SAU KHI GIẢ CHẾT, NGHE NÓI NGƯỜI TRONG LÒNG MỖI NGÀY ĐỀU ĐẾN THĂM MỘ TA - Chương 96 Phiên Ngoại 6 (Kết Thúc)

Cập nhật lúc: 2026-02-01 09:19:02
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày thứ hai, Nguyễn Niệm sáng sớm tinh mơ lẻn ngoài. Khuất Phong Vân thấy y tựa hồ cho , bèn giả vờ như đang ngủ say, coi như chẳng gì.

Ngày thứ ba, Nguyễn Niệm ngoài...

Ngày thứ tư...

Ngày thứ năm...

Mười mấy ngày , Khuất Phong Vân – mà mỗi sáng sớm đều chịu cảnh lòng n.g.ự.c trống trải, chỉ thể ngủ một lặng lẽ ở trong sân chờ Nguyễn Niệm.

Nguyễn Niệm lau mồ hôi bộ trở về, Khuất Phong Vân đang lù lù trong sân làm cho giật cả : “A... A Ngạnh, tỉnh ?”

Khuất Phong Vân y bằng ánh mắt sâu xa, chậm rãi hỏi: “Em cọ nhà xí ?”

Nguyễn Niệm ngẩn một lát, lắp bắp : “ , đúng... nhà xí... bẩn .”

Khuất Phong Vân kéo nọ lên đùi , vén tay áo lên cẩn thận lau mồ hôi gáy cho y, khẽ hỏi: “Có mệt ?”

Nguyễn Niệm thành thật gật đầu: “Mệt lắm.”

Khuất Phong Vân tiếp lời: “Vậy đừng cọ nhà xí nữa nhé?”

Nguyễn Niệm lập tức phản đối: “Không !”

Khuất Phong Vân nhướng mày: “Tại ?”

Nguyễn Niệm ấp a ấp úng hồi lâu, cuối cùng cũng chịu khai thật: “Thật …… cọ nhà xí, mà là tấn.”

Khuất Phong Vân lau xong gáy chuyển sang lau mặt cho y, hỏi tiếp: “Đứng tấn để làm gì?”

Nguyễn Niệm trả lời ngay, mà bỗng nhiên duỗi tay , sờ sờ cơ bụng cứng như đá của .

Khuất Phong Vân: “……”

Nguyễn Niệm sờ xong bụng , về nhéo nhéo cái bụng mềm mềm của chính , mặt mày ủ rũ : “Bụng nhiều thịt quá.”

Khuất Phong Vân dở dở : “…… Bụng thì đương nhiên thịt chứ.” Không thịt thì còn thể thống gì?

ngộ nhỡ nó to chừng thì ?” Nguyễn Niệm giơ tay, vẽ một vòng tròn thật lớn ngay bụng để minh họa.

Khuất Phong Vân: “Thế là... mang ?”

Nguyễn Niệm đỏ bừng mặt quát: “Không !”

Khóe môi Khuất Phong Vân khẽ nhếch lên, trêu chọc: “Không mang thì đào cái bụng to như thế ?”

Nguyễn Niệm đáp: “Thừa tướng mà!”

Khuất Phong Vân: “……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-gia-chet-nghe-noi-nguoi-trong-long-moi-ngay-deu-den-tham-mo-ta/chuong-96-phien-ngoai-6-ket-thuc.html.]

Chuyện là nửa tháng , Thừa tướng Từ Chi Nghiêm nhiễm phong hàn nên thể lên triều sớm. Thái t.ử để biểu lộ sự quan tâm truyền thái y đến thăm khám. Thế là Nguyễn Niệm lỉnh kỉnh cõng hòm t.h.u.ố.c đến Tướng phủ.

Hơn nửa năm qua, Từ Chi Nghiêm sống những ngày tháng quá đỗi thư thái, ngày ngày đều là cao lương mỹ vị, thịt cá linh đình, ít khi vận động nên bụng béo lên một vòng lớn, trông lùm lùm chẳng khác nào mang lục giáp ( thai).

