Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 25: Quản Gia Đổi Tính Và Nhiệm Vụ Đánh Cắp Cuốn Sổ

Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:36:48
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Hà thấy âm thanh , thể nhịn run lên một chút, theo tiếng động, vặn đối diện với gương mặt chút biểu cảm của Tần Khiên.

Tuy rằng Tần Khiên gì, nhưng Diệp Hà kỳ lạ nhận từ sắc mặt đối phương rằng cũng ăn miếng bánh mì .

Hệ thống: “ Khoan , cảm thấy ngươi đút cho ăn nhỉ? ”

Diệp Hà để lời Hệ thống lòng, dù đối phương rõ ràng chỉ là một đoạn chương trình lạnh lẽo, chỉ con như y mới hiểu tâm tư của con .

Trong đĩa vẫn còn ít bánh mì tươi, Diệp Hà đang định với Tần Khiên rằng trong đĩa vẫn còn, liền thấy Công tước Cesare mỉm hỏi: “Tần ? Nghe tiếng thì vẻ vẫn bắt đầu ăn.”

Tần Khiên đương nhiên đây là Công tước Cesare cố ý hỏi, bởi vì nguyên nhân ăn trôi chắc chắn Cesare là rõ nhất. Hắn Diệp Hà cũng đút cho giống như đút cho Công tước Cesare, nhưng với tính cách của , loại lời thể một cách trắng trợn như .

Tần Khiên trả lời, vẫn giữ vẻ mặt vô cảm Công tước Cesare và Diệp Hà.

Nếu đổi khác thì đại khái sớm hiểu ý , nhưng đáng tiếc , Tần Khiên gặp là Diệp Hà. Diệp Hà nhận ánh mắt của Tần Khiên, còn cảm thán với Hệ thống: “Quả nhiên tục ngữ đúng, cơm trong đĩa khác bao giờ cũng thơm hơn cơm sáng của .”

Hệ thống d.a.o động, xem quả nhiên đúng như lời Diệp Hà , nó thực sự hiểu rõ con , vì nó bao giờ cảm thấy đoạn mã chương trình của hệ thống khác thơm cả.

Hệ thống: “ Xem về việc thấu hiểu con , vẫn nên học hỏi ngươi nhiều hơn. ”

Diệp Hà tự hào gật đầu, đó như nhớ điều gì, đôi mắt đột nhiên sáng lên: “Vậy thể thu học phí ?”

Hệ thống kinh ngạc : “ Với đầu óc kinh tế như ngươi, làm dư trong thẻ cơm chỉ còn năm đồng ? ”

Diệp Hà nghi ngờ Hệ thống luyện qua thuật châm chọc , nếu thể đ.â.m trúng điểm đau của y chính xác đến thế, cho nên y từ chối tiếp tục giao lưu với Hệ thống.

Sau khi Cesare ăn xong bánh mì, Diệp Hà vốn tưởng rằng thể nhẹ nhõm một chút, nhưng ngờ bên tai vang lên giọng của Tần Khiên: “Tối qua ngủ thế nào?”

Diệp Hà ngẩn , khi nhận Tần Khiên đang hỏi , thể y lập tức cứng đờ.

Y vốn tưởng rằng Tần Khiên căn bản nhớ chuyện , hoặc là định nhắc chuyện cũ mặt Cesare, nào ngờ đối phương đợi y ở chỗ .

điều tệ nhất là, Cesare cũng sang, dù câu hỏi đột ngột của Tần Khiên thực sự kỳ quái.

Diệp Hà gượng gạo: “Cũng... cũng chứ?”

Hệ thống: “ Tại dùng câu nghi vấn để trả lời câu nghi vấn? ”

Đáp án đương nhiên là vì Diệp Hà câu trả lời nào mới là chính xác.

Tối qua trong khoảnh khắc ôm lấy Diệp Hà, Tần Khiên nhận lúc đó Diệp Hà chút kỳ lạ, cũng y còn nhớ những chuyện xảy tối qua , tìm cơ hội hỏi đối phương một chút.

Một bữa sáng trôi qua, Diệp Hà mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, vì Cesare và Tần Khiên mặt đều quái lạ, ngay cả lời cũng nồng nặc mùi t.h.u.ố.c súng, khiến Diệp Hà mạc danh ảo giác hai đang tranh sủng.

Thời gian bữa sáng rốt cuộc cũng kết thúc, gần như ngay khi Tần Khiên và Cesare buông d.a.o nĩa xuống, Diệp Hà liền lấy cớ thu dọn đĩa trống mà chạy biến ngoài. Tần Khiên và Cesare đều tưởng Diệp Hà sẽ nên ngăn cản.

