Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 27: Bí Mật Nhật Ký Và Cái Bẫy Của Công Tước

Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:36:51
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Cesare thu vẻ thô bạo, Diệp Hà , đáy mắt đúng lúc toát vài phần nghi hoặc.

Diệp Hà đ.á.n.h vỡ bí mật giả mù của đối phương, cho nên Cesare mặt bắt đầu diễn kịch, chỉ cần ngoan ngoãn phối hợp là : “Ta cảm thấy trong bức họa chút tương tự với .”

Trừ bỏ ý đồ lừa gạt Cesare, Diệp Hà thật sự tò mò về việc những bức họa giống y đến thế. Nếu quần áo của trong các bức họa khác với y, Diệp Hà thậm chí còn nghi ngờ đây là Cesare thầm yêu y nên tìm vẽ.

Hơn nữa, Diệp Hà nghi ngờ Cesare sai quản gia tìm y cũng là vì những bức họa tương tự . Đổi vị trí suy nghĩ, Diệp Hà cảm thấy Cesare cũng thật gan lớn, một chút cũng sợ y khả năng là quỷ sống trăm năm. Nếu là y thấy bức họa của Cesare giống hệt một trăm năm , cho dù ngất xỉu thì cũng sớm sợ đến run lẩy bẩy.

Hệ thống tự nhiên cũng thấy tiếng tim đập của Diệp Hà, cảm thấy đối phương thật sự cần ý nghĩ : “Khoan , thầm yêu?”

“Dựa theo suy đoán của ngươi, Cesare thể thấy ? Sao thích ngươi?”

Diệp Hà: “.......”

Y lạnh một tiếng, từ chối tiếp tục thảo luận đề tài với hệ thống.

Nghe Diệp Hà , Cesare nhanh chậm đáp: “Đây đều là những bức họa mà Công tước lưu , thể giống ngươi ?”

Những bức họa lưu từ thời Công tước? Vậy đó chẳng ít nhất sống một trăm tuổi ?

Diệp Hà ngẩn , lòng tức khắc lạnh một nửa. Tuy y từng suy đoán đây là những bức họa y mang lên từ tầng hầm, nhưng vẫn ôm một tia hy vọng mỏng manh. Thế nhưng giờ đây, tia hy vọng cũng lời của Cesare tàn nhẫn đ.á.n.h tan.

Diệp Hà nghiêm túc hỏi hệ thống: “Vừa ngươi suy đoán nguyên nhân là gì nhỉ?”

Hệ thống Diệp Hà làm gì, nhưng vẫn trả lời đúng sự thật: “Ta ngươi một khuôn mặt đại chúng.”

Diệp Hà về phía Cesare, thần sắc nghiêm túc : “Vậy cảm thấy hẳn là trùng hợp, dù cũng khuôn mặt đại chúng.”

Trước đây y cảm thấy suy đoán của hệ thống thái quá, nhưng hiện tại thể thừa nhận lời giải thích của đối phương mới là khoa học nhất, và cũng là câu trả lời mang cho y cảm giác an nhất.

Y thể khuôn mặt tương tự với trong bức họa, hơn nữa gặp ở đây, cuối cùng chỉ thể quy kết một câu —— đều là duyên phận trêu chọc mà họa.

Công tước Cesare Diệp Hà , khóe môi mỏng cong lên, nụ chân thật hơn vài phần. Hắn nghĩ tính cách của đối phương vẫn như đây, luôn thốt những lời khiến cảm thấy mới lạ.

Sau khi tức giận hỏi Diệp Hà vì , Cesare liền bại lộ sự thật đôi mắt sớm thể thấy. Ánh mắt đối phương cứng đờ trong khoảnh khắc đó cũng khiến Cesare hiểu rằng Diệp Hà mặt mù. Hắn vốn cho rằng Diệp Hà sẽ thẳng thừng vạch trần, ngờ đối phương biểu hiện như thể từng chuyện gì xảy .

Công tước Cesare cũng Diệp Hà tiếp tục giả vờ là vì mục đích gì, nhưng thấy đối phương vẫn lộ vẻ như gì, Công tước Cesare liền quyết định tiếp tục diễn cùng y.

Hắn xem Diệp Hà thể diễn đến bao giờ, và liệu trong đó nguyên nhân nào nhận .

