa của Diệp Hà.

Khi tầm mắt một nữa rơi lên Diệp Hà, nó mang theo vài phần ám khó .

Hiện tại kỹ , Robert mới phát hiện diện mạo của Diệp Hà vô cùng hợp ý . Diệp Hà mặc một chiếc áo khoác dài, chiếc áo thắt chặt làm nổi bật đường eo mượt mà, như thể đang mời gọi đến ôm siết lấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-70-dot-nhap-nha-ke-dien-va-cuoc-giai-cuu-hoang-thuong.html.]

Còn đôi chân mặc quần jean nhạt màu nữa, thẳng tắp thon dài, khiến Robert cảm thấy thích hợp để gập theo một cách khác, hoặc là... quấn quanh eo .

Làn da của y trắng trẻo mịn màng, như thể dễ dàng để dấu vết đó.

Robert buông thanh sắt xuống, mấy ngày nay luôn ép ở trong nhà, sớm nghẹn đến phát điên , và dù đây từng làm với đàn ông, nhưng hiện tại ham phá hoại thứ biến thành d.ụ.c vọng nguyên thủy.

Diệp Hà thể cảm nhận ánh mắt Robert trở nên kỳ quái, y hít sâu một , bỗng nhiên ôm chặt con mèo đen định chạy nhanh về phía cửa sổ để nhảy ngoài.

kế hoạch của y thành công, Robert trực tiếp tóm lấy eo y.

Nhận thấy tay Robert đặt lên , tay Diệp Hà run b.ắ.n lên, con mèo trong lòng cũng rơi xuống sàn nhà.

Diệp Hà thể cảm nhận Robert đang đè một phần trọng lượng lên khiến y thể nhúc nhích, đồng thời, bên tai y vang lên giọng khàn khàn đầy ám của Robert: “Hóa làm ở bên cửa sổ .”

Diệp Hà: “...”

Lời của Robert khiến lòng Diệp Hà dâng lên một cảm giác nực , khi đối phương định làm gì, y nỗ lực vùng vẫy, nhưng Robert đang đè lên y chẳng hề ảnh hưởng.

Diệp Hà thể cảm nhận tay Robert đang đặt lên cúc áo của y, dường như định cởi quần áo của y .

lúc , con mèo vốn đang sàn bỗng nhiên bật dậy, trực tiếp lao về phía Robert.

Robert bất chợt thấy một vật đen kịt lao về phía , theo bản năng buông Diệp Hà lùi mấy bước.

Sau khi rõ đó chỉ là một con mèo, mặt tức khắc lộ vẻ thẹn quá hóa giận, giơ tay định cầm thanh sắt bên cạnh nện mạnh lên con mèo.

khi đối diện với đôi mắt xanh biếc của con mèo đen, đáy lòng bỗng nhiên nảy sinh vài phần sợ hãi vô danh, ngay cả cơ thể cũng trở nên thể cử động.

Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng bước chân ồn ào, ngay đó là tiếng ổ khóa xoay động.

Diệp Hà tuy tại Robert đột nhiên ngây đó, nhưng vẫn nhanh chóng ôm con mèo đất lên, nhảy ngoài cửa sổ.

Sau khi nhảy , Diệp Hà ôm mèo vội vã leo qua hàng rào. Y chạy thỉnh thoảng đầu , sợ Robert sẽ đuổi theo.

kỳ lạ là Robert hề đuổi theo.

Diệp Hà thấy Bob ở quanh biệt thự, nên quyết định ôm mèo chạy về phía văn phòng thám tử, ngờ thấy Bob ở ngay cửa.

Dù khi rời Diệp Hà vì vội vã nên đóng cửa văn phòng, nhưng bé mập mạp bên trong mà ủ rũ ở cửa, lẩm bẩm một điều gì đó.

Khi Diệp Hà tiến gần, y thấy Bob đang lầm bầm: “Anh Revere là , đáng tiếc sớm như ...”

Lòng Diệp Hà dâng lên một cảm giác kỳ quái, lẽ Bob nghĩ y c.h.ế.t ?

Y cố ý ho khan hai tiếng, Bob thấy tiếng động liền đầu Diệp Hà, mặt tức khắc lộ vẻ kinh hỉ: “Anh Revere, còn sống!”

Diệp Hà đ.á.n.h giá Bob một lượt, lẽ nhờ lớp mỡ dày nên khi Robert ném ngoài, Bob thương gì mấy, ngoại trừ vài vết trầy xước. Nghiêm trọng nhất chắc là vết thương do mèo cào đó, nhưng hiện tại băng bó .

