Sau Khi Hạ Triều Đừng Đi Vội - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-04-03 12:37:18
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Linh Vũ : “Ngày mai lâm triều.”

Trên đầu chẳng từ vướng một cọng cỏ khô, cả ngốc nghếch, Tiết Triều thấy buồn , liền nhẹ nhàng lấy xuống: “Ngày mai là tuần hưu, miễn triều một ngày, quan viên đều tắm gội nghỉ ngơi, ai nấy cũng đều ngủ đến canh ba mới dậy, chỉ ngài còn nhớ chuyện thượng triều.”

Tiêu Linh Vũ cau mày: “Thật sự?”

“Thật.” Tiết Triều đáp: “Nếu thì bệ hạ buông thả chính như thế?”

Tiêu Linh Vũ xoay y, cúi mắt thấy bàn tay , dường như phát hiện đại lục mới, liền đưa bàn tay lem luốc cho y xem.

Tiết Triều thu vẻ mặt, cau mày: “Ngàn vạn đừng chạm thần.”

Trong mắt Tiêu Linh Vũ sáng lên, lập tức giơ bàn tay bẩn thỉu dọa y, Tiết Triều né tránh, giả bộ vòng tay ôm lấy cổ y.

Hơi thở của kề sát, Tiết Triều lập tức cứng , hô hấp bỗng chốc khó nhịn.

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Tiêu Linh Vũ : “Đừng sợ, chạm tới.”

Tiết Triều , yết hầu khẽ động, đè nén cơn xúc động trong lòng: “Hoàng thượng vì uống rượu?”

Nghe , Tiêu Linh Vũ liền tức giận, ở nơi dễ thấy cổ y hằn thêm một dấu đỏ rõ rệt.

“Hửm?” Tiết Triều buồn , xoa xoa đầu .

Tiêu Linh Vũ khóa chặt hai tay, chỉ : “Của trẫm.”

“Ừm." Tiết Triều : "của ngài.”

Tiết Triều ấn xuống, cầm khăn nóng lau sạch đôi tay dính bẩn cho , dỗ : “Đợi thần một lát.” Rồi xoay ngoài dặn nấu canh giải rượu.

Ngoảnh thì thấy Tiêu Linh Vũ đang y vui.

Tiết Triều bật : “Xem là thần chọc giận bệ hạ .”

Tiêu Linh Vũ nghiêng đầu, tỏ rõ thái độ.

Y xoa đầu , khẽ: “Ngày mai chịu phạt .”

Tiêu Linh Vũ đáp: “Chuyện đó thì .”

Tiết Triều than thở: “Lần Hoàng thượng uống chút rượu, đêm khuya chạy tới Tướng phủ, ngày hôm thần liền phạt, t.h.ả.m lắm.”

Tiêu Linh Vũ cau mày: “Xấu xa ?”

“Không thì là gì?” Tiết Triều ôm chặt lấy , cằm tựa đỉnh đầu .

Tiêu Linh Vũ lắc lắc đầu, cố gắng hất thứ gì đầu xuống: “Thế ngươi giận ?”

Tiết Triều: “Thần nào dám giận?”

Tiêu Linh Vũ nắm lấy sơ hở trong lời y: “Không dám giận nghĩa là giận.”

Tiết Triều thẳng mắt , nghiêm túc : “Chưa từng giận ngài bao giờ.”

Tiêu Linh Vũ hài lòng, chộp lấy bàn tay y, hà lên đó, tưởng như đang đ.á.n.h lòng bàn tay y.

Tiết Triều chọc .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ha-trieu-dung-di-voi/chuong-29.html.]

Tiêu Linh Vũ nhéo nhéo mặt y: “Sao ngươi kêu đòi thị tẩm?”

Tiết Triều thở dài: “Thần thể thừa cơ khi say.”

Tiêu Linh Vũ vỗ vai y, quả nhiên Hoàng hậu của phẩm hạnh đoan chính.

Chỉ là nào , giờ phút nội tâm của vị Hoàng hậu đoan chính bao nhiêu đại nghịch bất đạo.

Tiết Triều ôm lấy , hạ giọng: “Dê miệng cọp.”

Tiêu Linh Vũ tán đồng, há miệng c.ắ.n một cái khí mặt y.

Tiết Triều bật , ngứa ngáy trong lòng, liền hôn khẽ lên má .

Tiêu Linh Vũ cố tình phồng má lên, làm như y để ý, để y hỏi vì giận.

Quả nhiên Tiết Triều chằm chằm, đưa tay chọc nhẹ: “Ai chọc giận Hoàng thượng ?”

Tiêu Linh Vũ thực sự cái tên Vương t.ử xin ban hôn làm cho tức c.h.ế.t, nhưng vốn tự giữ, tiện lộ rõ, nay hỏi liền đưa tay vẽ bàn một cái tổ chim với cây, xem, giống thế .

Tiết Triều chẳng hiểu , nhưng lối vẽ ngây ngô của chọc .

“Còn ." Tiêu Linh Vũ nhéo mặt y, ghét bỏ vô cùng: "Chẳng dáng vẻ Hoàng hậu chút nào, như con heo con.”

Tiết Triều: “Giống cái gì cơ?”

Tiêu Linh Vũ hạ giọng: “Heo con.”

Tiết Triều ghé mặt gần.

Tiêu Linh Vũ liền bóp mũi y, hôn nhẹ lên môi y.

Máu trong Tiết Triều như chảy ngược cả .

Tiêu Linh Vũ chắp tay đưa tới mặt y: “Có ngươi giấu trẫm ?” Sợ khác quấy rầy, nhỏ giọng thêm: "Cẩn thận một chút, chớ để ai thấy.”

Yết hầu Tiết Triều khẽ lăn, ánh mắt nguy hiểm.

Tiêu Linh Vũ chẳng nhận khí tức nguy hiểm trong khí, mắt sáng rực: “Giấu ở đây ?” Chưa chờ y đáp, nghiêm túc dặn: “Giấu ở đây , trẫm thích chỗ .”

Tiết Triều ghé sát.

Tiêu Linh Vũ thẳng y, ánh mắt hề né tránh.

Tiết Triều đưa tay khẽ vuốt gáy , từ từ nghiêng , môi khẽ chạm đôi môi mềm của , chạm rời, thấy mãn nguyện.

Tiêu Linh Vũ chép chép miệng: “Ngươi thật ngọt.”

Tiết Triều khẽ .

Canh giải rượu đưa đến, y dỗ uống, Tiêu Linh Vũ hỏi ngươi uống?

Tiết Triều: “Thần say.”

Tiêu Linh Vũ c.ắ.n môi y một cái, tuyên bố: “Giờ thì say .”

Tiết Triều bỗng ôm chặt lấy , nhắm mắt , chỉ cứ thế ôm mãi buông, ngày mai phạt thế nào cũng cam tâm tình nguyện.

Loading...