Sau Khi Chồng Mất, Góa Phụ Tô Mạch Bỗng Mang Thai - Chương 2: Cha của đứa bé

Cập nhật lúc: 2026-03-26 13:48:11
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Lúc , cánh cửa đen đóng chặt. Hai nhân viên bảo vệ trong phòng trực đang chụm hút thuốc.

 

Một tên lão Ngô, hơn năm mươi tuổi, làm việc cho nhà họ Trần hơn hai mươi năm. Ông nhả một vòng khói, chép miệng : “Cậu Tô Mạch đó, bình thường hiền lành lắm mà, gây chuyện tày đình thế ?”

 

Người trẻ hơn, đáp mà chỉ rướn cổ ngoài.

 

Mưa nhỏ dần, bụi mưa bay lất phất con đường vắng vẻ. Cách đó xa, một đàn ông mặc áo khoác xám đậm đó, tay kẹp điếu thuốc, che ô.

 

Lão Ngô dõi mắt theo, cau mày hỏi: “Ai thế ?”

 

“Không .” Cậu thanh niên đáp: “Đứng đó một lúc .”

 

Lão Ngô dập tắt tàn thuốc, dậy ngoài. Ông kéo cửa sổ phòng trực, ló nửa hỏi: “Này, tìm ai đấy?”

 

Người nọ xoay . Lão Ngô ngẩn .

 

Ông gặp ít giàu , từ họ hàng đến bạn bè nhà họ Trần. Kẻ xe sang, đeo vàng bạc đều , nhưng đàn ông thì khác hẳn.

 

Dù đối phương đang đeo khẩu trang, chỉ cần đó thôi cũng toát khí chất khiến lão Ngô nhớ đến một nhân vật lớn mà ông từng gặp hai mươi năm . Đó là một vị quan chức cấp cao đến thị sát nhà máy của họ Trần. Hàng trăm xếp hàng nghênh đón, nọ bước xuống từ chiếc xe Hồng Kỳ, một lời, chỉ cần đưa mắt quét qua cũng đủ khiến giám đốc nhà máy sợ đến mức suýt quỳ xuống.

 

Người thanh niên mắt cũng ánh mắt như , hung dữ mà là thản nhiên, thản nhiên đến mức dường như chẳng bận tâm bạn là ai.

 

“Phiền ông báo một tiếng.” Người nọ dụi tắt điếu thuốc, ném thùng rác bên cạnh, khóe môi khẽ nhếch lên: “Cứ bảo cha của đứa bé đến đón .”

 

Lão Ngô há hốc miệng. Cậu bảo vệ trẻ tuổi giật b.ắ.n lên: “Anh... là...”

 

Lão Ngô đầu lườm một cái, xoay chằm chằm đàn ông . Chiếc áo khoác thấy nhãn hiệu, giày da vương một vết bùn, vài sợi tóc mưa làm ướt rủ xuống trán.

 

Trong đầu ông ngừng lặp câu đó: cha của đứa bé, cha của đứa bé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-chong-mat-goa-phu-to-mach-bong-mang-thai/chuong-2-cha-cua-dua-be.html.]

 

Chuyện góa phu nhà họ Trần m.a.n.g t.h.a.i con hoang mới chỉ truyền trong sân, còn kịp lọt khỏi cổng lớn.

 

Lão Ngô lúng túng, miệng lắp bắp: "Cậu chờ... chờ chút... báo... báo ngay...”

 

Ông chạy vội trong. Cậu bảo vệ trẻ tuổi vịn cửa sổ, cố rướn đầu ngoài. Người đàn ông vẫn im tại chỗ, ngẩng đầu tấm biển phía cổng lớn nhà họ Trần.

Trang Thảo

 

Tấm biển mạ vàng, bốn chữ “Tích Thiện Chi Gia”. Anh một lúc khẽ mỉm .

 

Tô Mạch đang thu dọn đồ đạc trong phòng.

 

Cũng chẳng gì nhiều để mang theo. Cậu đến nhà họ Trần bốn năm, kết hôn hai năm, thủ tiết một năm, tất cả tài sản đầy một chiếc vali. Vài bộ quần áo thường ngày, hai đôi giày, một chiếc d.a.o cạo râu dùng ba năm. Trên tủ đầu giường đặt một bức ảnh, cầm lên bỏ ngăn khóa của vali.

 

Trong ảnh là và Trần Cảnh Hành ngày cưới. Cả hai đều mặc vest trắng cửa khách sạn, nụ của cả hai đều nhạt.

 

Ngày đó mời quá nhiều vì nhà họ Trần phô trương. Suy cho cùng, Trần Cảnh Hành khả năng sinh nở nên mới cưới một Beta tỷ lệ sinh sản cực thấp như . Như , nếu con nối dõi, trách nhiệm cũng đổ lên đầu nhà họ Trần. Người ngoài chỉ mỉa mai là loại “gà mái đẻ”, tuyệt đối nghi ngờ gì đến Trần Cảnh Hành.

 

Giữa và Trần Cảnh Hành thể là ân ái, nhưng cũng hẳn là . Hai ngủ chung giường nhưng ai phần nấy. Mỗi tháng chỉ hai ba Trần Cảnh Hành làm về muộn mới ôm một lát.

 

Cậu nhớ Trần Cảnh Hành luôn mùi t.h.u.ố.c lá lẫn với mùi keo xịt tóc, dễ ngửi cho lắm. Ngày Trần Cảnh Hành mất, lặng trong nhà xác bệnh viện lâu. Gương mặt biến dạng, phủ một tấm vải trắng nên mở xem.

 

Sau đó, nhà họ Trần bảo thủ tiết, liền thủ tiết. Họ bảo đừng ngoài, liền . Họ bảo thắp hương ở từ đường ngày lễ Tết, liền .

 

Cậu từng nghĩ đến việc rời . Cậu cũng ngờ bụng lớn lên.

 

Đó là đêm ngày giỗ của Trần Cảnh Hành. Cậu ngủ nên nửa đêm sân dạo. Trăng sáng, soi rõ từng ngóc ngách trong sân. Cậu bên ao cá, đàn cá chép đỏ bơi lội thì bỗng cảm thấy một cơn buồn nôn ập tới. Cậu cứ ngỡ ăn đồ hỏng.

 

Cơn buồn nôn kéo dài suốt một tuần, đến lúc đó mới nhận điều .

 

Cậu đến bệnh viện lấy , thử m.á.u và làm kiểm tra. Khi kết quả, lặng ghế băng ở hành lang bệnh viện suốt hai tiếng đồng hồ. Bác sĩ hỏi nhà cùng , đáp là .

 

Về đến nhà, vẫn nấu cơm, ngủ và thắp hương cho Trần Cảnh Hành như thường lệ.

Loading...