Bob hiển nhiên vô cùng kích động, định xông lên ôm chặt Diệp Hà, nhưng tầm mắt nhanh chóng rơi con mèo đen trong lòng Diệp Hà, liền khựng bước, tại chỗ nhảy cẫng lên: “Tốt quá ! Anh !”

Bob bình tĩnh tâm trạng kích động, kể cho Diệp Hà rằng khi chạy khỏi biệt thự, định tìm cứu viện cho Diệp Hà. trong trấn sẽ vì một ngoài như Diệp Hà mà về phía đối lập với con trai trấn trưởng, nên nghĩ đến những phóng viên cũng là ngoài giống y.

Lúc ôm mèo xem, những phóng viên phát điện thoại cho , rằng tư liệu gì đều thể cung cấp cho họ. Cư dân trong trấn phần lớn đều bài xích ngoài nên vứt điện thoại , nhưng Bob vì tò mò nên nhặt , kịp xem kỹ thì mất mèo, đành nhét điện thoại túi để tìm mèo .

Bob tuy nhỏ tuổi nhưng cũng ý thức nếu mượn điện thoại của cư dân gọi cho phóng viên, nếu tố giác sẽ phiền phức, nên dùng bốt điện thoại công cộng cần đăng ký để gọi cho phóng viên, bảo họ rằng Robert đang g.i.ế.c .

Sau khi gọi điện xong, Bob chờ Diệp Hà ở cửa văn phòng thám tử. Chỉ là thời gian trôi qua mà mãi thấy Diệp Hà, mới nhịn mà suy đoán cứu viện đến muộn , Diệp Hà Robert...

Lúc Diệp Hà mới hiểu tại Robert đuổi theo, tiếng ồn ào ngoài cửa chắc là đám phóng viên mà Bob gọi đến, phóng viên ở đó, Robert thu liễm một chút cũng là chuyện bình thường.

Bob như sực nhớ điều gì, thở phào nhẹ nhõm: “Chỉ cần đoàn phóng viên còn ở đây, Robert sẽ dám khỏi cửa trong một thời gian ngắn, chúng an .”

Nghe thấy Robert tạm thời sẽ tìm gây phiền phức, Diệp Hà thầm thở phào trong lòng. nhanh đó, sự quan tâm của y chuyển sang một điểm khác: “Robert sẽ tay , tố cáo hai chúng tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp chứ?”

Bob lắc đầu: “Không đời nào, trấn trưởng chỉ mong dính dáng gì đến đoàn phóng viên, Robert chắc cũng thôi.”

Nếu để cứu Diệp Hà, thực Bob cũng gọi điện cho đám phóng viên đó.

Hai trải qua một quãng thời gian chạy trốn dài nên đều chút mệt mỏi.

Con mèo đen trong lòng Diệp Hà cũng bẹp trong vòng tay y, chóp đuôi buồn chán ngoáy tròn cánh tay Diệp Hà, mang theo một cảm giác ngứa ngáy.

Bob đồng hồ, thấy đến giờ về nhà ăn cơm nên chuẩn chào tạm biệt Diệp Hà. Diệp Hà định trả con mèo cho Bob, nhưng con mèo đen vốn đang lười biếng im bỗng bật dậy.

Thấy ánh mắt mấy thiện cảm của con mèo đen, Bob nhớ cái đau khi cào, lập tức sợ hãi rụt tay : “Thôi, nó theo thì thôi .”

Đồng thời, Bob cũng thầm lẩm bẩm trong lòng, đây con mèo đen tuy bám lắm nhưng cũng đến mức thái độ như hiện tại, con mèo đen bây giờ trông hung dữ, cứ như là...

Cứ như là đổi thành một con mèo khác .

Bob tự ý nghĩ của nực , lắc đầu gạt bỏ ý nghĩ đó khỏi đầu. Hắn cảm thấy cần một thời gian để bình tĩnh những gì trải qua, chắc chắn là vì dọa quá mức nên bây giờ con mèo cũng thấy vấn đề.

Hắn Diệp Hà, lộ vẻ khẩn cầu: “Nếu Tình Yêu về với , thể để nó ở chỗ ? Tiền thức ăn mèo mỗi tháng sẽ trả, ngày mai sẽ mang ổ và bát ăn của nó qua đây.”

Bản Diệp Hà vốn thích những con vật nhỏ xù lông nên từ chối. Y nghĩ kỹ , khi rời khỏi thế giới sẽ trả mèo cho .

