Sau Khi Làm Càn, Tôi Mang Bụng Bầu Chạy Trốn - Chương 8: Gia đình đoàn tụ

Cập nhật lúc: 2026-03-21 15:31:30
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi ngẩn ngơ Cố Ngôn. Chưa bao giờ thấy thất thố đến nhường . Giọng Cố Ngôn nghẹn ngào, khàn đặc: “Anh Hoan Hoan là con của .”

 

“Kỹ thuật lừa của em tệ hại lắm.”

 

“Tại sự thật cho ?”

 

Tôi sụt sịt mũi, uất ức vặn : “Cố Ngôn, sắp kết hôn , cho thì ích gì chứ? Là vứt bỏ ? Rõ ràng là chán ghét , cần nữa!”

 

Cố Ngôn khựng , ngơ ngác hỏi: “Anh kết hôn với ai? Hơn nữa, tờ đơn ly hôn đó căn bản còn ký.”

 

“Giang Bạch, lúc đầu em cưỡng ép , đúng là chán ghét em thật. , việc chọn kết hôn với em là cam tâm tình nguyện, do em ép buộc. Anh thực sự ở bên em cả đời nên mới cưới em.”

 

Tôi đờ : “Vậy còn Lâm Mặc? Chính mắt thấy gửi tin nhắn cho mà.”

 

Cố Ngôn lập tức giải thích: “Lâm Mặc? Anh và thực sự gì cả. Chúng cùng lớn lên trong cô nhi viện, đối với chẳng khác gì . Cậu đúng là sắp kết hôn, nhưng đối tượng là vị hôn phu quen bốn năm .”

 

Cố Ngôn thông minh còn đa nghi, thế là dắt thẳng đến mặt Lâm Mặc và vị hôn phu của . Lâm Mặc thấy Cố Ngôn nắm c.h.ặ.t t.a.y , liền nhướng mày trêu chọc:

“Hòa hả?”

 

Cố Ngôn lạnh lùng đáp: “Gọi dâu .”

 

Lâm Mặc thở dài thườn thượt: “Tôi thấy đúng là gã hề mà. Cứ tưởng Giang Bạch vẫn luôn ép uổng , nên mới như thằng ngốc đòi công bằng cho , ai dè tình nguyện. Cuối cùng thành kẻ ác chia rẽ hai .”

 

Trang Thảo

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-can-toi-mang-bung-bau-chay-tron/chuong-8-gia-dinh-doan-tu.html.]

Lâm Mặc tự nhạo sự ngớ ngẩn của , chân thành: “Anh dâu, xin nhé. Tôi thu hồi những lời đây và chính thức xin . Cậu trách thì cứ trách Cố Ngôn , rõ ràng yêu đến c.h.ế.t sống mà chẳng chịu , làm cứ tưởng ép uổng cơ đấy.”

 

Tôi và Cố Ngôn đón Hoan Hoan về biệt thự. Con bé vui lắm, chạy tung tăng khắp nhà: “Dê ê! Về nhà , về nhà !”

 

Tôi lạch bạch chạy theo nhắc con bé chạy chậm thôi, thì Cố Ngôn từ phía ôm chầm lấy: “Cứ để con chạy , bảo mẫu sẽ trông nó mà. Em dành thời gian cho .”

 

Anh xoay , cúi đầu hôn sâu lên môi , hôn đến khi thở nổi nữa mới chịu buông . Giọng đầy thỏa mãn: “Ba năm nay, chỉ dám thừa lúc em ngủ để hôn trộm thôi.”

 

Tôi bừng tỉnh đại ngộ: “Hèn gì mỗi ngủ em cứ thấy khó thở, hóa là do hôn trộm!”

 

Anh bật , siết chặt vòng tay: “Chúng cùng tắm nhé? Để kỳ lưng cho em.”

 

Vừa , đôi tay bắt đầu thành thật mà luồn trong áo . Tôi ngượng ngùng đẩy : “Đang là ban ngày ban mặt đấy!”

 

Khóe miệng gợi lên một nụ xa: “Chẳng đây em vẫn thường quấn lấy đòi "hành sự" giữa ban ngày ? Sao giờ ngại ?”

 

Mặt già của đỏ bừng lên. Trả cho cái Cố Ngôn chỉ cần lời tán tỉnh là đỏ mặt của ngày xưa mau!

 

Lúc Hoan Hoan chạy về phía . Cố Ngôn khom lưng, một tay nhấc bổng con bé lên. Hoan Hoan vui vẻ : “Chú Cố chơi với con .”

 

Cố Ngôn nhíu mày, đưa tay nhéo má một cái: “Em dạy con thế ?”

 

Tôi bĩu môi, Hoan Hoan dịu dàng: “Con thể gọi chú là cha .”

 

“Dê ê! Con cha !”

Loading...