Sau Khi Làm Công Ở Phó Bản Tôi Trở Thành Vạn Người Mê - Chương 2: Mỹ Nhân Và Đám Người Chơi Đầy Toan Tính

Cập nhật lúc: 2026-01-15 11:36:20
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Thanh đương nhiên sợ.

Hắn Diệp Hà từ chối, thần sắc lộ vài phần tức giận, dường như để tìm thể diện mà thúc giục: "Đi mau."

Tuy nhiên, trong mắt Diệp Hà, điều chứng thực cho suy đoán của y.

Hạ Thanh quả nhiên sợ quỷ!

Diệp Hà thầm phun tào trong lòng: "Sợ quỷ thì cứ bảo sợ quỷ, hung dữ thế làm gì? Sợ quỷ thì ?"

Hệ thống: “ , thật là tiêu chuẩn kép. ”

Không hiểu , Diệp Hà vài phần âm dương quái khí từ cái giọng máy móc của hệ thống.

Chưa đợi Diệp Hà kịp phản ứng, Hạ Thanh xoay tiếp tục về phía , sự dịu dàng thoáng qua dường như chỉ là ảo giác của Diệp Hà.

Bởi vì vẫn còn chìm trong sự hổ và bực bội khi từ chối, nên trong quãng đường tiếp theo, Hạ Thanh khôi phục dáng vẻ lười để ý đến Diệp Hà. Chỉ là thỉnh thoảng lén đầu liếc Diệp Hà một cái, khi chạm ánh mắt của Diệp Hà thì hậm hực đầu , giống như một cô bạn gái đang dỗi nhưng hy vọng dỗ dành.

Hai nhanh chóng tới đại sảnh, so với hành lang, ánh sáng trong đại sảnh hơn nhiều.

Còn đến gần, Diệp Hà thấy một giọng đầy khí thế: "Chủ nhân sẽ dẫn khách khứa tới ngay bây giờ, hy vọng hãy phấn chấn tinh thần, làm bổn phận của ..."

Trước cầu thang đại sảnh một hàng , nam nữ, nam giới đều mặc bộ đồ hầu cùng kiểu với bọn họ, còn nữ giới thì mặc trang phục hầu gái, váy dài che khuất mắt cá chân, thần sắc đều vô cảm.

Đứng hàng là một đàn ông trung niên, tuy tóc hoa râm nhưng dáng vẫn đĩnh bạc, đôi mắt xanh vì tuổi tác mà vẻ đục ngầu. Hắn dường như phát hiện điều gì, bỗng nhiên dừng lời, đầu về phía Diệp Hà và Hạ Thanh, lập tức nhíu mày: "Sao chậm trễ thế ? Còn mau đây."

Những khác theo tầm mắt của quản gia sang, ánh mắt tức khắc dính chặt Diệp Hà đang ở cửa.

Hạ Thanh cũng nhận ánh mắt của bọn họ, mạc danh chút vui, chắn mặt Diệp Hà, đầu quản gia, kiêu ngạo siểm nịnh : "Trên đường chút việc chậm trễ."

Nghe Hạ Thanh giải thích, quản gia gì thêm mà bảo bọn họ hàng.

Một hầu trong đó nghiêng nhường một vị trí, Hạ Thanh liền lập tức tới, còn Diệp Hà thì ở cuối hàng.

Quản gia thấy hai hàng, ngay đó tiếp tục chủ đề gián đoạn: "Bây giờ sẽ sắp xếp nhiệm vụ một chút..."

Hạ Thanh, Diệp Hà cùng hai hầu gái khác điều đón tiếp chủ nhân và khách khứa sắp tới, những hầu còn thì gọi dọn dẹp phòng khách, thì làm việc ở nhà bếp hoặc vườn hoa.

Quản gia như nhớ điều gì, bỗng nhiên dặn dò thêm: "Trong các ngươi mới tới, hiểu thể hỏi các tiền bối làm việc ở đây lâu năm, đừng để phạm điều cấm kỵ của chủ nhân."

Hắn dứt lời, bên tai Diệp Hà liền vang lên tiếng hệ thống:

, ký chủ cần thực hiện nhiệm vụ quản gia giao phó, cũng đừng làm chủ nhân tức giận, nếu sẽ nguy cơ sa thải giữa chừng, nhận một xu tiền lương nào . ”

Diệp Hà vốn đang lơ là lập tức trở nên nghiêm túc: "Cái gì mà sa thải chứ, thế khách khí quá, thể để tiếp tục tỏa sáng ở vị trí công tác ?"

Y nghĩ lát nữa sẽ hỏi Hạ Thanh một chút xem điều cấm kỵ của chủ nhân là gì .

Quản gia dặn dò xong liền vội vàng rời , đám hầu cũng tản . Diệp Hà chú ý thấy Hạ Thanh cùng hai hầu khác tụ một chỗ, xì xào bàn tán như đang chuyện gì đó, Diệp Hà cũng ngại làm phiền bọn họ.

Đang lúc Diệp Hà đau khổ suy nghĩ xem nên bắt chuyện với ai, một hầu gái diện mạo xinh xắn tới, chính là cùng chọn đón khách với y.

