Sau Khi Hạ Triều Đừng Đi Vội - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-04-10 13:44:33
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Linh Vũ nắm chặt túi tiền nhỏ, như trẻ con một túi kẹo lớn, chạy đến thở .

“Tiết Triều!” Tiêu Linh Vũ đẩy cửa .

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

“Ừm?”

Tiêu Linh Vũ thở dốc, hồi lâu mới bình tĩnh , đưa chiến lợi phẩm qua, giả vờ bình tĩnh: “Cái , cho ngươi.”

Tiết Triều nhẹ, móc túi nhỏ lên : “Đây là gì?”

“Bạc trẫm kiếm ." Tiêu Linh Vũ nghiêm túc : "Tất cả đều cho ngươi.”

Tiết Triều sững .

Tiêu Linh Vũ: “Có nặng trịch ? Trẫm hề động đến một đồng xu nào, trực tiếp chạy về nộp .” Giữa lời một niềm kiêu hãnh của việc kiếm tiền nuôi tức phụ.

Tiết Triều rũ mắt, những đồng tiền đồng nhỏ nhoi bên trong, khóe môi cong lên một vòng cung.

Mắt Tiêu Linh Vũ sáng lấp lánh, vô cùng chân thành: “Tiết Triều, bộ chỗ đều là của ngươi, đầu tiên trẫm nghĩ đến chính là ngươi, tuy nhiều lắm, nhưng tất cả đều ở đây…”

Tiết Triều đột ngột ôm chặt .

Tiêu Linh Vũ giơ tay xoa đầu y, nhỏ: “Ngươi xem, trẫm vẫn thể nuôi nổi ngươi, đúng ?”

… Tiết Triều cho , mười mấy đồng tiền xu còn chẳng mua nổi vài lạng gạo.

Tiêu Linh Vũ đầy cảm giác thành tựu, than thở: “May mà ngày thường trẫm nhiều sách vở, nên mới thể càn quét hết đèn hoa cả con phố, lợi hại ? Nói thì cũng là đầu tiên kiếm bạc, ừm? Tiết Triều, ngươi gì?”

Tiết Triều: “Ống tay áo.”

Tiêu Linh Vũ rũ mắt, lúc mới phát hiện ống tay áo của cọ mà lem luốc bẩn thỉu.

“Này là trọng điểm." Tiêu Linh Vũ nghiêm túc giấu ống tay áo , ngẩng mặt: "Mau hôn một cái.”

Tiết Triều hôn lên môi một cái, trong lòng tràn đầy, nên gì, lời nào cũng thể diễn tả tâm trạng lúc , chỉ ôm chặt lấy .

Tiêu Linh Vũ duỗi thẳng tay, tránh để ống tay áo lem luốc chạm y, tư thế khó coi.

Tiết Triều chọc : “Sao ?”

Tiêu Linh Vũ: “Ống tay áo bẩn.” Ảnh hưởng đến phát huy.

Tiết Triều rũ mắt, nhẹ nhàng xắn ống tay áo cho .

Tiêu Linh Vũ ôm lấy mặt y, chu hai cái thật kêu lên môi y, giữa lúc khí cảm động nhất, cảm thấy vạt áo khẽ động đậy.

Tiêu Linh Vũ rũ mắt, thầm than , lập tức giơ tay đè , nhưng kịp nữa .

Tiết Triều bình chân như vại móc một cái bình sứ nhỏ từ trong lòng .

Tiêu Linh Vũ: “!!!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ha-trieu-dung-di-voi/chuong-57.html.]

Người như thế! Tình cảnh mà còn làm loạn cái bình nhỏ của !!

Tiết Triều xoay xoay cái bình, nghiên cứu một hồi, nửa ngày mới nhận đây là thứ gì.

Tiết Triều về phía .

Vẻ mặt Tiêu Linh Vũ đúng lý hợp tình.

Tiết Triều kề sát, cố ý hỏi: “Đây là gì?”

Tiêu Linh Vũ: “Cao dược.”

Tiết Triều: “Chuẩn thứ làm gì?”

Tiêu Linh Vũ hề thua kém một phân nào, khí thế ngang tàng: “Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi cũng thể thượng ngươi!”

“Ngươi là Hoàng đế." Tiết Triều nhịn , dáng một đời hiền hậu rõ rệt: "Nói năng cẩn trọng.”

Tiêu Linh Vũ sửa lời: “Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi cũng thể sủng hạnh ngươi.”

Tiết Triều một lúc, khẽ cong môi, đưa qua, thản nhiên : “Giữ cho kỹ.”

Thấy y bình tĩnh như , Tiêu Linh Vũ nhịn hỏi: “Ngươi là để làm gì ?”

Tiết Triều: “Biết.”

Tiêu Linh Vũ: “… Vậy mà còn dám ?”

Tiết Triều càng rõ rệt hơn.

“Thật sự ?” Tiêu Linh Vũ dữ tợn hỏi.

Tiết Triều trả lời, rũ mắt xắn ống tay áo bung cho , ngón tay thon dài, khúc xương rõ ràng, động tác tầm thường y làm nên cực kỳ mắt.

Trong lòng Tiêu Linh Vũ ngứa ngáy, đột ngột nhào lên y, vòng tay ôm lấy cổ y.

Tiết Triều khẽ tránh, ý trong mắt thể che giấu: “Này, ống tay áo lem luốc, đừng chạm .”

Cứ chạm ngươi đó. Tiêu Linh Vũ hôn hôn môi y, hôn xuống cằm y, hôn yết hầu y, thè đầu lưỡi , chạm nhẹ một cái.

Mắt Tiết Triều tối sầm, điều gì đó nguy hiểm đang âm thầm cuộn trào.

Dái tai Tiêu Linh Vũ đỏ bừng, lập tức : “Thôi , ngoài mua đồ!”

Vừa , Tiết Triều liền đột ngột ôm chặt lấy từ phía , giọng khàn khàn: “Câu dẫn xong là chạy trốn ?”

Mặt Tiêu Linh Vũ đỏ đến thể .

Tiết Triều siết chặt cánh tay, nhẹ bên tai : “Lần hình như chạy ?”

Tiêu Linh Vũ , tai đỏ đến mức đáng yêu, hung hăng hôn lên môi y một cái: “Ai trẫm chạy?”

Loading...