SAU KHI EM GÁI TỰ TÍNH ĐIỂM THI ĐẠI HỌC - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-03-19 07:22:21
Lượt xem: 224
1.
Tôi trùng sinh vào đúng ngày em gái thi đại học xong.
Vừa mở mắt ra, tôi đã thấy Giang Ninh vung vẩy tờ đáp án trong tay, hào hứng thông báo tin vui: "Bố mẹ, con vừa tự tính điểm xong, chắc chắn được 680."
Tin tốt này khiến bố mẹ tôi hoàn toàn choáng váng.
Phải một lúc sau, bố tôi mới đập đùi, cười vang như sấm: "Không uổng công thương con gái! Thật là làm rạng danh bố!"
Mẹ tôi thậm chí xúc động đến mức bật khóc.
Bà ôm lấy vai Giang Ninh, không ngừng khen ngợi: "Con ngoan, đúng là giỏi hơn chị con gấp trăm lần!"
Cả ba người trong nhà đều tràn đầy niềm vui.
Ngoại trừ tôi, người đang ngồi trong góc.
Trong lúc chưa thể chấp nhận thực tế rằng mình đã trùng sinh, đầu óc tôi có chút choáng váng.
Giang Ninh liếc nhìn tôi, khóe môi nhếch lên:
"Chị, dù chị suốt ngày cãi nhau với em, nhưng em thi được điểm cao thế này, ít nhất chị cũng nên cười một cái chứ?"
"Hay là... chị lại đang ghen tị với em?"
Tôi sững người, cúi đầu nhìn vào tờ giấy nháp trong tay em gái.
"Ngữ văn 128, tiếng Anh 134, toán 140, tổ hợp 278."
Quả thực là một số điểm rất cao.
Thật đáng tiếc, nó chỉ là bịa ra.
Đến lúc này, tôi cuối cùng cũng hoàn toàn tin rằng, tôi đã trùng sinh.
Bởi vì những con số này, hoàn toàn trùng khớp với số điểm mà kiếp trước Giang Ninh đã khai gian.
Trong lòng tôi cười lạnh, nhưng trên mặt vẫn cố gắng tỏ ra kinh ngạc:
"Ninh Ninh, chị nhớ bình thường điểm số của em chỉ hơn 500 một chút, sao lần này lại cao vọt lên thế?"
Nụ cười trên mặt em gái cứng lại trong chốc lát.
Nhưng cô ta nhanh chóng ưỡn ngực, hùng hồn đáp: "Em may mắn, phát huy vượt trội! Chị cũng từng thi đại học, chẳng lẽ không biết thế nào là phát huy vượt trội sao?"
Phải, tôi tất nhiên biết.
Nhưng có ai lại "vượt trội" hẳn 100 điểm chứ?
Hơn nữa, ngay cả điểm số bình thường của nó, cũng đã là kết quả của việc bơm nước vào.
Theo trí nhớ còn sót lại của tôi, Giang Ninh chỉ thi được 380 điểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-em-gai-tu-tinh-diem-thi-dai-hoc/chuong-1.html.]
Tôi đã trách nó không nên nói dối lừa người.
Nhưng nó lại ngoan cố chối cãi, nói rằng giám thị đã tráo đổi bài thi của mình.
"Ngay lúc làm bài em đã thấy không ổn rồi! Ánh mắt của giáo viên coi thi nhìn em rất kỳ lạ."
"Nhất định là có kẻ có quyền thế muốn lấy điểm số của em, nên đã thuê cô ta giở trò, hủy hoại tiền đồ của em!"
Bố mẹ tôi bị cô ta mê hoặc, thật sự đến tận Sở Giáo dục làm ầm lên.
Cô giáo coi thi bị em gái tôi buộc tội khi đó đang mang thai, nhưng vì chuyện này mà ngày nào cũng lo âu, ăn không ngon, ngủ không yên, cuối cùng dẫn đến sảy thai.
Bố mẹ tôi lại chẳng hề thấy tiếc nuối.
Thậm chí còn hả hê tuyên bố trong nhà:
"Đây là báo ứng! Hả dạ quá! Ai dám hủy hoại tiền đồ của con gái ta, thì phải tuyệt tử tuyệt tôn!"
Nhưng người thực sự hủy hoại tiền đồ của Giang Ninh, chẳng phải chính là cô ta sao?
Anan
Ồ, còn cả bố mẹ tôi nữa.
Hai người họ, những kẻ đã chìm đắm trong sự nuông chiều con cái một cách mù quáng.
2.
Rõ ràng tôi và Giang Ninh đều là con ruột của bố mẹ.
Thế nhưng từ nhỏ đến lớn, họ chỉ nâng niu con gái út trong lòng bàn tay.
Còn tôi, đứa con gái lớn, thứ duy nhất nhận được chỉ là những lời lạnh nhạt, cay nghiệt.
Ví dụ như lúc này, mẹ tôi châm chọc nói: "Giang Thiến, con không thông minh bằng em gái, đó là trời sinh, không có cách nào thay đổi."
"Nhưng hôm nay là một ngày vui, vậy mà con cứ nói mát mẻ. Có phải con nghĩ chúng ta sẽ không mắng con không?"
Sự khinh thường trong giọng điệu của bà khiến lòng tôi chua xót.
Nhưng tôi không phản bác.
Bởi vì hôm nay thực sự là một ngày tốt lành.
Tôi đã có cơ hội làm lại từ đầu.
Kiếp này, tôi sẽ vạch trần lời nói dối trắng trợn của em gái.
Ngay lập tức, tôi tỏ ra vui vẻ mừng rỡ nói với em gái:
"Làm gì có! Có một cô em gái xuất sắc thế này, chị mừng còn không kịp. Chị định mua cho em một chiếc điện thoại mới làm quà."
"Dĩ nhiên, ngoài điện thoại ra, những thứ khác cũng có thể sắm thêm."
Mắt em gái tôi sáng rực lên.