Diệp Hà đụng quản gia đường, đối phương thấy y liền theo thói quen định bắt bẻ, nhưng quản gia nhanh chóng nhớ tới cảnh tượng sáng nay, vội vàng nuốt lời định trong, cứng nhắc đổi thái độ, chỉ bảo Diệp Hà tiếp tục làm việc.

Tuy tại quản gia đột ngột đổi tính khi đối mặt với , nhưng lúc Diệp Hà thấy công việc quản gia sắp xếp, đầu tiên cảm thấy vui vẻ —— vì như , y sẽ cái cớ chính đáng để nhà ăn.

Hệ thống cảm thấy đây đại khái là thời gian lao động hiếm hoi mà Diệp Hà yêu thích.

niềm vui chỉ kéo dài ngắn ngủi hơn nửa giờ, Diệp Hà đang quét rác thì quản gia tìm tới gọi . Y vốn tưởng quản gia đột nhiên nhớ chuyện gì tìm , ngờ đối phương thái độ cực , giật lấy cây chổi từ tay Diệp Hà, vẻ mặt cung kính : “Sao ngài ở đây? Chủ nhân gọi ngài qua đó.”

....... Ngài?

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Diệp Hà cúi đầu bàn tay trống , quản gia mặt, rơi trạng thái ngây , nhịn hỏi Hệ thống trong lòng: “Hệ thống, quét rác ngủ quên ?”

Vì chỉ trong mơ, quản gia mới thể khom lưng uốn gối với y như .

Hệ thống: “ Tỉnh , ngươi còn lẩm bẩm là dằm cán chổi đ.â.m tay đấy. ”

Nghe Hệ thống , Diệp Hà hiểu , xem y đang mơ.

Quản gia bên vẫn tiếp tục : “Sao ngài thể làm những việc ? Rốt cuộc là ai bắt ngài làm những việc chứ?!”

Diệp Hà nghi hoặc: “Không ông sắp xếp ?”

Quản gia nhớ những việc làm với Diệp Hà đây, ngượng ngùng. Trước đó Diệp Hà chỉ một câu với chủ nhân, mà ánh mắt chủ nhân lão cứ như vặn cổ lão xuống . Nếu Diệp Hà kể hết những chuyện đó cho chủ nhân , thì lão sẽ......

Nghĩ đến đây, mặt quản gia lộ nụ nịnh nọt: “Hóa sắp xếp đó , hiện tại nhận sai lầm . Thôi, chủ nhân đang sốt ruột chờ đấy, ngài mau theo qua đó .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-25-quan-gia-doi-tinh-va-nhiem-vu-danh-cap-cuon-so.html.]

Diệp Hà: “...... Hệ thống, quản gia lạ quá.”

Nếu , chắc còn tưởng trang viên đổi chủ, còn y thì trở thành chủ nhân mới của trang viên .

Hệ thống cũng tán thành gật đầu: “ Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo (Không dưng mà tỏ ân cần, lừa đảo thì cũng là ý đồ ). ”

quản gia cho Diệp Hà thời gian suy nghĩ quá nhiều, lão dám trực tiếp chạm tay Diệp Hà, chỉ thể túm lấy ống tay áo đối phương Diệp Hà theo .

Nghĩ đến việc sắp gặp Cesare, Diệp Hà liền cảm thấy sống lưng lạnh toát, giật cây chổi từ tay quản gia để tiếp tục quét rác: “ vẫn làm xong việc.......”

Quản gia còn tưởng Diệp Hà cố ý đối đầu với , giấu cây chổi lưng, nóng nảy : “Không , để làm cho.”

Ngay khi Diệp Hà cảm thấy y và quản gia giây tiếp theo sẽ vì cây chổi mà đ.á.n.h , bên tai y vang lên giọng lạnh lùng của Hệ thống: “ Nhiệm vụ bổ sung: Vui lòng thu hồi cuốn sổ tay của Cesare, thu hồi thành công sẽ nhận 24 giờ thọ mệnh. ”

Sổ tay? Hình như thấy ở nhỉ?

Tay Diệp Hà đang định giật cây chổi khựng , quản gia chớp thời cơ, trực tiếp túm cổ áo y kéo vài bước. Quản gia tuy tuổi cao nhưng sức lực hề nhỏ, hơn nữa Diệp Hà vô tình chạm tay đối phương, cứ ngỡ như chạm một khối băng.

Diệp Hà lạnh đến rùng , Hệ thống cướp lời khi y kịp mở miệng: “ Người già xương cốt lạnh lẽo. ”

Diệp Hà: “ định hỏi tại quản gia lạnh như ......”