Nguyễn Niệm cái bụng của ông, lặng lẽ sờ sờ bụng , trong lòng dâng lên một nỗi nghi ngờ sâu sắc rằng chẳng bao lâu nữa cũng sẽ biến thành cái dáng vẻ như Từ Thừa tướng.

Y nhớ đến cái bụng cứng cáp phẳng lì của Khuất Phong Vân, tức khắc cảm thấy vô cùng hâm mộ, thầm nghĩ nếu thể giống như Khuất Phong Vân thì mấy.

Thế là y trăn trở suy nghĩ mấy ngày liền, cuối cùng hạ quyết tâm, dù cho khổ mệt, chân rụng rời chăng nữa thì mỗi ngày cũng tấn bằng .

Khuất Phong Vân xong lý do thì khổ: "Từ tướng là do tuổi tác lớn, em với ông làm mà giống ."

Nguyễn Niệm vặn hỏi: "Thế tuổi lớn , chẳng lẽ giống ông ?"

Khuất Phong Vân: "......"

Nguyễn Niệm vẻ mặt đau khổ: "Hay là ngoài tấn thêm một lát nữa đây."

Khuất Phong Vân ôm chặt lấy y, dỗ dành: "Em thế ."

Nguyễn Niệm tin, còn kéo tay đặt lên bụng : "Thật sự nhiều thịt mà!"

Khuất Phong Vân bóp nhẹ một cái: "Ừm, sờ thích lắm."

Nguyễn Niệm vội đẩy , vành tai đỏ ửng: "Không thèm chuyện với nữa."

Khuất Phong Vân giữ y , phân tích: " em chỉ tấn thôi thì tác dụng lớn lắm ."

"Chẳng chính với tấn ?" Nguyễn Niệm ngẩn : "Hồi hỏi làm thế nào mới thể 'cứng cáp' (ngạnh) thêm một chút, bảo là tấn mà."

Khuất Phong Vân ngẫm một hồi... Hình như cái hồi đầu tiên hai cùng ăn sủi cảo, đúng là như thật.

“Đó chỉ là những kiến thức cơ bản thôi,” Khuất Phong Vân , “Nếu em thực sự luyện, sẽ dạy cho em.”

Thế là một ngày nọ, Nguyễn Niệm chẳng những mỏi nhừ đôi chân mà còn đau cả thắt lưng, y bẹp trong lòng Khuất Phong Vân sụt sùi lóc, nhất quyết đòi thôi luyện nữa, bảo rằng mệt quá mất, thà cứ để thịt mỡ bụng còn hơn……

cứ qua vài ngày, hễ thấy cái bụng của Từ Chi Nghiêm, y chạy về thề thốt hứa hẹn đòi luyện tiếp……

Cứ tập luyện đứt quãng như thế suốt hơn nửa năm, cuối cùng cũng chút hiệu quả. Nguyễn Niệm vuốt ve cái bụng của , hưng phấn với Khuất Phong Vân: “A Ngạnh, A Ngạnh, cũng ‘cứng’ !”

Khuất Phong Vân: “……” Nói năng cho đàng hoàng .

Nguyễn Niệm vui vẻ vô cùng, thậm chí mấy ngày liền chẳng thèm sờ bụng Khuất Phong Vân nữa, chỉ mải miết tự sờ bụng .

Thế nhưng y chịu tấn nữa, kiếp sống ăn ngủ như đây. Dù đau lưng mỏi gối thì cũng nhất định chịu gốc cây tấn nữa.

Thế là, một buổi sáng vài tháng , Khuất Phong Vân đang trong cơn mơ màng thì Nguyễn Niệm lay tỉnh.

“A Ngạnh,” Khuất Phong Vân mở mắt , thấy Nguyễn Niệm đang chỉ bụng , gương mặt nhăn nhó như khổ qua: “Làm bây giờ? Nó mềm mất ……”

Loading...