Diệp Hà hồn nhiên Cesare sớm thấu sự ngụy trang của y. Y đợi câu trả lời của đối phương, rốt cuộc nhịn ngẩng đầu về phía Cesare.

Nhìn thấy nụ mặt Cesare tựa gợn sóng lan rộng, Diệp Hà ngẩn . Không thể , Cesare thật lòng rộ lên trông khá xinh , khuôn mặt tuấn mỹ đều rực rỡ lấp lánh. Y đột nhiên chút tò mò Cesare đang nghĩ gì khi nở nụ .

Hệ thống cảm giác một tia nguy hiểm: “Ngươi thiết huyết thẳng nam ?”

Diệp Hà: “Ta là thẳng nam và một đôi mắt giỏi phát hiện cái thì liên quan gì?”

Hệ thống logic của Diệp Hà đ.á.n.h bại.

Sau khi thấy những bức họa tương tự , Diệp Hà thật sự nhanh chóng thành nhiệm vụ trốn , dù trực giác của tiểu động vật mách bảo y rằng căn phòng kỳ quái.

Nghĩ đến nhiệm vụ của , Diệp Hà mệt mỏi liếc cuốn sổ bàn. Nếu Cesare thấy thì y lấy cuốn sổ còn dễ dàng một chút, nhưng vấn đề là đối phương thấy, nếu y tay nữa thì chính là tự thú .

Diệp Hà liếc cuốn sổ bàn, Cesare mặt, đột nhiên chủ ý. Y hít sâu một , lúc mới lấy hết can đảm về phía Cesare: “Chủ nhân, quản gia ngài xem sổ tay của Công tước, là tìm hiểu về ? Mắt ngài tiện, để giúp ngài nhé.”

Nếu Cesare hiện tại vẫn giả mù mặt y, y tại lợi dụng điểm một chút?

Công tước Cesare Diệp Hà , đáy mắt hiện lên vài phần hứng thú, hiển nhiên nghĩ tới đối phương thế mà chủ động đề nghị xem sổ tay. Hắn chính là tác giả của cuốn sổ tay , đương nhiên đó đều gì.

Đã từng Công tước Cesare cũng từng nảy ý niệm Revere xem sổ tay của , nhưng lúc đó Revere vì cái c.h.ế.t của Freya mà nảy sinh khúc mắc với , đối với thứ liên quan đến đều kháng cự, và chuyện tự nhiên gác .

Sau khi Revere mất tích, Công tước Cesare càng đem nỗi nhớ nhung của gửi gắm cuốn sổ tay, mỗi chữ mỗi câu đó đều thấm đẫm nỗi nhớ nhung nặng nề của Công tước Cesare.

Không ngờ một trăm năm hôm nay, Diệp Hà thế mà chủ động nhắc đến.

Cesare gật đầu, ưu nhã hiệu mời: “Đương nhiên thể.”

Hoặc thể cầu còn .

Mặc kệ lúc Diệp Hà quyết đập nồi dìm thuyền, dùng phương pháp để chứng minh mất trí nhớ , Cesare đều thể thừa nhận hành động của đối phương thực sự lấy lòng .

Diệp Hà cũng vui mừng, y ngờ kế hoạch của thuận lợi đến mức quá đáng. Sau khi Cesare cho phép, Diệp Hà đến bàn cầm lấy cuốn sổ tay. Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm cuốn sổ, y nhớ điều gì đó, động tác khựng .

Hệ thống thì lập tức hiểu nguyên nhân Diệp Hà tạm dừng, giải thích: “Ngươi yên tâm, khi thu về sẽ lập tức phục khắc một cuốn sổ tay mới, sẽ để Cesare phát hiện.”

Nghe hệ thống , Diệp Hà lúc mới thở phào nhẹ nhõm, yên tâm chạm cuốn sổ tay bàn.

Công tước Cesare ở một bên ghế, Diệp Hà lưng về phía , dặn dò hệ thống nhanh chóng phục khắc xong. Quả nhiên giống như hệ thống , giây tiếp theo khi cuốn sổ tay biến mất, một cuốn sổ tay màu đen mới xuất hiện bàn, điểm khác biệt nào so với .

Và bên tai Diệp Hà cũng vang lên giọng máy móc lạnh băng của hệ thống: “Chúc mừng ký chủ thành nhiệm vụ bổ sung, thành công thu về sổ tay của Cesare, nhận 24 giờ thọ mệnh.”

Nghe thấy thêm 24 giờ thọ mệnh, Diệp Hà lập tức an tâm: “Có mệnh cảm giác thật .”

Y cầm cuốn sổ tay lên, theo mệnh lệnh của Cesare, xoay đến bên cạnh đối phương. Nhìn Cesare đang bày vẻ nghiêm túc lắng , Diệp Hà bỗng cảm thấy giống như kể chuyện khi ngủ cho trẻ con .

Y khỏi thầm cảm khái Cesare thật sự kỹ thuật diễn , đối phương rõ ràng xem qua cuốn sổ tay , vẫn thể giả vờ vẻ mặt mong chờ như . So với Cesare, kỹ thuật diễn của quả nhiên vẫn cần tiếp tục tinh tiến.

Hệ thống cảm thấy Diệp Hà cần tinh tiến kỹ thuật diễn, mà là nên tinh tiến một chút nghệ thuật chuyện.

Diệp Hà mở cuốn sổ tay mặt , quyết định tùy tiện vài trang cho xong việc: “Ngày x tháng x năm 19xx, khi phận thừa kế, cùng sống trong trang viên yên tĩnh. Nhìn những hầu lui tới trong trang viên, đột nhiên nảy một ý tưởng: Nếu chỉ hai thì mấy.”

Diệp Hà nhịn thầm cảm khái với hệ thống: “Chỉ hai thì ai dọn dẹp vệ sinh chứ?”

Hệ thống: “Ngươi.”

Diệp Hà: “???”

Hệ thống lạnh lùng vô tình trả lời: “Bởi vì chỉ ngươi quan tâm chuyện nhất, ngươi dọn dẹp thì ai dọn dẹp?”

Diệp Hà phẫn nộ lật một trang, tiếp tục xuống: “Ngày x tháng x năm 19xx, hiển nhiên thích nơi , thường xuyên sẽ chạy ngoài, điều khiến chút vui. Mặc dù luôn kể cho chuyện xảy , nhưng trong lòng vẫn cảm thấy thấp thỏm lo âu, thể .”

Câu cuối cùng cũng quá gay ? Sao xuất phát từ miệng của Công tước tình nhân?

Tình nhân nàng Công tước như trong sổ tay ?

Diệp Hà nhịn thầm nghĩ trong lòng, y hỏi hệ thống cảm giác giống y , nhưng cảm thấy hệ thống khẳng định sẽ dựa chuyện mà làm lớn chuyện, gán cho y cái mũ gay, cho nên cuối cùng vẫn lựa chọn từ bỏ.

Sau khi thêm vài trang, Diệp Hà dần dần hiểu phận của “ cuốn sổ tay. Đối phương hẳn là bạn của Công tước, xuất hiện ở mỗi trang, tỷ lệ xuất hiện 100%, và mấy trang đầu Công tước gần như đều về tâm trạng sợ mất bạn .

Công tước Cesare rũ mắt xuống, theo tiếng Diệp Hà, phảng phất cũng trở về đoạn ký ức lo lo mất đó. Revere vẫn như khi còn nhỏ thích chạy lung tung, Công tước chỉ hy vọng đối phương thể ở bên cạnh .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nghĩ đến lúc đó chỉ kìm nén sự bất mãn trong lòng, Công tước liền nhịn thầm lúc đó thật sự là quá mức trẻ tuổi, bắt lấy một con chim yêu thích, điều nên làm nhất giảng đạo lý với đối phương, mà là nên tiên tạo một cái lồng giam xinh .

Diệp Hà ý nghĩ của Công tước, vẫn nghiêm túc nội dung sổ tay.

Ban đầu Diệp Hà chỉ với thái độ qua loa, nhưng vài trang, sự tò mò của y lập tức khơi dậy, đáy lòng như móng mèo nhẹ nhàng cào, khi nào thì tình nhân mà Công tước thâm ái sẽ xuất hiện.

Đã gần xong một phần ba độ dày cuốn sổ tay, sổ tay của Công tước vẫn là “”, vai diễn của “ khỏi cũng quá nhiều ?

Diệp Hà thầm cảm khái trong lòng: “Công tước và ‘ thật là tình thâm a.”