Hệ thống thầm nghĩ quá nhạy cảm, ngờ mới chỉ vài ngày ngắn ngủi, Diệp Hà khiến nó mắc chứng rối loạn lo âu (PTSD) .

Diệp Hà: “Tôi hỏi là đó ở tầng hầm, A Giang nhắc đến cuốn sổ tay của Công tước ? Cái đó chính là cuốn sổ tay của Cesare trong nhiệm vụ ?”

Hệ thống: “ . ”

Diệp Hà nhớ lúc đó cuốn sổ tay quản gia đưa cho Cesare, xem dù thế nào nữa, y cũng đến phòng Cesare một chuyến.

Nghĩ đến điểm đến, Diệp Hà thở dài một tiếng thườn thượt, ngoan ngoãn theo bước chân của quản gia. Quản gia thấy Diệp Hà còn giãy giụa nữa, lúc mới hài lòng buông ống tay áo đối phương . Ngay cả đường , thái độ của lão cũng đến cực điểm, thậm chí còn chân thành xin Diệp Hà về những hành vi đây của , sẵn sàng đưa những bồi thường trong khả năng cho phép.

Diệp Hà đ.á.n.h bạo hỏi: “Vậy thể tăng lương gấp đôi cho ?”

Nghe Diệp Hà , quản gia ngây , hiển nhiên lão vạn ngờ trong trang viên thuần khiết thù dai đến thế, chỉ cần mức lương gấp đôi rẻ mạt là thể xóa bỏ hận thù giữa hai , khiến lão nhất thời dám mở miệng, còn tưởng đây là Diệp Hà đang giăng bẫy .

Diệp Hà thấy thần sắc quản gia đờ đẫn, còn tưởng chạm đến giới hạn của đối phương, y vẫn sợ quản gia sa thải nên thất vọng : “Thôi, chỉ đùa chút thôi.”

Quản gia ngộ , Diệp Hà quả nhiên thể dễ dàng quên hận thù như , xem, bộ mặt thật lập tức lộ ngay, chỉ là giả vờ đùa để thử lão thôi, may mà lão đồng ý ngay, nếu Diệp Hà chừng sẽ nhạo lão trong lòng thế nào.

Hệ thống lờ mờ hiểu lý do tại tiền tiết kiệm của Diệp Hà ít ỏi đến thế.

Quản gia đưa Diệp Hà đến tận cửa phòng Cesare, nhưng là hộ tống, Diệp Hà cảm thấy giống như giám sát hơn, vì ngay cả khi y thể tự , quản gia vẫn kiên trì theo, y tận cửa phòng mới yên tâm, thậm chí còn chủ động gõ cửa báo cho Cesare bên trong: “Chủ nhân, Diệp Hà tới .”

Bên trong tiếng trả lời.

quản gia dường như hiểu ý của Cesare, cửa phòng khóa, lão dễ dàng mở cửa , chỉ là ý định ngẩng đầu trong phòng, cúi đầu hiệu “mời” với Diệp Hà.

Diệp Hà hít một thật sâu mới dũng khí bước phòng.

Đây là đầu tiên y bước phòng của Cesare.

Không tại , bước căn phòng , Diệp Hà liền một cảm giác quen thuộc khó tả.

Cánh cửa phía chậm rãi khép , tuy là quản gia đóng nhưng Diệp Hà vẫn căng thẳng. Có lẽ do ảnh hưởng từ hành động của quản gia đó, Diệp Hà cũng cúi đầu chứ ngó xung quanh.

Trong phòng bày nhiều bức họa, Diệp Hà chỉ dám dùng dư quang liếc một cái, mạc danh cảm thấy bức họa chút quen mắt.

Đợi y định lén cái thứ hai, liền thấy tiếng bước chân đến gần, đôi chân dài thẳng tắp bao bọc trong chiếc quần tây dừng ngay mặt y.

Đầu ngón tay lạnh lẽo nâng cằm y lên, Diệp Hà cưỡng ép ngẩng đầu, về phía Cesare đang mặt.

Cesare cúi đầu ghé sát Diệp Hà, chóp mũi hai chạm , nhưng Diệp Hà còn kịp suy nghĩ xem hành động mật đến mức nào, thì sống lưng từng đợt ớn lạnh.

“Sao dám ?”

Bên tai truyền đến tiếng khẽ của Cesare, nhưng Diệp Hà cảm nhận bất kỳ cảm xúc vui vẻ nào trong tiếng đó.

nhanh, y nhận một vấn đề quan trọng —— khoan , Cesare thấy ?!

Nếu ...... Nếu thì làm đối phương ?

Loading...