Khí tức mập mờ theo làn nước dày đặc lan tỏa, cho dù Tiêu Linh Vũ chậm chạp thế nào cũng nhận diễn biến đúng.
Ngón tay nóng ấm như vuốt một khối ngọc mịn, Tiết Triều sớm quẳng lễ nghĩa quân thần đầu, vốn dĩ đối với y mà lễ cũng chỉ là thứ bày trí. Y tiếp tục xuống : “Hay là…”
Tiêu Linh Vũ ấn c.h.ặ.t t.a.y y: “Tiết Triều!”
Người ở mắt khiến y nhớ nhung bấy lâu, Tiết Triều thật sự trêu đến đầu óc nóng rực, chuyện hòa giải chẳng những tiến triển, ngược còn thêm tội.
Tiêu Linh Vũ bắt đầu hoài nghi thứ Văn Phong đưa tới bổ phẩm, mà là loại xuân d.ư.ợ.c lâu dài, bằng mấy ngày y vẫn cứ... điên thế?
Nước b.ắ.n ngoài, một tay Tiết Triều giam chặt cổ tay Tiêu Linh Vũ, dọc theo cơ bụng rắn chắc trượt xuống: “Hay là nơi ?”
Tiêu Linh Vũ: “Tiết Triều, ngươi đang làm gì ?”
Tiết Triều: “Biết.”
Tiêu Linh Vũ nghẹn lời, cổ tay động đậy, chẳng thoát nổi, liền lạnh giọng: “Vô lễ.”
Tiết Triều đáp: “Còn thể vô lễ hơn.”
Tiêu Linh Vũ thừa y làm gì, vành tai nóng bừng.
Tiết Triều kề , hôn lên má một cái, bỏ chạy.
Tiêu Linh Vũ: “…”
Tiêu Linh Vũ đưa tay kéo, kịp giữ, lạnh giọng : “Đứng !”
Tiết Triều dừng chân, lưng về phía .
Tiêu Linh Vũ từ trong hồ bước , khoác áo trong, tới, y: “Đây chính là cái ngươi gọi là càng vô lễ ?”
“Hừm, chạy cái gì?” Tiêu Linh Vũ nhàn nhạt : “Chẳng lẽ trẫm thể ăn thịt ngươi ?”
Tiết Triều đáp.
Tiêu Linh Vũ hỏi: “Vậy ngươi tới đây làm gì?”
Tiết Triều thật thà : “Bàn chuyện hòa giải.”
Tiêu Linh Vũ: “…”
Tiêu Linh Vũ nửa ôm cánh tay, y: “Vừa quả thực thành tâm ghê.”
Tiết Triều: “…”
Tiêu Linh Vũ mở hai tay, mắt lim dim, lười nhác: “Hầu hạ trẫm y phục.”
Tiết Triều y phục cho , mà tiên lấy khăn lớn giá, khẽ quấn mái tóc ẩm, lặng lẽ hồi lâu mới khẽ : “Không .”
“Hửm?” Tiêu Linh Vũ nhíu mày, hiểu y “ ” từ .
Tiết Triều nhẹ nhàng lau tóc cho Tiêu Linh Vũ, nhàn nhạt : “Thần sợ chính nhịn mà làm chuyện gì.”
Tiêu Linh Vũ: “…”
Tiết Triều lau khô tóc cho , mặc áo cho , khi ngón tay chạm qua lưng liền khựng .
Trên lưng Tiêu Linh Vũ một dấu vết nhạt, mấy năm, sớm phai thành màu hồng nhạt, gần như thấy rõ.
Tiết Triều nhớ điều gì, ánh mắt khẽ động.
Tiêu Linh Vũ nhịn bật .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ha-trieu-dung-di-voi/chuong-26.html.]
Tiết Triều: “…”
Những năm khi Tiêu Linh Vũ đăng cơ, luôn ở trong quân doanh. Có một , Tiết Triều theo phụ , chạy sang bám lấy . Nơi đó đao kiếm vô tình, y đỡ một mũi tên. Khi Tiết Triều mới mười ba tuổi, đến nước mắt giàn giụa.
Tiêu Linh Vũ hôn mê hai ngày mới tỉnh, tỉnh thì suýt đôi mắt đỏ hoe của Tiết Triều dọa ngất thêm nữa.
Bả vai Tiêu Linh Vũ run rẩy, đây coi như một trong ít chuyện mà mỗi nhớ tới đều khiến bật .
Tiết Triều: “Còn .”
Với Tiêu Linh Vũ, chuyện đó tồn tại chỉ để trêu chọc Tiết Triều. với Tiết Triều, nó ý nghĩa khác thường, để y đầu tiên hiểu gì.
Mặt mày Tiết Triều nghiêm túc, thái độ , trải chăn đệm tự chui . Một lát , chăn hé một góc.
Tiết Triều lưng về phía , giọng truyền : “Cười đủ ?”
“Ừm.” Tiêu Linh Vũ thỏa mãn xuống, giọng vẫn còn mang ý .
Tiết Triều trở , , bỗng vươn tay, vòng giả lấy cả .
Tiêu Linh Vũ: “Làm gì?”
Tiết Triều : “Bàn chuyện hòa giải.”
Tiêu Linh Vũ: “Đâu ai bàn như ?”
“Có.”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Tiết Triều gãi nhẹ eo , Hoàng đế suýt kêu thành tiếng, lùi một chút, y kéo về, dán sát.
Eo Tiêu Linh Vũ ngưa ngứa, trốn tránh: “Tiết Triều đừng… ngứa… trẫm gọi giờ…”
Tiết Triều: “Ừm, gọi .”
“…”
Tiêu Linh Vũ nhịn , đưa chân đá y, vội : “Hòa , một bút xóa hết.”
Tiết Triều: “Thật?”
Tiêu Linh Vũ đáp: “Quân vô hí ngôn, thể thật hơn.”
“Không tin.” Miệng thì thế, nhưng tay dừng : “Hoàng thượng chẳng đang nghĩ trò gì.”
Tiêu Linh Vũ: “…” Lá gan to thật, ngươi chính ngươi thì .
Tiết Triều kề sát: “Để Hoàng thượng báo thù , thần đối xử với Hoàng thượng thế nào, Hoàng thượng cứ trả thế .”
Đây là thành ý lớn nhất y thể tỏ.
Vừa ghé sát mặt.
“…” Tiêu Linh Vũ khinh bỉ, hôn lên trán y một cái, coi như xóa nợ hôm nọ, hôn lên má y một cái, coi như xóa nợ hôm nay, dửng dưng lên xà nhà.
Tiết Triều nhắc nhở: “Còn một cái.”
Tiêu Linh Vũ chằm chằm xà nhà, đến mức nó sụp xuống, nhàn nhạt : “Để nợ.”
Tiết Triều liền , năm nào tháng nào ngày nào, giờ nào chỗ nào, Hoàng đế nợ y nhiều cái chạm, hứa hẹn ngày khác bồi thường, tính lãi theo ngày, mỗi ngày ghi một .
Tiết Triều : “Có ?”
Tiêu Linh Vũ: “Được .” Thật sự là một tự trọng.