Một lát , nước nóng đưa tới, Tiết Triều nhúng khăn, lau mặt cho .
Tiêu Linh Vũ vẫn nghĩ mãi một chuyện, chớp mắt hỏi: “Trẫm thường hung dữ với ngươi lắm ? Xấu ?”
Tiết Triều: “Không , đáng yêu.”
“Vậy hung dữ với ngươi nữa.” Tiêu Linh Vũ áy náy xoa mặt y.
Tiết Triều thở dài trong lòng, cần ngoan thế , tim y chịu nổi nữa.
Tiêu Linh Vũ phối hợp rửa mặt, nhân lúc y chú ý, liền cầm bút lông bàn từng nét lên tay áo y hai chữ: “Của trẫm.”
Viết xong, len lén Tiết Triều, thấy phát hiện thì thở phào nhẹ nhõm.
Tiết Triều đặt khăn xuống, liếc một cái, nhịn , cố ý hỏi: “Sao thế?”
Tiêu Linh Vũ lắc đầu, dang tay, nghiêm mặt: “Cởi áo.”
Tiết Triều nhẹ nhàng tháo đai lưng, treo ngoại bào lên giá.
Động tác mơ hồ vài phần hiền thục. Tiêu Linh Vũ hài lòng, vỗ đầu y, tự lên giường , một lát vỗ vỗ chỗ bên cạnh: “Qua đây.”
Tiết Triều bước tới.
Tiêu Linh Vũ dịch trong, chừa đủ chỗ cho y .
Tiết Triều xuống, thỏa mãn ôm lấy y, ghé mũi ngửi ngửi: “Thơm quá.”
Tiết Triều bình thản xà nhà, lòng mấy gợn sóng.
Tiêu Linh Vũ kéo áo y, vui: “Sao ngươi cởi?”
Tiết Triều áo, như mới phát hiện chữ tay áo, giả vờ ngạc nhiên: “Không ai đây.”
Tiêu Linh Vũ lập tức tiếp lời: “, chẳng ai , chắc kẻ thầm mến ngươi.”
Tiết Triều: “Không ai đáng yêu đến thế?”
Tiêu Linh Vũ im lặng, qua một lát mới nhắc: “Ngươi nhận nét chữ ?”
Tiết Triều: “Không nhận .”
“Ồ." Tiêu Linh Vũ ôm lấy y, ghé bên tai : "Gọi một tiếng ca ca liền cho ngươi.”
Tiết Triều: “Không gọi. Hiện tại ngài chẳng chút dáng vẻ ca ca nào, mặt mũi ?”
Tiêu Linh Vũ: “Có chứ.”
Tiết Triều: “Không gọi.”
Tiêu Linh Vũ vỗ tóc y, thản nhiên: “Dù ngươi cũng gọi, trẫm đủ cách bắt ngươi gọi.”
“Thật lợi hại." Tiết Triều khẽ giúp đắp chăn, dỗ dành: "Thần thật sự hù .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ha-trieu-dung-di-voi/chuong-30.html.]
Tiêu Linh Vũ vô cùng đắc ý, ôm chặt Hoàng hậu bảo bối.
“Không nóng ?” Tiêu Linh Vũ thấy hầm hập, ghé trán thử nhiệt độ, kéo kéo ngoại bào vướng víu của y: “Cởi .”
Tiết Triều liền cởi ngoại bào, đặt qua một bên.
Tiêu Linh Vũ như mèo nhỏ tham ăn y, ngón tay yên phận khẽ chạm lên cánh tay.
Tiết Triều thật sự bó tay, bất đắc dĩ: “Đừng dụ dỗ thần, thần chịu nổi .”
Tiêu Linh Vũ níu vạt áo y, kéo kéo: “Trẫm cũng chịu nổi dụ dỗ, nhất là thích giờ đang thơm tho bên cạnh.”
Yết hầu Tiết Triều khẽ động, gần như dán mắt mặt : “Ngài gì?”
Tiêu Linh Vũ lớn tiếng: “Nhất là thích giờ đang thơm tho bên cạnh!” Sau đó hạ giọng: "Nghe rõ ?”
Niềm vui thể kìm nén tràn đến, Tiết Triều choáng váng, yết hầu lăn một cái: “Thích ai?”
Tai Tiêu Linh Vũ đỏ ửng, chỉ y, ghé sát: “Suỵt, đừng để lộ ngoài.”
Tiết Triều ôm chặt , lòng như ai kéo mạnh, đau vui.
Tiêu Linh Vũ thừa cơ xoa n.g.ự.c y, đắc ý tựa đầu đó, nhịp tim hữu lực, một lát chấn động đến choáng váng.
“Nhỏ tiếng chút.” Tiêu Linh Vũ vỗ vỗ y.
Tiết Triều bật : “Hoàng thượng cách thần xa một chút thì sẽ nhỏ tiếng thôi.”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Tiêu Linh Vũ ngẩng đầu, kéo tay y đặt lên n.g.ự.c đang đập thình thịch.
Ngón tay Tiết Triều động đậy, khẽ dịch sang bên.
Tiêu Linh Vũ: “???”
Vành tai Tiêu Linh Vũ thoáng nóng lên: “Tiết Triều, tay ngươi mò !”
Tiết Triều khẽ ho một tiếng, đầu ngón tay trở chỗ cũ.
Tiêu Linh Vũ chọc y một cái: “Ngươi nhất định đang nghĩ bậy nghĩ bạ.”
Tiết Triều hề phủ nhận.
“Thôi, cứ nghĩ .” Tiêu Linh Vũ cũng chẳng cách nào với y, cả nghiêng sang, đưa tay chạm nhẹ vành tai y, cưng chiều vị Hoàng hậu của vô cùng.
Tiết Triều : “Hoàng thượng cũng đang nghĩ chuyện đắn.”
Tiêu Linh Vũ như chọc trúng chỗ yếu, sững một chút, đó giả vờ bình tĩnh: “Ngươi làm ?”
Tiết Triều dáng vẻ gắng gượng bình tĩnh của chọc , hỏi: “Vậy Hoàng thượng nghĩ cái gì?”
Tiêu Linh Vũ trả lời, chỉ đưa tay vạch mở áo y, lén liếc một cái.
Hầu kết Tiết Triều khẽ động, lập tức giữ c.h.ặ.t t.a.y .