SAU KHI EM GÁI TỰ TÍNH ĐIỂM THI ĐẠI HỌC - Chương 12

Cập nhật lúc: 2025-03-19 07:27:33
Lượt xem: 232

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mỗi lần chúng tôi tranh cãi, người bị mắng luôn là tôi.

Bao nhiêu lần tôi đã ngước mắt cầu nguyện, mong rằng ba mẹ có thể chia cho tôi một chút yêu thương mà họ dành cho Giang Ninh.

Nhưng sau cùng, tôi nhận ra—

Tôi không nên trông đợi bất kỳ ai cho tôi thứ tôi muốn.

Dù đó có là cha mẹ.

Chỉ cần tôi quyết tâm, họ và người xa lạ, cũng chẳng có gì khác biệt.

Sự im lặng của tôi khiến sắc mặt Giang Ninh càng lúc càng khó coi.

Cuối cùng, nó nghẹn ngào nói:

"Nhưng… họ yêu chị mà."

"Sau khi chị chết, mẹ không ăn không uống, chỉ trong ba ngày mà già đi mười tuổi."

"Ba không chỉ tự tát mình, mà còn tát tôi một cái.

Ông ấy nói, tất cả là do tôi không biết điều, nên mới hại chị rơi xuống lầu."

Nó mím chặt môi, có vẻ đau lòng đến tột cùng, nước mắt lăn dài trên má.

"Tôi luôn nghĩ mình là đứa con được yêu thương nhất.

Nhưng họ lại trút giận lên tôi!

Thậm chí còn chỉ thẳng vào mặt tôi, bắt tôi cút ra khỏi nhà."

"Họ có từng nghĩ không? Tôi mới mười tám tuổi, nếu không có nhà, tôi phải đi đâu?

Nếu gặp nguy hiểm, tôi có sợ hãi không?"

Nỗi uất ức trong lòng Giang Ninh, như một ngọn núi lửa bị đè nén bấy lâu, cuối cùng cũng tìm được đường bộc phát.

Nhưng tôi không hề có chút thương cảm nào.

Nó đã chiếm trọn sự ưu ái của ba mẹ suốt mười tám năm.

Chỉ vì một lần bị lạnh nhạt, mà đau đớn đến xé ruột xé gan.

Vậy còn tôi—người đã sống trong bóng tối của nó bao năm qua?

Chẳng lẽ tôi chưa từng đau khổ?

À, trước đây có đấy.

Nhưng bây giờ thì không.

Tôi chân thành nhìn nó, nhẹ nhàng nói:

"Cảm ơn em đã nói cho chị biết những chuyện này.

Tâm trạng của chị… tốt lên một chút rồi."

Anan

Không phải vì tôi nhận ra gia đình mà tôi tưởng không yêu mình, thực chất lại 'yêu' tôi.

Mà là, cho dù họ có yêu thương chó mèo bên đường nhiều đến đâu—

Tôi cũng chẳng còn quan tâm nữa.

Từ nhỏ đến lớn, Giang Ninh đều không vừa mắt tôi.

Giờ tôi khen nó, quả nhiên nó lại bắt đầu khó chịu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-em-gai-tu-tinh-diem-thi-dai-hoc/chuong-12.html.]

Nó hít hít mũi, hất cằm lên, lạnh lùng nói:

"Cho nên tôi nói trước, Giang Thiến, chị đừng có giở trò."

"Ba mẹ bỏ tiền ra tổ chức tiệc mừng cho tôi, đó là điều họ nợ tôi.

Chị giúp tôi giấu bí mật, cũng là điều chị nợ tôi."

"Nếu ba không đánh tôi, tôi đã không bỏ nhà đi, cũng sẽ không gặp phải cướp.

Họ nợ tôi một mạng.

Sau này, họ phải yêu tôi nhiều hơn, cho tôi nhiều tiền hơn."

"Nếu không phải do chị thường xuyên thi đứng nhất, tôi cũng sẽ không rơi vào đường cùng, chỉ có thể gian lận.

Bây giờ, chị phải phối hợp với tôi diễn cho trót.

Sau này, chị cũng không được vạch trần."

"Tôi sẽ nghĩ cách thi lại đại học, sẽ không kém cạnh chị."

"Chờ tôi đỗ rồi, tôi sẽ tự nói với ba mẹ."

Kế hoạch của nó, quả thực kín kẽ.

Nhưng nó lại bỏ qua một điều quan trọng.

Tôi tò mò hỏi:

"Nếu tôi không hợp tác thì sao?"

Giang Ninh đắc ý nở nụ cười:

"Nếu chị dám vạch trần, tôi sẽ nói với ba mẹ, chính chị là người xúi tôi gian lận."

"Đến lúc đó, họ nhất định sẽ đau lòng vì tôi.

Còn chị, chắc chắn sẽ bị họ mắng đến thối đầu.

Không chừng, họ còn đuổi chị ra khỏi nhà."

16.

Nói xong câu đó, Giang Ninh đập cửa bỏ đi.

Bộ dạng vô cùng tự tin, như thể đã nắm chắc điểm yếu của tôi.

Nhìn theo bóng lưng nó, lần đầu tiên tôi cảm thấy, em gái mình cũng không quá ngu ngốc.

Ít nhất, nó biết tôi từng coi trọng thứ gì nhất.

Tình thân.

Giang Ninh cố tình nói cho tôi biết, sau khi tôi "chết", ba mẹ đã đau lòng đến nhường nào.

Chẳng qua là muốn tôi nhận ra—

Dù hiện tại họ thờ ơ với tôi, đối xử hà khắc với tôi, lợi dụng tôi để trục lợi…

Họ vẫn yêu tôi.

Những đứa trẻ thiếu thốn tình thương, chỉ cần nhận được một chút ấm áp, liền cam tâm tình nguyện ở lại bên cha mẹ, dâng hiến hết thảy.

Và những bậc cha mẹ thiên vị, sẽ mặc nhiên đem những thứ đó phân phát cho đứa con mà họ yêu thương hơn.

Giang Ninh tính toán rất kỹ.

Nhưng nó lại tính sai rồi.

Loading...