Sau khi đóng phim đam mỹ, tôi không thể thoát vai - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-13 13:18:31
Lượt xem: 349

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

3

Tôi mơ thấy khi xong cảnh mật, chúng cuộn tròn trong khách sạn một ngày mưa để "giúp đỡ lẫn ".

Dù đóng phim ít, cũng đó gọi là "vợ chồng đoàn phim".

Rời khỏi đoàn phim là dứt khoát cắt đứt.

Giật tỉnh giấc, trăng sáng treo cao ngoài cửa sổ.

Nhìn xuống phía , hổ đ.ấ.m gối vài cái.

Vài phút , nhịn lẻn phòng bên cạnh, rút một chiếc áo ngủ của Tần Dương từ trong tủ quần áo.

Về chuyện thiếu kinh nghiệm.

 

Đam Mỹ TV

Khoang mũi tràn ngập mùi hương của Tần Dương, nhưng mãi tìm cảm giác.

Khó chịu quá.

Tôi chỉ thể nhớ những cảnh mật đó, nhớ biểu cảm tràn đầy d.ụ.c vọng của dành cho .

"Tần Dương..."

Cuối cùng, gọi tên , đại não trống rỗng.

Đợi đến khi thở bình , đỏ mặt giặt đồ.

Trong gương, đôi mắt mơ màng như chứa cả một hồ xuân.

Điện thoại hiện lên một tin tức giải trí: #Tần Dương cùng mẫu nữ tiệc du thuyền#

Đám em của đúng là hành động nhanh thật, giới thiệu ngay.

Fan trong khu bình luận đang đính chính, là bạn bè chơi bình thường.

Trong giới ai mà chẳng Tần Dương làm việc ngông cuồng nhưng chuyện tình cảm xưa nay sạch sẽ.

Tôi mở WeChat, Tần Dương đăng một trạng thái lên vòng bạn bè:

"Lão t.ử chẳng quan hệ gì với cô cả, chỉ là chụp tạp chí thôi."

Không là đăng cho ai xem.

3

Lần gặp tiếp theo là sinh nhật .

Tôi nấu một bàn đầy thức ăn.

Tần Dương xách theo một chiếc bánh kem tới.

Bánh màu xanh biển thích, bên tên bằng nét chữ xiêu vẹo.

Ánh mắt Tần Dương đảo quanh: "Nhân viên tiệm là mới, tay nghề vấn đề."

" yên tâm, vị ngon lắm, nguyên liệu đều là loại đắt nhất..."

Tôi đến híp cả mắt: "Cảm ơn , thích lắm."

Tần Dương cũng , giục ước nguyện.

Tôi nhắm mắt mà chằm chằm , thầm nhủ trong lòng: Nếu bao giờ gặp nữa, chúc buổi sáng lành, buổi trưa lành và buổi tối lành.

Đôi mắt đen lánh của Tần Dương phản chiếu hình bóng : "Quà sinh nhật giữa chừng gặp chút trục trặc, hôm khác sẽ đưa ."

"Vâng."

Tôi chịu nổi ánh mắt , vội dời tầm mắt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-dong-phim-dam-my-toi-khong-the-thoat-vai/chuong-2.html.]

Đêm đó Tần Dương ở .

Nửa đêm thấy tiếng thức dậy. Anh một thói quen, hễ mất ngủ là sẽ hút xì gà.

Tôi mơ màng nghĩ: Người như Tần Dương mà cũng phiền muộn ?

Vài giây , bật dậy.

Sực nhớ ban ngày lúc dọn dẹp, làm ướt mấy cuốn sách nên đem ban công phơi, quên thu .

Sắc mặt trắng bệch, chân trần chạy bổ ban công.

Tần Dương ngậm điếu xì gà châm lửa, tay đang cầm cuốn nhật ký của .

Cuốn nhật ký đầy hành trình thầm mến của dành cho .

Một nỗi sợ hãi khổng lồ bủa vây lấy .

Tôi gần như đóng đinh tại chỗ, cổ họng thắt phát tiếng.

Tần Dương ném cuốn nhật ký xuống chân : "Không giải thích chút ?"

Tôi ngước mắt, thê lương. Có gì để giải thích chứ?

Chẳng lẽ : Xin , là kẻ hèn hạ, thời gian qua luôn mượn danh nghĩa em để ở bên cạnh , nhưng thực tế ôm giữ tâm tư dơ bẩn thể để ai ?

Tần Dương lạnh mặt: "Nợ nần chồng chất đến mức sắp phong sát mà trong đầu vẫn chuyện yêu đương tình ái..."

Tôi co quắp ngón chân, khom lưng nhặt cuốn nhật ký lên trong sự nhục nhã. Nhật ký tên Tần Dương, nhưng tràn ngập d.ụ.c vọng mãnh liệt của dành cho đối tượng thầm mến.

Tất cả những tâm tư thể đưa ánh sáng, trong phút chốc phơi bày ánh mặt trời.

"Tôi xin ."

Điều sợ nhất xảy . Tôi thế mà thấy một tia ghét bỏ trong mắt Tần Dương.

Mặt trầm hẳn xuống: "Người đồng ý ? Cậu tự tiện gọi là vợ, thấy buồn nôn ?"

Tôi sững tại chỗ, đôi môi trắng bệch mấp máy, lặp lặp lời xin .

Tần Dương sầm cửa bỏ .

Đôi bàn chân lạnh buốt đến tê dại, còn cảm giác.

Lòng ngổn ngang trăm mối, nhưng nhiều nhất vẫn là sự hối hận.

Tôi cũng chẳng còn mặt mũi nào mà ở nữa, bèn thu dọn hành lý chuyển ngay trong đêm.

Cuối cùng, gửi bản kê khai nợ cho Tần Dương, chuẩn trả dần cho theo định kỳ.

4

Trong một năm kể từ khi dọn ngoài.

Tôi vẫn là một diễn viên vô danh, việc gì cũng nhận.

Tần Dương thì ngày càng nổi tiếng, thường xuyên thấy áp phích của trong lúc chen chúc xe buýt tàu điện ngầm.

Những tâm tư hoang đường dành cho Tần Dương giờ đây xa lạ như chuyện từ kiếp .

Tôi gom đủ tiền đặt cọc để mua ngôi nhà cũ của . Bà vì ung thư, nợ nần chồng chất cũng thể giữ bà .

Trước khi lâm chung, bà nắm tay dặn dò: "Mẹ sợ còn ai yêu con nữa, con nhất định tìm một thật lòng yêu con..."

Không lâu , đoàn phim mới.

Tôi thích nhân vật bác sĩ trong kịch bản, si mê một trai thẳng suốt mười năm ròng. Loại tình cảm bệnh hoạn mà khác tránh kịp , chính là thứ khao khát lúc bấy giờ.

Chẳng từ lúc nào, cũng thích Tần Dương – đóng vai vị bác sĩ đó.

Anh đối xử với quá . Tôi từng thấy tình yêu là gì, nên lầm tưởng rằng nó.

 

Loading...