Đối phương híp mắt chào hỏi Diệp Hà: "Chào , tên là Tô Linh Linh."

"Cậu chắc chắn đó là NPC chứ?" Một thanh niên cao gầy đối diện Hạ Thanh nhận thần sắc bất mãn của đối phương, lúc mới lưu luyến dời mắt khỏi bóng lưng của Diệp Hà.

Hạ Thanh cố ý dẫn hai hành lang, khi xác định thấy Diệp Hà nữa, ném một đạo cụ giống như quả cầu pha lê, quả cầu pha lê chạm đất lập tức biến lớn, bao phủ lấy ba , bọn họ thể yên tâm thảo luận mà lo đám NPC thành viên tổ khác thấy.

Hạ Thanh khoanh tay, mất kiên nhẫn mở miệng: "Đương nhiên, thử , ngay cả bối cảnh phó bản cũng ."

Sở dĩ đột nhiên kể cho Diệp Hà về phó bản cũng là để thăm dò đối phương, và phản ứng của Diệp Hà chứng minh y chỉ là một NPC chẳng gì cả.

Một cô gái khác tiếp lời: "Cũng đúng, phó bản làm thể lính mới . Hơn nữa vẻ mặt lạ lẫm của Tô Linh Linh khi , cũng giống trong đội của bọn họ."

"Được , đừng quên nhiệm vụ chính của chúng , quan trọng nhất là lấy cuốn sổ tay của Công tước Cesare, đó là một đạo cụ đặc biệt đ.á.n.h giá cấp SSS, thể để rơi tay đội của Tô Linh Linh ." Nhắc đến nhiệm vụ, thần sắc Hạ Thanh lập tức nghiêm túc hẳn lên: "Tên đội trưởng của cô chắc là sử dụng đạo cụ đổi phận, cảm thấy khả năng cao là chủ nhân hoặc vị khách sắp tới, chúng cẩn thận hành sự."

Hai tự nhiên liên tục gật đầu, ngay khi Hạ Thanh chuẩn để bọn họ rời thành nhiệm vụ quản gia giao, thanh niên cao gầy bỗng nhiên ái : "Phó đội, cũng trưởng thành , là thử một chút với tên NPC ?"

Hạ Thanh vốn đang mất kiên nhẫn, cơ thể lập tức cứng đờ, đương nhiên thanh niên đang gì.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Bọn họ vì đủ loại nguyên nhân mà cuốn trò chơi kinh dị , vì thành nhiệm vụ để trở về thế giới cũ mà bôn ba trong phó bản, nên ít thần kinh căng thẳng trút bỏ d.ụ.c vọng lên những NPC xinh .

Hạ Thanh cũng ít chuyện như , nếu là chắc chắn sẽ khinh thường, nhưng hiện tại...

Nếu Diệp Hà là chơi thì còn rắc rối, nhưng nếu đối phương là NPC, Hạ Thanh cũng cần suy nghĩ nhiều như .

Hạ Thanh từ chối, nhưng nghĩ đến ánh mắt Diệp Hà như tình, cơ thể mạc danh mềm nhũn một nửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-cong-o-pho-ban-toi-tro-thanh-van-nguoi-me/chuong-2-my-nhan-va-dam-nguoi-choi-day-toan-tinh.html.]

Đáy lòng hiện lên một cảm giác kỳ lạ, Diệp Hà chỉ với , nhịn tưởng tượng đôi mắt đen xinh khi đẫm lệ nhạt nhòa thì sẽ dáng vẻ thế nào.

Chắc chắn Diệp Hà khi cũng sẽ , thể thản nhiên dùng đầu ngón tay lau nước mắt nơi khóe mắt đối phương, để Diệp Hà vươn đầu lưỡi l.i.ế.m sạch. Khi vì tức giận mà phía , tình cờ đầu thấy Diệp Hà thè lưỡi, đối phương chỉ thò một chút đầu lưỡi hồng nhạt, nhưng khiến đại não Hạ Thanh trống rỗng trong giây lát, do dự hồi lâu mới gian nan dời mắt .

Ánh mắt thanh niên thấu hiểu tất cả, ghé sát tai Hạ Thanh nhỏ: "Phó đội, xem làn da mịn màng như , hình như chỉ cần dùng lực một chút là thể để dấu vết, làm là đối thủ của ..."

Thanh niên hết câu, sắc mặt Hạ Thanh tức khắc trầm xuống.

Thấy Hạ Thanh dường như đ.ấ.m một cú, thanh niên vội vàng chạy mất. Còn Hạ Thanh thì đuổi theo như khi, vẫn tại chỗ, gò má hiện lên vệt đỏ nhạt.

Tô Linh Linh là một cô gái , cô bảo thấy ánh mắt Diệp Hà đang hoang mang tìm , đoán là y hỏi về điều cấm kỵ của chủ nhân. Vừa ngóng một chút, nên chia sẻ với Diệp Hà.

Thấy Diệp Hà bày tỏ lòng ơn lắng chăm chú, Tô Linh Linh thầm lạnh trong lòng.

