Sau Khi Làm Càn, Tôi Mang Bụng Bầu Chạy Trốn - Chương 6: Sự dịu dàng thầm lặng

Cập nhật lúc: 2026-03-21 15:23:28
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

lúc , chuông cửa vang lên. Bảo mẫu mở cửa, Lâm Mặc bước . Thấy , kinh ngạc trợn tròn mắt: “Sao ở đây?”

 

Trang Thảo

“Cố Ngôn đưa về ?”

 

Tôi buồn đáp lời. Hiển nhiên là Cố Ngôn mang về để trả thù, nhưng lẽ thấy m.a.n.g t.h.a.i nên mủi lòng, định chờ sinh xong mới tính sổ. Tôi xoay bỏ , Lâm Mặc vẫn léo nhéo đuổi theo : “Cậu m.a.n.g t.h.a.i ?”

 

“Con của ai? Cố Ngôn ?”

 

“C.h.ế.t tiệt! Không lẽ dùng đứa bé để ép Cố Ngôn đưa về đây? Quả nhiên, ngay cái loại như ...”

 

Tôi vẫn giữ im lặng, bước nhanh lên lầu đóng sầm cửa phòng . Lâm Mặc nhốt ở bên ngoài, thế giới của cuối cùng cũng yên tĩnh.

 

Dạ dày bắt đầu khó chịu. Cả ngày chẳng ăn uống gì. Đang lúc đầu óc hôn trầm, Cố Ngôn bưng thức ăn . Anh đặt khay đồ ăn xuống mặt : “Ăn một chút .”

 

Anh liếc bụng một cái tiếp: “Cứ coi như là ăn vì đứa con hoang trong bụng em .”

 

Tôi ngước mắt Cố Ngôn. Ngửi thấy mùi tin tức tố , theo bản năng khao khát vỗ về. Tôi lí nhí đầy tủi : “Anh thể giải phóng một chút tin tức tố để trấn an em ?”

 

Hơi thở của Cố Ngôn khựng . Sau một lúc im lặng, xé miếng dán ngăn cách, để tin tức tố lan tỏa. Cảm giác khó chịu trong lập tức tan biến. Tôi cầm thìa húp vài miếng cháo mơ màng chìm giấc ngủ.

 

Trong cơn mơ, cảm thấy ôm một vòng tay ấm áp. Giữa hương chanh và hoa nhài bao quanh, một giấc ngủ thật bình yên.

 

Kể từ đó về , lẽ thấy đáng thương nên Cố Ngôn thường xuyên ghé qua phòng để giải phóng tin tức tố trấn an cho . luôn lời nào, chỉ im lặng .

 

Ngày sinh nở cuối cùng cũng đến. Đối với một Omega cấp thấp, việc sinh con vô cùng gian nan và nguy hiểm. Cố Ngôn sắp xếp những bác sĩ giỏi nhất cho .

 

Trong phòng sinh, những cơn co thắt khiến bụng đau như xé ruột xé gan. Tôi đau đến mức sưng cả mắt. Cố Ngôn vội vã từ công ty chạy đến, thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của , sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng.

 

Tôi , giọng nghẹn ngào: “Thấy em thế , nguôi giận ?”

 

Cố Ngôn chằm chằm , trong mắt thoáng qua một tia cảm xúc mà tài nào hiểu nổi. Giọng run rẩy: “Giang Bạch, em phép xảy chuyện gì hết.”

 

“Anh còn trả thù em xong .”

 

Càng về , ý thức của càng mờ mịt. suốt quá trình đó, luôn một bàn tay nắm chặt lấy tay buông. Bàn tay run rẩy nhưng đầy sức mạnh.

 

Cả một đêm dài trôi qua, theo tiếng chào đời của đứa trẻ, kiệt sức lịm giường. Thoang thoảng nơi cánh mũi là mùi hương chanh và hoa nhài quen thuộc. Có vài giọt lệ nóng hổi rơi xuống mu bàn tay .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-can-toi-mang-bung-bau-chay-tron/chuong-6-su-diu-dang-tham-lang.html.]

Là Cố Ngôn ? Tôi mở mắt bên cạnh, nhưng mí mắt nặng trĩu, tài nào nhấc lên nổi. Cố Ngôn ghét đến , thể đau lòng vì chứ? Chắc là do mệt quá nên sinh ảo giác thôi. Nghĩ , lịm giấc ngủ.

 

16: Trả thù kiểu gì lạ thế?

 

Tôi vẫn luôn chờ đợi đòn trả thù của Cố Ngôn.

 

Khi con gái Hoan Hoan một tuổi, hỏi : “Anh định khi nào thì trả thù em?”

 

Cố Ngôn đáp: “Cơ thể em còn điều dưỡng , đến mức cầm thú như .”

 

Khi Hoan Hoan hai tuổi, hỏi: “Anh vẫn định trả thù em ?”

 

Cố Ngôn thản nhiên: “Gấp cái gì? Con em mới hai tuổi, thể rời xa em .”

 

Khi Hoan Hoan ba tuổi, hỏi tiếp: “Giờ trả thù em ?”

 

Cố Ngôn trả lời, ánh mắt dừng khuôn mặt Hoan Hoan thật lâu. Rồi sang , trong mắt đầy vẻ nghi ngờ: “Cha đứa trẻ là ai?”

 

“Giang Bạch, thật cho .”

 

Tôi né tránh ánh mắt , về phía Hoan Hoan. Hai cha con họ thực sự giống như đúc, nhưng vẫn trợn mắt dối: “Dù cũng của .”

 

Cố Ngôn nheo mắt đầy nguy hiểm: “Thật ?”

 

Biểu cảm đó rõ ràng là chẳng tin chút nào. Tôi dám thêm lời nào nữa.

 

lúc , Hoan Hoan ném một món đồ chơi mặt Cố Ngôn, cất giọng sữa thỏ thẻ: “Cha chơi với con.”

 

Tôi lập tức mắng con bé: “Hoan Hoan, đừng gọi bậy, chú cha của con.”

 

“Mau xin chú Cố , lấy đồ chơi ném mặt chú nữa, ?”

 

Tôi ôm lấy Hoan Hoan, thấy sắc mặt Cố Ngôn tối sầm . Chẳng lẽ bực vì con bé ném đồ chơi mặt ? Tôi vội vàng con xin : “Con bé cố ý .”

 

“Em dạy bảo nó , em xin nó.”

 

“Anh là lớn, đừng chấp nhặt với trẻ con làm gì.”

 

Cố Ngôn nhất thời nghẹn họng. Vài giây , mới gằn từng chữ: “Anh giận vì con bé ném đồ chơi.”

 

“Giang Bạch, em ngốc quá !”

Loading...