Nếu vì còn gánh vác trách nhiệm sổ tay cho Công tước, Diệp Hà thật sự lướt qua loa, trực tiếp nhảy đến chỗ tình nhân của Công tước xuất hiện, để từ văn tự mà trộm xem đối phương rốt cuộc đến mức nào.

Dấu vết xé giấy sổ tay dường như một cái thẻ kẹp sách, cho thấy Diệp Hà rốt cuộc xem xong một phần ba nội dung sổ tay.

Cuốn sổ tay dấu vết xé, dẫn đến nội dung chút liền mạch. Chỉ là ngờ trang xé xuống xa nhiều hơn Diệp Hà tưởng tượng, thấy Cesare vẫn luôn kêu dừng, Diệp Hà cũng chỉ thể cứng rắn tiếp tục xuống.

“Ngày x tháng x năm 19xx, rốt cuộc minh bạch, loại chiếm hữu d.ụ.c đến từ tình yêu.”

Diệp Hà thấy những lời , thần sắc toát vài phần kinh ngạc —— khoan , y bỏ lỡ cái gì?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-27-bi-mat-nhat-ky-va-cai-bay-cua-cong-tuoc.html.]

A a a, mấy trang xé xuống rốt cuộc đều cái gì? Chẳng lẽ tình nhân của Công tước xuất hiện lúc đó?!

Diệp Hà: “Hệ thống, ngươi ?”

Hệ thống: “Không cần làm khó , chỉ thể phục khắc, thể phục hồi.”

Diệp Hà đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân trong lòng, y ban đầu còn thèm để ý đến trang xé, nhưng hiện tại nhịn bắt đầu tự hỏi mấy trang giấy rốt cuộc là do Cesare mặt xé xuống, là Công tước vì nguyên nhân gì mà xé xuống.

Tuy nhiên Diệp Hà gan hỏi Cesare, chỉ đành vẻ mặt tiếc nuối mà tiếp tục xuống. Điều khiến y vạn ngờ là, ở giữa thế mà thiếu hụt vài trang, khó trách cuốn sổ tay trông dày, hóa dựa việc xé mới duy trì hình dáng độ dày .

Diệp Hà buồn bực thở dài một trong lòng, đó tiếp tục thì thầm: “Ngày x tháng x năm 19xx, rốt cuộc đoạt .”

....... Hắn?

Diệp Hà lặp lặp hai , xác định Công tước dùng đều là chữ “” chỉ đại nam tính. Hơn nữa chữ vốn luôn quy củ của Công tước lúc hiện vài phần hỗn độn, cho dù cách một trăm năm, Diệp Hà vẫn thể từ giữa những hàng chữ cảm giác sự vui sướng và hân hoan của đối phương.

Người em của Công tước thế mà còn vai diễn, xem đối phương ai đó đoạt , nếu Công tước sẽ dùng từ “đoạt”.

Diệp Hà thấy trong phòng đột nhiên vang lên một tiếng khẽ, y theo bản năng mà về phía Cesare đang ghế. Lúc mặt Cesare rõ ràng hiển lộ sự vui sướng, như thể đang nghĩ đến chuyện gì đó khiến cao hứng.

Diệp Hà nhịn cúi đầu thoáng qua cuốn sổ tay màu đen trong tay , thoáng qua Cesare đang ghế. Thời điểm đối phương phát tiếng thật sự là quá mức xảo diệu, khiến y thể nghi ngờ Cesare lúc đang đồng cảm với Công tước trong sổ tay.

Không , lưng Diệp Hà bỗng nhiên dâng lên một luồng hàn ý, xem nội dung sổ tay cũng cảm thấy bỗng dưng khiến y sởn tóc gáy.

Nụ nơi khóe môi Công tước Cesare vẫn biến mất, cho dù năm tháng trôi , nhưng khi nhớ khoảnh khắc đoạt Revere, vẫn cảm thấy vui sướng một nữa chảy xuôi trong máu.

Hắn còn nhớ rõ cảnh tượng lúc đó, Revere phụ nữ lừa gạt, xe ngựa chờ phụ nữ đến, theo ước định cùng đối phương bỏ trốn. Chỉ là khi thời gian ước định đến, Revere vén rèm lên thấy Freya, mà là Công tước với thần sắc lạnh băng.

