Sau Khi Làm Càn, Tôi Mang Bụng Bầu Chạy Trốn - Chương 3: Rình rập trong bụi rậm

Cập nhật lúc: 2026-03-21 14:57:48
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Không qua bao lâu, cửa tủ đột ngột mở . Tôi giật tỉnh dậy. Cố Ngôn mặt . Tóc rối bời, trán lấm tấm mồ hôi, thở gấp gáp, giọng đầy bất mãn: “Em trốn trong tủ quần áo làm gì?”

 

“Có gọi cho em bao nhiêu cuộc ?”

 

Tôi ngẩn , mắt đỏ hoe, c.ắ.n môi đầy ủy khuất. Trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn, xổm xuống: “Làm ? Không khỏe ở ?”

 

Anh bế khỏi tủ. Ngửi thấy mùi tin tức tố nồng đậm , cảm xúc của cuối cùng cũng dịu .

 

Cố Ngôn đặt lên giường, lấy điện thoại định gọi bác sĩ riêng. Tôi vội vàng ngăn . Trong lúc hoảng loạn, bịa đại một lý do: “Em chỉ là đến kỳ phát tình sớm thôi.”

 

Cố Ngôn lúc mới buông điện thoại xuống. Anh gỡ miếng dán ức chế, để tin tức tố của lan khắp căn phòng.

 

“Cố Ngôn, nhẹ tay thôi.” Tôi sợ ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng.

 

Động tác của khựng , giọng trầm thấp xen lẫn chút bất mãn: “Nhẹ tay? Trước đây em bảo mạnh hơn mà.”

 

Mặt nóng bừng. Sự thẳng thắn của khiến chút ngượng ngùng.

 

Hôm , ngủ đến tận trưa mới tỉnh dậy. Để lấy lòng Cố Ngôn, nhờ đầu bếp chuẩn thức ăn giả vờ là làm. Tôi xách hộp cơm đến công ty đưa cho .

 

Vừa đến cửa, những dòng chữ ảo xuất hiện một thời gian dài biến mất:

 

[Bé thụ cuối cùng cũng về nước .]

 

[Năm đó nếu do đứa pháo hôi xen , công và thụ sớm ở bên .]

 

[ , họ là thanh mai trúc mã, sớm nảy sinh tình cảm.]

 

[Bé thụ về nước tìm công, yêu lắm.]

 

Cửa mở . Lâm Mặc bước từ văn phòng của Cố Ngôn.

 

Trước đây, khi ép Cố Ngôn ở bên , vì và Lâm Mặc lớn lên cùng , quan hệ , cấm họ gặp mặt. Cố Ngôn , vẫn lén gặp Lâm Mặc một . Tôi tức giận, dùng thế lực gia đình ép Lâm Mặc nước ngoài. Tôi từng nghĩ sẽ bao giờ nữa.

 

Lâm Mặc thấy ở cửa liền lộ rõ vẻ chán ghét. Cậu lườm một cái ngoảnh . Tôi lặng một lúc, cuối cùng bước đưa cơm nữa, chỉ lặng lẽ xách hộp cơm rời .

 

Trước đây thể dựa gia thế mà đuổi nữa. bây giờ, thể làm nữa.

 

 7: Rình rập trong bụi rậm

 

Sinh nhật của Cố Ngôn sắp đến. Tôi dốc hết tâm tư chuẩn cho một bữa tiệc thật hoành tráng tại căn biệt thự ở ngoại ô.

 

Buổi tiệc diễn một nửa, mới phát hiện Cố Ngôn biến mất. lúc đó, những dòng chữ ảo hiện lên:

 

[Thụ thiệp mời nên , đành trèo tường tìm công.]

 

[Tuy công ly hôn, nhưng cảm giác yêu đương vụng trộm thật kích thích.]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-lam-can-toi-mang-bung-bau-chay-tron/chuong-3-rinh-rap-trong-bui-ram.html.]

 

[Hai họ đúng là trời sinh một cặp.]

 

Tôi lặng lẽ lẻn vườn hoa, chui bụi cỏ để quan sát họ. Khoảng cách khá xa nên rõ họ đang gì, chỉ thấy trong lòng khó chịu vô cùng. thể xông chia rẽ, chỉ thể trốn ở đây như một kẻ hèn nhát để theo dõi.

