Tôi công bằng và khách quan liệt kê những hành động mà làm với :
"Anh cũng bắt nạt , chỉ là thỉnh thoảng cưỡng ép một chút. Anh cho tiếp xúc với bên ngoài, lúc nào cũng bắt ngủ cùng, nếu đồng ý là sẽ đè hôn tới tấp... Anh đối với vẫn lắm, ông mắng !"
Ơ kìa, trông ông quản gia vẻ sắp ngất xỉu thế ?
Cũng may là sức khỏe ông quản gia nên vẫn trụ vững, đến mức ngất .
Ông sang giáo huấn con một trận liên hồi, đến mức đầu mèo của cũng choáng váng, nhịn mà ngáp một cái lờ đờ nhắm mắt .
Tất nhiên là đang rúc trong lòng mà ngáp trộm, chứ nếu để ông quản gia phát hiện, khi ông mắng luôn cả chừng.
Cuối cùng ông cũng thở dài thườn thượt rời . Con của lắc lắc vai : "Đừng ngủ nữa, cho rõ ràng chuyện ."
Thật là đáng ghét, đúng là cái đồ mèo chê.
Hồi còn làm mèo cũng như thế, cứ thích nhân lúc đang ngủ mà xoa bụng .
Xoa thì xoa , còn cứ lèm bèm: "Bé cưng ơi, em béo lên "!
Anh với ánh mắt phức tạp, ôm lấy tia hy vọng cuối cùng mà hỏi: "Cậu thực sự là Ốp La hả?"
"Thì là chứ ai," ngẫm nghĩ một hồi đưa bằng chứng: "Dưới đáy cái tủ quần áo thứ ba bên trái trong phòng đồ của vẫn còn giấu chỗ thịt khô để dành đấy."
"Sao biến thành ?"
Anh vẫn cảm thấy khó tin, lầm bầm lặp nữa: "Mèo làm mà biến thành nhỉ?"
Thật là phiền phức quá , nếu cái đuôi còn ở đây thì quất thẳng mặt từ lâu .
Anh chợt nhớ điều gì đó, cầm lấy cái khối đen dài tủ đầu giường lướt ngón tay đó.
Thấy cái khối đen phát sáng , mắt trợn tròn, hết cả buồn ngủ. Tôi bật dậy giường, lớn tiếng tố cáo .
"Sao thể như hả!"
Hồi còn làm mèo, chỉ cần chạm cái thứ đen thui xí là sự chú ý sẽ nó hút sạch, nhiều khi c.ắ.n ống quần mà cũng chẳng thèm để ý.
Cho dù rảnh tay vuốt ve thì mắt vẫn cứ dán chặt nó. Tay sờ mèo mà trong mắt chứa hình bóng kẻ khác!
Bây giờ biến thành , sờ sờ một đống lù lù mặt thế mà vẫn vì nó mà ngó lơ ! Càng nghĩ càng tức, gầm lên một tiếng ngoạm lấy một góc của khối đen đó.
Cái đồ xa, c.ắ.n c.h.ế.t mày !
Con đào hoa kêu lên một tiếng "Ơ", vội vàng dùng ngón tay tách răng : "Cậu c.ắ.n điện thoại làm gì, bẩn lắm !"
Tôi đang thấy tủi vì bênh vực kẻ , thì chợt thấy khối đen đó phản chiếu hình ảnh của .
Là lúc còn làm mèo.
Một chú mèo Li Hoa bộ lông bóng mượt, mặt và mắt đều tròn xoe, đang ngẩng cao đầu chễm chệ bệ cửa sổ, trông vô cùng oai phong lẫm liệt.
Hóa bên trong đó chứa một phiên bản tí hon nha.
Cơn giận của tan biến hết, hớn hở chiêm ngưỡng cơ thể mèo dũng phi thường, khí vũ hiên ngang của .
Tôi giận nữa, tựa đầu lên vai , tò mò xem định làm gì.
Anh khẽ nhún vai, dường như vẫn quen lắm.
Anh nhấn một cái ô vuông màu đỏ khối đen .
Màn hình một đoạn phim chiếm lấy, nheo mắt , tinh mắt phát hiện chăn một chỗ nhô lên, liền vui vẻ tuyên bố: "Đây là mèo !"