Thấy Diệp Hà gật đầu, Bob cũng trút bỏ nỗi lo cuối cùng, vẫy tay chào Diệp Hà xoay rời khỏi văn phòng thám tử.

Sau khi Bob , con mèo đen khôi phục dáng vẻ lười biếng, lặng lẽ trong lòng Diệp Hà.

Diệp Hà đây ở nhà luôn nuôi thú cưng, nhưng vì Diệp dị ứng với lông thú nên tâm nguyện đó mãi thành, ngờ nguyện vọng thực hiện trong phó bản.

Y vươn tay, cẩn thận bóp bóp cái đệm thịt của con mèo đen, con mèo đen đầu lặng lẽ y, đôi mắt xanh biếc đầy vẻ nghi hoặc, dường như Diệp Hà đang làm gì.

Diệp Hà vốn còn sợ con mèo đen sẽ cào một cái như làm với Bob, nhưng ngờ nó chỉ quan sát y vài mặc kệ hành động của y, thậm chí còn đưa một cái chân khác đến mặt Diệp Hà, như thể cho y bóp cho thì thôi.

Diệp Hà cảm thấy tim sắp con mèo đen làm cho tan chảy .

Y bóp chân mèo với Hệ thống trong lòng: “Hệ thống, mèo !”

Hệ thống: “...”

Diệp Hà tưởng Hệ thống thấy, lặp nữa: “Hệ thống, cư nhiên mèo !”

Hệ thống chỉ đành đau đầu đáp : “ Nghe thấy , cả hai cái tai đều thấy . ”

Niềm hạnh phúc mèo của Diệp Hà kéo dài mãi cho đến khi văn phòng, thấy đống sách giáo khoa để bàn.

Nụ mặt Diệp Hà lập tức tắt ngấm, thế mà Hệ thống còn bồi thêm một câu nhắc nhở bên tai: “ Đừng quên kế hoạch học tập ngươi đề . ”

Diệp Hà: “...”

Lúc mới phó bản y quả thực tính toán kỹ, mỗi ngày xem vài trang, lúc chờ thành nhiệm vụ xong sẽ tranh thủ thời gian về thế giới hiện thực thi, dù nhiệm vụ phó bản trông vẻ đơn giản. Mà kỳ thi khó, cho dù Diệp Hà học qua cũng nhất định ôn tập một .

hiện tại Diệp Hà chút chắc chắn.

Cả buổi chiều nay Diệp Hà lãng phí ở bên ngoài, thời gian sách, buổi tối đương nhiên làm bù một chút.

đến tối nên cũng khách khứa gì, Diệp Hà trực tiếp đóng cửa tiệm, một tay cầm sách một tay ôm mèo lên tầng hai.

Căn tiệm chia làm hai tầng, tầng một là văn phòng thám t.ử tư, tầng hai là nơi ở của Diệp Hà, tuy nhỏ nhưng đầy đủ tiện nghi từ nhà bếp đến phòng tắm.

Con mèo đen chút bất mãn chằm chằm đống sách vở tay Diệp Hà, nó thử cào một cái liền Diệp Hà phát hiện và nắm lấy chân: “Cái động .”

đầu, Diệp Hà với vẻ mặt vô tội.

Diệp Hà đối diện với ánh mắt của con mèo đen, vui vẻ với Hệ thống: “Bây giờ là 6 giờ 35 phút, bồi mèo làm quen với môi trường một chút , chờ đến đúng 7 giờ sẽ bắt đầu học tập.”

Hệ thống: “...”

Sau 7 giờ, Diệp Hà: “Đã 7 giờ 5 phút , là ăn cơm , chờ đến 8 giờ học, mèo nhỏ chắc cũng đói , ngươi nhớ nhắc học đúng giờ nhé.”

Hệ thống: “...”

Sau khi ăn xong, thời gian cũng đến 8 giờ, đối mặt với lời nhắc nhở của Hệ thống, Diệp Hà đồng hồ: “Đã 8 giờ 3 giây ! Hay là tắm cái , đợi đến đúng 9 giờ học luôn.”

“Ngươi yên tâm, tắm xong nhất định sẽ học mà, chẳng lẽ ngươi còn tin ?”

Dứt lời, Diệp Hà vội vàng chạy phòng tắm, sợ Hệ thống sẽ thúc giục học.

Vì quá vội vàng nên y kịp cởi quần áo ở bên ngoài, đành phòng tắm mới .

Hai tay y nắm lấy gấu áo kéo qua khỏi đầu thì cảm nhận một ánh mắt mãnh liệt đang dừng .

Loading...