 

Ngồi xổm quá lâu, chân tê cứng. Đợi đến khi hai họ chuyện xong và cùng đại sảnh, mới lồm cồm bò khỏi bụi cỏ, chỉnh mái tóc rối cũng trong.

 

Vừa bước , ánh mắt lập tức chạm Lâm Mặc. Cậu khoanh tay ngực, đầy khiêu khích như tuyên bố: Cố Ngôn là của .

 

Tôi tức đến phát điên, chỉ đuổi ngay. nếu làm , Cố Ngôn sẽ càng thêm ghét . Đợi đến khi phận thật của , chắc chắn sẽ trừ khử như lời những dòng chữ .

 

Vì cái mạng nhỏ và đứa con trong bụng... nhịn.

 

8: Vở kịch của kẻ nhẫn nhục

 

Khi tự thuyết phục bản coi như thấy gì, Lâm Mặc chủ động tiến về phía . Cậu mặt, giọng điệu chẳng mấy thiện cảm: “Cậy thế gia đình để bắt nạt khác vui lắm ?”

 

“Bao nhiêu năm , rốt cuộc khi nào mới chịu buông tha cho Cố Ngôn?”

 

“Chẳng lẽ định ép buộc cả đời như ?”

 

Đầu óc vốn chậm chạp, chỉ bật một câu: “Liên quan gì đến .” câu chẳng chút sức nặng nào. Trong cơn tức giận nghẹn cổ, tiện tay cầm ly rượu bên cạnh, tạt thẳng mặt .

 

Do dùng lực quá mạnh, khi rượu b.ắ.n , chiếc ly pha lê cũng bóp nát trong tay. Lâm Mặc tạt rượu, giận dữ quát lên: “C.h.ế.t tiệt! Cậu điên ?”

 

Ánh mắt xung quanh lập tức đổ dồn về phía chúng . Cố Ngôn cũng đang tiến gần. Anh liếc Lâm Mặc dừng ở tay , khẽ nhíu mày.

 

Tôi theo ánh mắt , lúc mới phát hiện lòng bàn tay mảnh kính cứa nát. Máu nhỏ xuống từng giọt. Cơn đau nhói truyền đến. Từ nhỏ nuông chiều, cực kỳ sợ đau, nước mắt lập tức trào , rơi lã chã.

 

Cố Ngôn bước nhanh tới, nắm lấy tay , kéo lên phòng nghỉ lầu. Trong phòng, lấy hộp y tế xử lý vết thương. Có vài mảnh kính cắm sâu da thịt. Cố Ngôn ngước mắt : “Sẽ đau.”

 

Tôi đỏ mắt gật đầu. Dù chuẩn tâm lý, nhưng khi dùng nhíp gắp mảnh kính , vẫn đau đến bật . Cố Ngôn lập tức luống cuống, đưa tay lau nước mắt nơi khóe mắt , vụng về dỗ dành:

 

Trang Thảo

“Không .”

 

“Một lát nữa sẽ hết đau.”

 

“Chuyện của Lâm Mặc, sẽ xử lý. Anh sẽ bảo xin em.”

 

Đợi bình tĩnh , Cố Ngôn ngoài một lúc. Khi , Lâm Mặc lủi thủi theo . Trên mặt đầy vẻ cam lòng, nhưng khi liếc Cố Ngôn bên cạnh, vẫn miễn cưỡng lời xin .

 

Những dòng chữ ảo xuất hiện:

 

[Cái gì , công về phía pháo hôi?]

 

[Tôi hiểu , công đang diễn kịch. Nếu bảo vệ thụ mặt pháo hôi, pháo hôi chắc chắn sẽ lén trả thù thụ. Chỉ làm mới khiến pháo hôi buông tha cho thụ.]

 

[Cái đứa pháo hôi bệnh , rõ ràng tự bóp nát ly làm thương mà còn đó lóc giả vờ đáng thương. Cậu tưởng làm công sẽ đau lòng ?]

 

[Công diễn giỏi thật, trong lòng rõ ràng ghét pháo hôi mà vẫn giả vờ quan tâm.]

Loading...