Sắc mặt vô cùng nghiêm trọng. Anh trố mắt cảnh chú mèo Li Hoa đang rúc trong lòng , một luồng ánh sáng trắng chói mắt biến thành một thanh niên mảnh vải che ...
Hình ảnh trong khối đen còn đổi nữa, thắc mắc chọc chọc nó.
Người bên cạnh cũng phản ứng gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-chu-meo-cua-dai-lao-tan-tat-bien-thanh-nguoi/chuong-5.html.]
Mãi một lúc lâu , mới run rẩy thở hắt một .
Anh , trong ánh mắt còn sự đề phòng như lúc đầu nữa.
"Bé cưng?"
Anh đổi sang một cách gọi khác, thử dò xét.
Tôi giống như những chủ kiên trì dạy bảo con cún ngốc, cuối cùng cũng dạy nó bắt tay, liền thở phào nhẹ nhõm, nở một nụ mãn nguyện.
Tôi dùng hai tay ôm chặt lấy eo , dụi dụi mặt lồng n.g.ự.c để biểu đạt sự vui sướng.
"Cuối cùng cũng tin là hả?"
"Anh ngốc quá mất!"
Mặc dù khuyến khích giáo d.ụ.c con , nhưng vẫn nhịn mà trách móc một câu.
Anh xóa cái video trong điện thoại .
Thấy xị mặt vẻ vui, nghiêm túc dặn dò: "Đừng tiết lộ với bất kỳ ai chuyện đây em là mèo đấy."
Tôi ngẫm nghĩ một lúc hỏi: "Ngay cả ông quản gia cũng ạ?"
Anh nghiêm nghị bác bỏ: "Không ."
Tôi "ồ" một tiếng, lén lút liếc , đảo mắt một vòng đưa kết luận.
"Có ghen ," tỏ vẻ thấu hiểu mà an ủi: "Anh đừng ghen mà, biến thành thì cũng chỉ với thôi."
Mặt tối sầm : "Ghen tuông cái gì, em học mấy cái thứ linh tinh thế hả."
Một lúc hừ một tiếng: "Biết là vui mà thấy ai cũng sà dụi dụi, thật là chẳng tí 'mèo đức' nào."
Trời cao mắt, mèo oan uổng quá!
Mèo thấy ai cũng sà , mèo ngứa !
Sao con cứ thích đổ 'chậu cát' lên đầu mèo thế nhỉ!
Anh vẫn yên tâm, dùng giọng điệu hù dọa mèo mà : "Không con nào cũng là , những kẻ xa lắm, chuyên bắt nạt những chú mèo nhỏ như các em thôi."
"Tôi mà, hồi nhỏ từng đ.á.n.h , nhưng lợi hại lắm nhé, c.ắ.n cho tay chảy m.á.u luôn."
Anh im lặng, đưa tay tai , chạm một vết sẹo ở đó.
Lần tai ngứa thật, kìm mà rung rung, hỏi : "Anh vẫn còn đang xác nhận xem mèo của ?"
Lần : "Không ."
Anh mơn trớn vết sẹo đó, lực đạo nhẹ, giống như đang chạm một món đồ dễ vỡ .
Không do còn lớp lông che chắn , mà những nơi chạm giống như một luồng điện nhẹ chạy qua. Chân răng ngứa ngáy, c.ắ.n .
Tôi ngước mắt lên, chạm đôi đồng t.ử đen sẫm của . Qua đôi mắt đó, đầu tiên thấy lờ mờ khuôn mặt trong hình hài con của .
Anh bày cái vẻ mặt hung dữ đó, nhưng thấy sợ nữa. Mèo thông minh lắm, phân biệt ai là kẻ , ai ác ý và ai đang xót xa cho .
Vuốt ve một lúc, tự nhiên mà rụt tay về.
"Em còn thể biến thành mèo ?"
Tôi nhăn mũi, khó xử đáp: "Tôi cũng nữa."
Thấy vẻ mặt lúng túng của , thở dài, giúp kéo chăn lên tận cằm: "Ngủ ."
Lúc mới sực nhận một vấn đề.
"Có thích biến thành ?"
Miệng thì dùng giọng điệu lịch sự để hỏi, nhưng ánh mắt trừng trừng đe dọa . Chỉ cần dám thích, sẽ c.ắ.n ngay!