Sau Khi Ca Nhi Thấp Kém Mang Thai Cốt Nhục Thế Tử - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-23 12:59:29
Lượt xem: 223

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Thẩm Niệm há miệng nhưng kịp gì, Thế t.ử tiếp: "Là trong phòng của phản tặc."

 

Thẩm Niệm ngẩn , bỗng mỉm . Thế t.ử thấy y liền hỏi: "Cười gì thế?"

 

"Không gì ạ, chỉ là cảm thấy cách gọi trong phòng hơn hạ đẳng ca nhi nhiều."

 

Trang Thảo

Thế t.ử cũng bật theo. Ngoài cửa sổ, trời dần sáng tỏ.

 

Tháng thứ tư, họ định cư tại thị trấn nhỏ đó. Thế tử, bây giờ thể gọi là Thế t.ử nữa, ngài bảo tên là Tiêu Kính, thuê một cái sân nhỏ hai gian nhà, tuy lớn nhưng đủ ở.

 

Bụng của Thẩm Niệm ngày một lớn dần. Tiêu Kính cho y làm việc, ngài thuê một bà lão đến nấu cơm giặt giũ. Thẩm Niệm yên , y tự tìm việc để làm. Y vỡ một mảnh đất trống trong sân để trồng vài luống rau. Tiêu Kính mỗi sáng đều ngoài, tối mịt mới về. Thẩm Niệm ngài làm gì, cũng hỏi han.

 

Một buổi tối, Tiêu Kính về sớm, thấy Thẩm Niệm đang tưới rau trong sân. Ngài ở cửa viện quan sát một lúc bước .

 

"Rau tươi đấy."

 

Thẩm Niệm ngẩng đầu . Tiêu Kính tới bên cạnh y, xổm xuống, đưa tay sờ lá rau: "Hồi còn nhỏ, mẫu cũng từng trồng rau trong sân."

 

Thẩm Niệm đáp lời. Tiêu Kính tiếp tục: "Sau đó bà trồng nữa. Người trong phủ Hầu phu nhân trồng rau là mất mặt."

 

Thẩm Niệm vẫn im lặng. Tiêu Kính dậy y: "Ngươi sợ mất mặt ?"

 

Thẩm Niệm suy nghĩ đáp: "Trồng rau thì gì mà mất mặt."

 

Tiêu Kính y: "Ta nhận ngươi là vững tâm."

 

Thẩm Niệm ngẩn : "Vậy ?"

 

"Phải. Mang t.h.a.i , nhà niêm phong , lưu lạc tới nơi trồng rau cũng . Trừ đêm đầu tiên ở bên , từng thấy ngươi nào."

 

Thẩm Niệm cúi đầu gáo múc nước trong tay: "Khóc cũng chẳng ích gì."

 

Tiêu Kính im lặng một hồi lâu. Thẩm Niệm ngước lên : "Lúc mẫu qua đời nhiều. Sau đó phát hiện xong vẫn tiếp tục sống, nên nữa."

 

Đêm đó, Tiêu Kính cạnh Thẩm Niệm trằn trọc mãi ngủ . Đến nửa đêm, ngài khẽ gọi: "Thẩm Niệm."

 

"Dạ?"

 

"Chờ hài t.ử sinh , chúng sẽ đổi chỗ ở."

 

Thẩm Niệm gì. Tiêu Kính tiếp lời: "Tìm một nơi ai chúng là ai. Ngươi chẳng trồng rau giