Sau Khi Hạ Triều Đừng Đi Vội - Chương 35

Cập nhật lúc: 2026-04-05 11:28:41
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không chỉ Tiết Triều im lặng, mà khí trong phòng cũng lặng im.

Thật Tiêu Linh Vũ hôn xong liền hối hận, bình tĩnh , vẻ đạo mạo : “Ngoan ngoãn yên lặng chẳng ? Cần gì để trẫm dùng thủ đoạn đối phó ngươi… a…”

Tiết Triều lật đè lên.

Hoàng đế vô cùng tức giận, giận kềm .

Tiết Triều khựng , bật : “Ngươi giận cái gì?”

Tiêu Linh Vũ đè , địa vị thách thức, liền giận.

“Đã thường xuyên hôn khác mà còn dám giận?” Tiết Triều kề tai : “Có cần thần nhắc đêm đó Hoàng thượng làm gì ? Hửm?”

Tiêu Linh Vũ giả vờ , đẩy y.

Tiết Triều âm u : “Khi còn thề thốt rằng khác ngọt, mới hai ngày đẩy ?”

Tiêu Linh Vũ bá đạo, chẳng lý: “.”

Tiết Triều để lộ dấu hôn cổ, hòng gợi lên lòng trắc ẩn.

Tiêu Linh Vũ dừng , cẩn thận vạch cổ áo y, chăm chú dấu đỏ nhạt , đưa tay chạm thử.

Ngón tay Tiết Triều khẽ động.

“Đừng động.” Tiêu Linh Vũ nghiêm túc : “Còn làm Hoàng hậu ? Vì vinh hoa phú quý mà hy sinh chút dung sắc thì ?”

Tiết Triều buồn bã : “ nãy ngươi còn bảo tiết kiệm mộc mạc, chịu khổ nhọc.”

“Phụt.” Tiêu Linh Vũ rốt cuộc nhịn .

Tiêu Linh Vũ y một hồi, ngón tay móc tóc y kéo khẽ, bỗng nhiên ngẩng mặt, hôn lên dấu hôn ở cổ.

Tiết Triều cảm giác như điện giật.

Tiêu Linh Vũ : “Hiện tại trẫm say.”

Yết hầu Tiết Triều khẽ nhúc nhích.

Tiêu Linh Vũ hài lòng với phản ứng , đưa tay vuốt mặt y, nhấn mạnh từng chữ: “Trẫm, , , say… ưm…”

Tiết Triều bịt môi .

Tiết Triều khẽ cọ lên đôi môi mềm mại của , thở nóng rực: “Hoàng thượng là…”

Tiêu Linh Vũ thẳng mắt y, như liệt sĩ bước lên đoạn đầu đài: “Phải.”

Tiết Triều bật , tiếng trầm thấp, mang theo từ tính đặc biệt: “Vội vã đến , còn khác xong mà?”

Tiêu Linh Vũ: “…”

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Tiết Triều kề bên tai chậm rãi : “Có chút thích ?”

Tiêu Linh Vũ phủ nhận: “Không .”

Tiết Triều thản nhiên , rõ ràng chẳng hề tin.

Tiêu Linh Vũ chạm đôi mắt chứa ý , hiểu đầu óc nóng bừng, kéo cổ áo y , nghiêm túc : “Nghe rõ đây, là đặc biệt thích ngươi.”

Mỗi một chữ đều rơi tim Tiết Triều, đủ khiến nhịp tim trở nên nhanh và dồn dập.

Tiêu Linh Vũ bĩu môi, ghét bỏ tận cùng: “Tuy rằng ngươi biểu hiện thật chẳng gì.” Còn dám đè trẫm.

Niềm vui mãnh liệt đè nặng nơi ngực, cổ họng Tiết Triều như chặn , một lúc lâu mới khó khăn mở miệng: “Chốc nữa sẽ còn biểu hiện tệ hơn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ha-trieu-dung-di-voi/chuong-35.html.]

Tiêu Linh Vũ: “Hửm?”

Tiêu Linh Vũ vốn cho rằng y chỉ thuận miệng để tỏ hèn mọn đôi chút, ngờ thật sự! Biểu hiện! Cực kỳ !

Tiêu Linh Vũ c.ắ.n lấy môi, nhất thời thở nổi, đến khi răng khẽ cạy mở.

Trong đầu như thứ gì nổ tung, Tiêu Linh Vũ run lên, theo bản năng c.ắ.n nhẹ đầu lưỡi y, ý thức Tiết Triều sẽ đau, l.i.ế.m an ủi.

Thật sự nghĩ cho khác.

Tiết Triều trêu chọc nhẹ, đầu óc vốn tỉnh táo, nay càng mất lý trí, giữ chặt gáy , cùng môi lưỡi quấn quýt, nụ hôn vô cùng khắc chế.

Tiêu Linh Vũ thử đáp .

Ngón tay Tiết Triều trắng bệch, dùng bộ sự tự chủ mới buông , khàn giọng hỏi: “Ngài đang làm gì ?”

Tiêu Linh Vũ đáp, kéo cổ áo y , trực tiếp hôn lên.

Cả hai đều khó kiềm chế, thuận theo bản năng mà hôn loạn, khí nóng bỏng, trái tim trong lồng n.g.ự.c đập dữ dội, như nhảy ngoài.

Đầu óc choáng váng, căng tức, cả như ngâm trong rượu mạnh, sinh một loại khoái cảm mãnh liệt tên.

Bộ não vốn quen tiết chế đầu nếm ngọt ngào của sự mất khống chế, tham lam nhiều hơn, cam nguyện rơi mê loạn nóng bỏng, chẳng còn gì, chỉ là kẻ thích, chỉ tim đập như sấm.

Một lúc lâu , Tiêu Linh Vũ tựa trán lên vai y, khẽ thở gấp, chút chật vật.

Người phát điên ?

Tiêu Linh Vũ mất một hồi mới hồi thần, hai vẫn duy trì tư thế mật, chỉ cần ngẩng đầu là thể cảm nhận rõ thở của .

chẳng ai nỡ buông, cứ để thở hòa quyện.

Tiết Triều khẽ hôn lên đôi môi đỏ hồng của , ý trong mắt rõ rệt: “Ta biểu hiện ?”

Tiêu Linh Vũ: “Không , ngươi nên lãnh cung .”

Tiết Triều bỗng giam chặt hai cổ tay , khi nhíu mày hiểu thì y thò tay xuống , bật tiếng tặc lưỡi đầy ẩn ý.

Tiêu Linh Vũ lập tức nổ tung, mặt đỏ tai hồng: “Tiết Triều!”

Tiết Triều ghé tai trêu chọc: “Phản ứng lớn như thế? Còn bảo thần biểu hiện .”

Tiêu Linh Vũ tức giận bấu mạnh hông y.

Tiết Triều thở dài, ngược ác nhân cáo trạng : “Hoàng thượng như ? Chẳng hề thanh tâm quả d.ụ.c chút nào, trong đầu nghĩ gì .”

Tiêu Linh Vũ nghẹn lời, nửa ngày mới : “Ngươi nhất định lãnh cung!”

Tiết Triều mật cọ mũi , : “Ai lãnh cung ngay ngày đầu tiên chứ?”

Tiêu Linh Vũ cũng đồng ý với lý lẽ , bình thản : “Ngươi xem ngươi vinh hạnh thế nào? Mở tiền lệ.”

Tiết Triều: “…”

Loading...