Sau Khi Hạ Triều Đừng Đi Vội - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-04-02 12:07:42
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Linh Vũ động đậy, lập tức cứng , càng trực tiếp ý thức tình cảnh nghiêm trọng đến , và y đang làm cái gì.

Thậm chí thể cảm nhận động tác của y, chóp mũi chạm nơi lồng n.g.ự.c , bao phủ trong khí tức ngập trời của y.

Tiết Triều hôn lên tóc , khàn giọng gọi bên tai: “Linh Vũ.”

Toàn Tiêu Linh Vũ như rút sạch sức lực, như trúng ma chú, chẳng thể cử động.

Tiết Triều siết chặt thắt lưng , thở nóng bỏng phả bên tai, chỉ lặp lặp tên .

Thời gian như đông giữa sức nóng dâng cao, chẳng rõ qua bao lâu, Tiêu Linh Vũ nóng đến cực điểm, yết hầu chuyển động: “Tiết Triều.”

Tiết Triều thấy tiếng thì lập tức tan vỡ.

Tiêu Linh Vũ: “…”

Nhiệt độ trong phòng chợt hạ, luồng khí lạnh cùng hương trầm nhạt hòa quyện, xen lẫn thở mờ ám tan, đều nhắc nhở chuyện xảy .

Tiết Triều tỉnh táo , đối diện gương mặt Tiêu Linh Vũ, đến lượt y cứng ngắc, như ý thức bản làm gì.

Lặng yên mấy giây, Tiêu Linh Vũ bình tĩnh dậy.

Hoàng hậu , cần nữa.

Phòng tĩnh lặng như c.h.ế.t, Tiết Triều một lời, mấy giây liền định nhảy cửa sổ chạy trốn.

Tiêu Linh Vũ kéo áo y, nhạt nhẽo : “Chạy gì mà chạy? Giặt sạch long sàng.”

Tiết Triều: “…”

Y xổm đất, cầm bàn chải nhỏ cọ giường.

Tiêu Linh Vũ chăm chú gương mặt y, như hiếu kỳ làm chuyện sẽ phản ứng thế nào.

Tiết Triều nghiêng mặt tránh , cho .

Đột nhiên thấy… khá hổ.

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Khác hẳn kẻ gọi tên , cưỡng ép giam giữ, còn xé cả y phục, đầy hoang dã.

Tiêu Linh Vũ khẽ thở dài, u oán : “Vừa ngươi thế .”

Yết hầu Tiết Triều khẽ chuyển động.

Tiêu Linh Vũ chằm chằm mặt y hồi lâu, chẳng rõ nghĩ gì, lát cũng xổm xuống bên cạnh.

Tiết Triều vô thức nghiêng sang, giữ chút cách.

Tiêu Linh Vũ: “Tiết Triều.”

“Có.” Tiết Triều hé môi.

Tiêu Linh Vũ gì thêm, chỉ y, mà như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ha-trieu-dung-di-voi/chuong-22.html.]

Giờ phút Tiết Triều chỉ chạy.

Tiêu Linh Vũ nhàn nhạt hỏi: “Giờ trẫm nữa?”

Tiết Triều: “…”

Từ đầu đến cuối Tiết Triều chẳng hề ngước mặt , chính xác hơn là dám .

Tiêu Linh Vũ: “Tiết Triều.”

“Không đáp, trẫm sẽ cứ gọi mãi.” Tiêu Linh Vũ chống cằm, trêu chọc như với con vật nhỏ, nhẩn nha đùa giỡn: “Tiết Triều, Tiết Triều, Tiết Triều.”

Tiết Triều đáp một tiếng.

Tiêu Linh Vũ bỗng thấy thú vị, xổm bên cạnh y.

Hai năm nay Tiết Triều dễ trêu như , quá mức càn rỡ. Hoàng đế vất vả mới nắm nhược điểm của y, liền như thấy một tiểu Tiết Triều, trong lòng ngứa ngáy, cả chút thú vị đen tối giấu kín cũng khơi lên.

Tiêu Linh Vũ nghiêm mặt: “Ngươi xem, đây là ?”

Tiết Triều liếc qua.

Tiêu Linh Vũ chỉ long bào xé rách.

Tiết Triều: “…”

Tiêu Linh Vũ u oán : “Có kẻ nghịch thần tặc t.ử to gan lớn mật, dám cả gan xé long bào.”

Tiết Triều mở miệng.

Tiêu Linh Vũ thở dài, giọng điệu chậm rãi như khuyên nhủ:

“Làm chuyện thì nên lén lút một chút, ngươi thể sơ suất đến mức để trẫm bắt gặp chứ?”

Yến hầu chuyển động, Tiết Triều vẫn gì.

Tiêu Linh Vũ đoán cũng thừa khi y đang nghĩ gì, chẳng qua là cho rằng sẽ sớm trở về. Hắn thong thả mà : “Cũng trách trẫm, trở về chẳng đúng lúc. Nếu như giống như khi, về muộn hơn, ngươi tính sẽ làm thế nào?”

Tiết Triều ngẩng đầu, .

… Tiêu Linh Vũ liền gõ lên đầu y một cái, ánh mắt gì thế ? Chẳng lẽ chút tự giác nào rằng bản đang ở thế yếu ?

Tiết Triều dậy, khẽ mở miệng: “Được .”

“Vất vả.” Tiêu Linh Vũ cũng lên, bước tới mặt y, hiếu kỳ hỏi: “Vừa trong đầu ngươi đang nghĩ gì?”

Đến nỗi thất thủ đến thế?

Tiết Triều vẫn đáp, hàng mi cụp xuống, rõ vẻ mặt.

Hơi thở của Tiêu Linh Vũ áp sát, vẫn giữ nguyên tâm thái tự tin của kẻ săn, hề chút ý thức nguy cơ: “Hửm?”

Cuối cùng, Tiết Triều ngẩng đầu.

Ánh mắt giao , chẳng hiểu vì , Tiêu Linh Vũ dấy lên một cảm giác, kẻ săn bỗng biến thành con mồi.

Tiết Triều thẳng mắt , khẽ : “Ngài.”

Loading...