Theo quán tính của phó bản, những điều cấm kỵ cô từ những hầu khác thật giả, để tránh phạm cấm kỵ mà c.h.ế.t, Tô Linh Linh nghĩ đến việc lợi dụng Diệp Hà và một hầu gái khác cùng đón khách để dò đường, dù hai cũng chỉ là NPC mà thôi.

Tầm mắt Tô Linh Linh rơi Diệp Hà mặt, thầm nghĩ thật đáng tiếc cho dung mạo .

Nói xong điều cấm kỵ, cô vuốt ve mái tóc dài, tầm mắt dạo quanh một vòng tường, tủm tỉm : "Nói cũng lạ, ở đây thế mà bức họa nào của Công tước Cesare."

Diệp Hà Tô Linh Linh đang nghĩ gì, y vốn cảm thấy đại sảnh thiếu thiếu thứ gì đó, giờ Tô Linh Linh nhắc nhở, y mới nhận hóa tường trống trơn, bức họa ảnh chụp như những tòa nhà khác.

Diệp Hà: "Chắc là Công tước Cesare đối mặt với cọ vẽ chăng?"

Hệ thống: “...... Ta hình như chỉ đối mặt với ống kính thôi. ”

Diệp Hà nở nụ , giả vờ như thấy lời hệ thống .

" Công tước bức họa thì thôi, ngay cả tình cũng lấy một bức họa ?" Diệp Hà thuận miệng , khi Hạ Thanh kể, y cũng nảy sinh vài phần tò mò về tình của Công tước.

Tô Linh Linh quấn lọn tóc nơi đầu ngón tay, : "Có chứ, chẳng qua là giấu , dù thì ——"

bỗng nhiên ghé sát Diệp Hà, phả thở như lan: "Đó cũng là tình của Công tước Cesare mà."

Cơ thể Diệp Hà cứng đờ, định lùi để giữ cách với Tô Linh Linh, liền thấy một tiếng gầm đầy tức giận: "Các đang làm cái gì thế hả?!"

Giọng quen thuộc ...

Diệp Hà còn kịp đầu, thấy Tô Linh Linh kéo phăng , đó là Hạ Thanh.

Vừa Hạ Thanh dẫn mấy , ngờ bây giờ đột ngột xuất hiện.

Hạ Thanh cũng ngờ rẽ khỏi hành lang thấy cảnh tượng đó: Tô Linh Linh và Diệp Hà dựa sát như , mà Diệp Hà dường như còn đỏ mặt...

Diệp Hà chạm ánh mắt đầy giận dữ của Hạ Thanh, cảm thấy thần sắc của đối phương lúc chẳng khác nào đang bắt gian.

Không lẽ Hạ Thanh thích Tô Linh Linh?

Diệp Hà giật trong lòng, theo bản năng đầu Tô Linh Linh đang bên cạnh. Và khi nhận tầm mắt của Diệp Hà chuyển sang Tô Linh Linh, Hạ Thanh cũng hung tợn chằm chằm đối phương.

Tổ chức của Tô Linh Linh và Hạ Thanh vốn đối lập , Tô Linh Linh bỏ , nhưng Hạ Thanh vì thù mới hận cũ nên định bỏ qua cho cô dễ dàng như .

Thấy một cuộc tranh chấp sắp nổ , Diệp Hà vội vàng : "Khoan , chủ nhân thích yên tĩnh, các đừng quên điều cấm kỵ đấy!"

Lời của Diệp Hà khiến Hạ Thanh bình tĩnh , trở về bên cạnh y.

Còn Tô Linh Linh cũng coi như tạm thời thoát một kiếp, khi phó bản cô tiêu hao nhiều đạo cụ, nếu thực sự động thủ thì cũng đối thủ của Hạ Thanh.

Hệ thống: “ Chủ nhân bây giờ tới . ”

Diệp Hà nghiêm túc mở miệng trong lòng: "Chủ nhân ở bên cạnh , với việc lúc nào cũng nghĩ đến ngài thì gì mâu thuẫn ?"

Hệ thống: “ Nếu lời ngon tiếng ngọt thể đổi thành tiền, ngươi chắc chắn là triệu phú . ”

Diệp Hà vui vẻ trong lòng: "Tôi thêm với ngươi vài câu nữa, ngươi thể giảm giá mua mạng cho ?"

Hệ thống thiết diện vô tư: “ Không , tiểu đường. ”

Diệp Hà: "...... Vậy ngươi bớt soi gương ."

lời Diệp Hà bẫy, nhưng hệ thống vẫn nhịn mà mắc lừa: “ Tại ? ”

Diệp Hà: "Bởi vì ngươi quá ngọt ngào (ngọt đến mức tiểu đường) ."

Hệ thống im lặng hồi lâu gì, nhưng Diệp Hà thì tâm trạng thoải mái hơn hẳn.

Bên sát ý của Hạ Thanh đối với Tô Linh Linh tắt, quản gia ở cầu thang từ lúc nào, tầm mắt đảo qua ba , lạnh giọng : "Cãi cọ cái gì? Chủ nhân sắp tới , còn mau chuẩn đón tiếp?!"

EPUB_CHAPTER_SPLIT00005

Loading...