Tiết Triều ở một bên cố nén .
Lão hòa thượng chau mày, cố chấp : “ mà…”
Tiêu Linh Vũ trực tiếp kéo tay Tiết Triều.
Lão hòa thượng một bừng tỉnh, râu tóc đều rõ hai chữ “thì là ”.
Tiết Triều trở tay nắm chặt lấy tay , trong mắt nụ càng sâu.
Tiêu Linh Vũ tự nhiên, đang định buông tay, y nắm càng chặt hơn.
Viên mãn . Lão hòa thượng trong lòng rơi lệ, điều chỉnh vẻ mặt, cam tâm : “Nếu tình cảm chẳng thì…”
Lần Tiết Triều đáp: “Tình cảm , như mật hòa dầu.” Nói xong về phía Tiêu Linh Vũ, mỉm gãi nhẹ lòng bàn tay , như lời thầm thì chỉ hai thấy: “Có ?”
… Liên quan gì đến trẫm?
Lão hòa thượng cùng Tiết Triều đàm luận hai phút Phật pháp để mãn nguyện, đó dùng ánh mắt ám chỉ y qua một bên.
Trong tay vẫn còn lưu ấm tay , Tiết Triều tâm tình : “Chuyện gì?”
Lão hòa thượng thấp giọng : “Theo kinh nghiệm nhiều năm của lão nạp, trong lòng của ngươi cực kỳ thích ngươi.”
Tiết Triều hỏi: “Cớ nhận định ? Nói tường tận xem.”
Lão hòa thượng: “…” Ngươi còn thể hổ hơn chút nữa ?
Tiết Triều : “Muốn cao tăng đắc đạo luận bàn.”
Vị cao tăng ăn dăm cái , râu khẽ vểnh, : “Vị công t.ử ở bên ngươi thì như biến thành một khác, biểu tình sống động hơn nhiều. khi y chỉ ở một như , cả chẳng hiện bao nhiêu cảm xúc.”
Trong lòng Tiết Triều khẽ động.
Lão hòa thượng thấp giọng hỏi: “Nói , trong lòng của ngươi là ai ?”
Tiết Triều : “Hoàng đế.”
Lão hòa thượng: “…”
Thấy kẻ khoác lác , từng thấy khoác lác đến mức . Lão hòa thượng khinh bỉ y.
…
Trên đường trở về, Tiết Triều thuận tay nắm lấy tay .
Tiêu Linh Vũ giãy giụa, giãy thoát, ngẩng đầu y.
“Hoàng thượng, làm ơn giúp một tay, dứt khoát đưa Phật đến tận Tây phương.” Tiết Triều trêu đùa, gãi gãi lòng bàn tay như đùa con vật nhỏ, khóe môi khẽ cong: “Thần tìm cảm giác, bằng lát nữa lộ sơ hở, vị lão sư phụ nào thấy thần phong tư mà khuyên thần xuất gia thì làm ?”
Tiêu Linh Vũ: “Vậy thì xuất gia.”
Tiết Triều : “Vậy còn thê tử, hài t.ử của thần thì ?”
Tiêu Linh Vũ: “…” Nhìn trẫm làm gì? Còn khó coi đến .
Một lát , Tiêu Linh Vũ : “Được , cần tìm cảm giác nữa.”
Tiết Triều giả vờ như thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ha-trieu-dung-di-voi/chuong-19.html.]
Tiêu Linh Vũ: “To gan.”
Tiết Triều trắng trợn bừa: “Thần cũng buông, nhưng Hoàng thượng vẫn luôn buông tay.”
Tiêu Linh Vũ nhấc hai tay đang nắm cùng lên, lắc lắc, cho y xem rốt cuộc là ai buông.
Tiết Triều kinh ngạc: “Đây là tay ai, hợp đến .”
“…” Tiêu Linh Vũ lười để ý: “Người …”
“Không ai cả.” Tiết Triều cuối cùng mới chịu buông tay, nhảy chặn mặt , nhẹ giọng : “Chỉ thần.”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Tiêu Linh Vũ: “…”
Tiết Triều : “Có nguy hiểm, đáng tin ?”
Y đưa tay của đến gần tay , khẽ chạm: “Ngài xem, ngài vẫn còn nắm.”
Tiêu Linh Vũ mặt lạnh, dứt khoát thừa nhận, trực tiếp kéo tay y.
Mắt Tiết Triều ánh ý , yên tĩnh nắm , nắm chặt: “Đêm khuya ở cùng một chỗ với nghịch thần tặc tử, Hoàng thượng sợ ?”
Tiêu Linh Vũ ấn cái đầu ch.ó của y xuống.
“Không sợ, thần bảo vệ ngài mà.” Tiết Triều xoa tóc , nhanh chóng nhảy xa, sợ đánh.
Không ngờ Tiêu Linh Vũ đột nhiên kéo y mặt, thẳng mắt y, mặt đổi sắc: “Tiết Triều, cho rõ.”
Từng chữ từng chữ: “Là trẫm bảo vệ ngươi.”
…
Kết quả bá đạo xong bảo vệ , liền tiêu mất mấy văn tiền của , ven đường ăn một bát hoành thánh nhỏ.
Người qua thưa thớt, thỉnh thoảng cũng vội vã. Trong làn khói trắng lượn lờ, lão nhân vui vẻ bưng lên hoành thánh, dựa lò lửa nhắm mắt dưỡng thần.
Tiết Triều nhẹ nhàng bóp gáy : “Rốt cuộc cũng đói bụng ? Tiểu sắt.”
Tiêu Linh Vũ: “…”
Tiêu Linh Vũ ngẩng đầu y.
Tiết Triều mặt mày mang ý : “Định báo đáp thần thế nào?”
Tiêu Linh Vũ hỏi ngược : “Ngươi trẫm báo đáp ngươi thế nào?”
Tiết Triều thở dài: “Trời lạnh thế , một cái ôm ấm áp từ thánh thượng, chắc quá đáng chứ?”
Tiêu Linh Vũ: “Không quá đáng.”
Tiết Triều dang tay.
Tiêu Linh Vũ: “Trước tiên để đó.”
Thế là Tiết Triều , ngày tháng năm nào, thời gian địa điểm nào, Hoàng thượng nợ y một cái ôm, hứa hẹn sẽ trả, tính lãi suất mỗi ngày một cái ghi .
Tiêu Linh Vũ ăn nửa chừng, nhíu mày: “Quá gian thương đấy?”
Tiết Triều cong môi: “Hết cách .”
Bất cẩn một cái, liền đẽ lóa mắt.