Trên mặt Revere tức khắc toát vẻ kinh hoảng thất thố, theo bản năng mở cửa xe ngựa để chạy trốn, nhưng Công tước Cesare nhanh hơn một bước, mạnh mẽ ôm khỏi xe ngựa.

Revere giãy giụa hoảng loạn hỏi đối phương ở đây, Công tước bình tĩnh : “Nàng giao dịch với , bán ngươi cho .”

“Nàng phản bội ngươi.”

Revere thể tin tưởng, càng thêm dùng sức giãy giụa, nhưng sức lực của giống như đóa hoa hồng yêu thích nhất, cho dù gai, vẫn thể dễ dàng bẻ gãy.

Bầu trời vốn tươi đột nhiên đổ mưa, Công tước Cesare ôm chặt Revere đang run bần bật, khoác áo choàng lên đối phương, hạ giọng : “Chúng về nhà.”

Cho dù Công tước Cesare cố gắng hết sức hạ thấp giọng, nhưng Revere trong lòng vẫn ngừng run rẩy.

Mãi cho đến khi Revere mất tích, trừ việc thể cùng Công tước dạo một lát trong trang viên, Revere còn cơ hội rời khỏi cái nhà mà Công tước gọi là "nhà" đó nữa.

Diệp Hà để phân tán sự chú ý, nhanh chóng thoát khỏi cảm giác lạnh lẽo thể rũ bỏ , vội vàng tiếp.

Chỉ là ngờ từ trang trở , phong cách của những ghi chép phía cũng đột biến, mỗi trang đều chữ “” cuối cùng khiến Diệp Hà nhận một sự thật —— tình nhân của Công tước, thế mà là một nam tính.

Những điểm kỳ lạ trong nhật ký đây lúc cũng rốt cuộc trở nên hợp lý, khó trách từ đầu đến cuối y đều thấy một chữ “nàng”, hóa là vì tình nhân của Công tước căn bản “nàng”, mà là “”.

Còn những câu chữ lo lo mất của Công tước đây, y còn tưởng rằng đối phương sợ mất bạn bè, hóa lúc đó Công tước cũng thích “”, chỉ là cũng hề phát hiện.

Diệp Hà tuy là một thẳng nam, nhưng kỳ thị đồng tính luyến ái, cho nên trừ việc chút kinh ngạc thì cũng cảm giác kỳ quái nào khác, chỉ là cảm thấy nhật ký thể hiện một Công tước khác với hình tượng của .

Mặc dù từng tận mắt gặp Công tước, hiểu về cũng chỉ từ vài câu trong miệng khác, nhưng Diệp Hà cảm thấy làm một Công tước, nhật ký của đối phương cho dù những mưu tính đầy tham vọng, thì cũng nên là những kế sách bình tĩnh, nhưng Công tước trong sổ nhật ký quả thực chính là một kẻ si tình não chính hiệu!

Diệp Hà kinh nghi bất định kêu một tiếng trong lòng: “Ai......”

Không ngờ hệ thống thế mà cũng kêu lên, giọng máy móc hiếm thấy mà vài phần phập phồng: “Ngọa tào, tình nhân của Công tước thế mà là nam tính!”

Diệp Hà: “...... Ngươi sẽ bây giờ mới phản ứng đấy chứ?”

Thật , y vẫn là đầu tiên hệ thống c.h.ử.i thề, ngờ chuyện thế mà khiến hệ thống kinh ngạc đến thế.

Hệ thống đây thật sự tình nhân của Công tước là nam tính, dù trong phó bản, thiết lập tình nhân của Công tước chỉ là một cái phông nền, nó làm tìm hiểu giới tính của một cái phông nền, trực tiếp giống Diệp Hà mà mặc định là con gái.

Hơn nữa điều khiến hệ thống càng nghĩ càng thấy ớn lạnh vẫn là những bức họa .

Hệ thống: “Ngươi nghĩ tới , những bức họa đó tìm thấy ở tầng hầm trang viên, bức họa và Công tước....... Với Công tước sẽ là quan hệ gì?”

Nếu vì những bức họa đó giống Diệp Hà đến thế, hệ thống cũng sẽ kinh ngạc như .

Nghe hệ thống , Diệp Hà cũng khỏi lâm trầm mặc, hiển nhiên là cùng hệ thống nghĩ đến một chỗ.

