SAU KHI EM GÁI TỰ TÍNH ĐIỂM THI ĐẠI HỌC - Chương 14 - Hết

Cập nhật lúc: 2025-03-19 07:28:41
Lượt xem: 454

Tôi sớm đã đoán được cha không thể đối phó với tình huống này.

Ông là người sĩ diện đến chết, tuyên truyền rầm rộ rằng con gái mình đậu trường danh giá, để rồi giấy báo trúng tuyển hóa ra là giả—

Chuyện này đủ để khiến ông muối mặt hàng trăm lần.

Quả nhiên, dưới ánh nhìn của bao người, ông ngửa ra sau, nhắm chặt hai mắt, trực tiếp ngất xỉu ngay tại chỗ.

Đúng chuẩn một pha 'tôi không thấy, tôi không nghe'.

Giang Ninh thì hoảng loạn, run rẩy trốn sau lưng mẹ tôi.

Giọng cô ta cũng phát run.

"Chú cảnh sát, cháu có bị ngồi tù không?"

"Nhưng cháu đâu có làm chuyện gì tày đình đâu. Cháu chỉ lừa ba mẹ cháu thôi, có lừa ai khác đâu."

"Thư bày tỏ sự cảm thông có tác dụng không? Để mẹ cháu viết thư xin tha thứ, các chú có thể bỏ qua không?"

Nhưng lần này, mẹ tôi cũng không muốn bao che cô ta nữa.

Hai cái tát vang dội, dội khắp hội trường yến tiệc.

Có lẽ mẹ tôi đã tức đến phát điên, ngay trước mặt bao người, mắng đứa con gái mà bà yêu thương nhất không chút nương tay.

"Mày có thấy có lỗi với tao không?"

"Hồi nhỏ mày ốm yếu, vì chăm sóc mày, tao mới nhẫn tâm để chị mày ở lại nông thôn."

"Bao năm qua, những gì chị mày không có, mày đều có.

Những gì chị mày có, mày có gấp đôi."

"Tao dốc hết ruột gan đối tốt với mày, vậy mà mày báo đáp tao thế này à?"

"Cút đi! Từ nay tao coi như chưa từng có đứa con gái như mày!"

Giang Ninh hai mắt đỏ hoe, gương mặt sưng vù.

Có lẽ cô ta chợt nhớ đến kiếp trước, ba mẹ cũng đã từng mắng cô ta như vậy, bảo cô ta "cút đi".

Cô ta ôm mặt khóc nấc, tủi thân vô hạn.

"Con làm vậy, chẳng phải cũng vì mẹ sao?"

"Mẹ từng nói, nếu không phải vì có con, mẹ đã sớm đá ba, rời đi thật xa."

"Mẹ có biết không, mỗi lần mẹ nói thế, con đều đau lòng lắm không?"

"Con chỉ không muốn mẹ thất vọng thôi.

Như vậy cũng sai sao? Con sai ở đâu chứ!"

Tôi không kìm được sững sờ.

Từ trước đến nay, ba mẹ tôi cãi nhau, làm loạn, chiến tranh lạnh,

Nhưng cuối cùng vẫn chưa từng ly hôn.

Tôi không phải chưa từng nghe mẹ nói:

"Hồi đó mà quyết tâm một chút là có thể ly hôn rồi.

Khi ấy còn trẻ, vẫn có thể tìm người khác."

"Nhưng lại sơ ý mang thai Ninh Ninh…"

"Thế là tao nghĩ, vì con bé, cố gắng cả đời cũng được."

Trước đây tôi luôn nghĩ, mẹ chỉ đang khen con gái út là bảo bối trong lòng bà.

Nhưng không ngờ, trong mắt bà, Giang Ninh là "xiềng xích" níu chân bà khỏi ly hôn.

Và để chứng minh quyết định đó là đúng đắn—

Bà cần phải nuông chiều Giang Ninh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-em-gai-tu-tinh-diem-thi-dai-hoc/chuong-14-het.html.]

Cũng cần Giang Ninh phải tỏa sáng.

Bạn cùng bàn của Giang Ninh nói rằng, cô ta gian lận vì sợ làm mẹ buồn.

Hóa ra đó thực sự là suy nghĩ của cô ta.

Nhưng cô ta quá ngốc.

Một người trưởng thành tự đưa ra quyết định cho chính mình, sao có thể đổ lỗi cho một đứa trẻ chưa chào đời?

Cái gọi là "vì con, nên không ly hôn", chẳng qua chỉ là cái cớ mà thôi.

Vừa yếu đuối.

Vừa vô trách nhiệm.

Giang Ninh khóc đến đứt từng khúc ruột.

Như thể có một nỗi đau khôn tả giày xéo trong lòng.

Anan

Nhưng ở phía bên kia, mẹ tôi dường như chẳng nghe thấy gì.

Bà chỉ vội vã đứng dậy, sốt sắng tìm kiếm gì đó giữa đám đông.

Bà ngước mắt nhìn tôi, tha thiết gọi tên.

"Giang Thiến, Thiến Thiến, lại đây đỡ mẹ một chút.

Mẹ đứng không vững rồi."

Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau,

Bà cố gắng nặn ra một biểu cảm quan tâm.

Nhưng có lẽ chưa bao giờ làm thế, nên trông cực kỳ gượng gạo.

Còn tôi, lùi lại một bước.

Bà dường như nhận ra sự kháng cự của tôi, giọng nói càng thêm thê lương.

"Thiến Thiến, trước đây mẹ chỉ mải nuông chiều em gái con, bỏ quên con, là mẹ sai.

Sau này mẹ nhất định sẽ bù đắp cho con…

Dành những thứ tốt nhất cho con."

Lúc này, bà nhất định đang thầm cảm thấy may mắn vì mình sinh hai đứa con.

Hủy hoại một đứa, vẫn còn đứa kia.

Tôi chậm rãi, từng bước, từng bước, lùi về sau.

Trong lòng cuộn trào một cảm xúc khó tả.

Không phải phẫn nộ, cũng không phải thất vọng.

Mà chỉ có một sự nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi xiềng xích.

Ngay lúc chuẩn bị quay lưng rời đi,

Tôi nhìn bà thật sâu, lần cuối cùng.

Mười năm trước, tôi đã khao khát biết bao một câu từ bà: "Thiến Thiến, lại đây bên mẹ."

Hóa ra, tình yêu của tôi dành cho bà, cũng có thời hạn.

Tôi bước ra khỏi khách sạn, lên chiếc taxi đã đợi sẵn.

Sắp ra sân bay rồi.

Đến một thành phố xa lạ, bắt đầu lại cuộc đời.

Hai mươi lăm tuổi, tôi có thể chấp nhận sự thật rằng—

Mẹ tôi chưa từng yêu tôi.

(Hết.)

Loading...