“Anh vội cái gì, em là người như vậy sao?”
“Chỉ là trả lại sính lễ thôi mà, em trả lại cho mọi người là được.”
Nói xong, tôi nhanh chóng ký vào thỏa thuận hòa giải tại đồn cảnh sát, tự nguyện hoàn trả toàn bộ số tiền sính lễ 66.000 tệ.
Thấy mọi việc suôn sẻ như vậy, mẹ Lý Kiệt không dám tin, bà ta nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu rồi mới cảnh cáo:
“Tôi cảnh cáo cô, đừng có mà giở trò gì, đã nói là trả thì phải trả!”
“Còn nữa, xe là cô tự nguyện đem theo làm hồi môn, gia đình chúng tôi sẽ không bỏ một xu đâu.”
Cá không vây xin hân hạnh tài trợ bộ truyện này, ai reup thì không phong cách.
“Cũng đừng có nghĩ đến việc lấy lại, đồ đã cho đi thì không thể đòi lại!”
Tôi dừng tay lại, nhìn bà ta một cách đầy ẩn ý:
“Vậy thì sính lễ cho đi lại có thể lấy lại sao?”
Mẹ Lý Kiệt biết mình không có lý, cuối cùng đành im lặng không nói gì. Sau khi ký xong thỏa thuận hòa giải, Lý Kiệt vui vẻ tiến lại gần định nắm tay tôi. Tôi trực tiếp tránh đi với vẻ mặt lạnh lùng. Anh ta ngượng ngùng gãi tay, rồi lại muốn PUA tôi:
“Em yêu, em yên tâm đi, anh sẽ luôn nhớ đến những điều tốt của em.”
“Chờ khi cưới xong, bố vợ cho tiền mua nhà, rồi cộng với lương của em, chúng ta chẳng lo gì mà không sống tốt. Em cưới anh không lỗ đâu!”
Tôi không nói gì, chỉ lạnh lùng xách túi của mình lên. Mẹ Lý Kiệt hừ một tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-dinh-hon-nha-trai-doi-lai-sinh-le/chuong-4.html.]
“Chưa cưới mà đã dám lên mặt với chồng, không có phép tắc gì cả!”
Nói xong, bà ta kéo Lý Kiệt đi xem chiếc xe tôi mới mua. Khi thấy chiếc xe đậu trước đồn cảnh sát, bà ta phấn khích chạy tới, vừa sờ vừa vỗ vào xe, rồi còn lấy điện thoại quay video, đắc ý nói:
“Chiếc xe mới của con trai tôi, của nhà tôi đấy!”
“Mọi người nhìn xem chiếc xe này có ngầu không? Con trai tôi giỏi quá ha ha!”
Miệng tôi giật giật, thật muốn lấy giấy đăng ký xe ra tát bà ta một cái. Nhưng tôi kiềm chế được, vì giờ chưa phải lúc. Muốn để một người ngã đau nhất, phải nâng họ lên cao nhất. Sau khi quay video xong, mẹ Lý Kiệt nhanh chóng đăng lên Douyin và gửi vào trong nhóm trò chuyện gia đình. Bà ta cười rạng rỡ, mặt đầy nếp nhăn cũng như nở hoa, tâm trạng cũng tốt lên. Cách nói chuyện với tôi cũng trở nên dễ chịu hơn, nhưng vẫn không quên đá xoáy tôi:
“Tiểu Viên à, thấy cô biết điều như vậy, cưới xong phải chăm sóc cho con trai tôi cẩn thận đấy nhé.”
“Sinh thêm hai đứa con trai nữa, cuộc sống chẳng phải sẽ tốt đẹp hơn sao?”
“Người trẻ tuổi đừng cứ nghĩ đến việc hưởng thụ, chăm sóc tốt cho chồng mới là bổn phận của phụ nữ.”
“Được rồi, chuyển lại 66.000 tệ cho tôi nhanh đi, để tôi giữ giúp cô.”
Tôi lùi lại một bước, giữ khoảng cách với bà ta, vẻ mặt đầy chán ghét:
“Bác gái yên tâm đi, số tiền đó chắc chắn sẽ trả lại, nhưng không phải bây giờ.”
“Đính hôn phải có lễ đính hôn, giờ mà trả sính lễ, chắc chắn phải mời cả hai bên gia đình đến làm chứng. Không thì người khác lại nghĩ cháu đang chiếm lợi, điều đó không hay đâu.”
Mẹ Lý Kiệt nghe tôi nói vậy, sắc mặt lập tức tối sầm lại.