Rất hiển nhiên những bức họa cũng giống như ảnh chụp công việc của mỗi hầu.

Diệp Hà mở miệng suy đoán của , nhưng phát hiện giọng của y nghẹn nhiều, y cảm thấy lưng mồ hôi lạnh thấm ướt, cuốn sổ tay trong tay phảng phất thành củ khoai nóng bỏng tay.

Thế nhưng Diệp Hà hiện tại còn thể vứt bỏ củ khoai nóng bỏng tay .

Không thấy tiếng Diệp Hà, Cesare . Diệp Hà lặng lẽ nuốt một ngụm nước bọt, lật qua trang chuẩn tiếp tục xuống.

khi lướt qua nội dung, Diệp Hà ngây dại, gương mặt cũng dần dần nổi lên một tầng hồng nhạt, trong đầu chỉ một ý nghĩ: Khoan , cái thế nào đây?

Nếu mỗi trang đầu còn ghi ngày tháng, Diệp Hà còn tưởng rằng là hệ thống cẩn thận phục khắc nhầm nội dung mang màu sắc mà nó thường xem .

Diệp Hà lén lật vài trang, nhảy qua những nội dung lành mạnh , nhưng ngờ liên tiếp vài trang đều thể hiện cùng một màu sắc, quả thực tránh cũng thể tránh.

Diệp Hà: “...... Ta bây giờ chữ còn kịp ?”

Hệ thống: “Chuyện tìm c.h.ế.t lúc nào cũng kịp.”

Diệp Hà: “.......”

Đáng ghét, phản bác bắt đầu từ .

Càng tệ hơn là, tiếng lật trang của Diệp Hà cũng thu hút sự chú ý của Cesare, ánh mắt đối phương rơi xuống y.

Thấy Diệp Hà thật lâu lời nào, Công tước Cesare mở miệng hỏi: “Sao nữa?”

Diệp Hà: “Chủ nhân, nội dung mấy trang ...... Hay là bỏ qua ?”

Y Cesare xem qua những nội dung , nhưng Diệp Hà thật sự nổi nữa.

Công tước Cesare đương nhiên sổ nhật ký đến nội dung gì, bình tĩnh : “Không nên bỏ qua, tiếp .”

Hệ thống: “Chẳng qua là xã c.h.ế.t thôi, thế giới tiếp theo sẽ gặp Cesare, ngươi sợ gì?”

Diệp Hà nghĩ —— cũng đúng, ở đây chỉ y và Cesare hai , mà thế giới tiếp theo y cũng sẽ gặp Cesare, làm tròn lên thì tương đương với y xã c.h.ế.t!

Còn về hệ thống.......

Hệ thống tính là .

Nghĩ đến đây, Diệp Hà nắm chặt bìa sổ tay, cứng rắn xuống: “Đây là đầu tiên của chúng , thể run rẩy thật sự lợi hại......”

“Ta ôm lấy bờ vai của , hôn môi từng tấc da thịt của , ước chừng là vì vô cùng đau đớn, giống như mèo con rúc lòng ......”

“Hắn rõ ràng còn đến hốc mắt đỏ bừng, vẻ mặt kháng cự, hiện tại thể mềm nhũn lợi hại.....”

hổ, lông mi Diệp Hà theo mỗi chữ y thốt đều nhẹ nhàng run rẩy như cánh bướm, cổ và gương mặt y đều phủ một tầng hồng nhạt, giọng cũng càng ngày càng nhỏ, đến cuối cùng càng như cho chính .

Thế nhưng Công tước ý định ngắt lời y bảo y lớn tiếng hơn, điều khiến Diệp Hà thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng —— kiên trì, hẳn là sắp xong .

“Ta nhẹ nhàng c.ắ.n một ngụm vết bớt eo , cho vết bớt giống hoa hồng.”

“Nếu thích hoa hồng, liền trồng một mảnh hoa hồng lớn trong trang viên, từ cửa sổ phòng của hai chúng vặn thể thấy mảnh vườn hoa hồng .”

“Mà phân bón nhất, đương nhiên chính là nàng .”

“Ta nàng cho dù là khi c.h.ế.t, cũng ngày ngày đêm đêm ôm lấy ái nhân của .”

“Không sai, đây là ái nhân của .”

Loading...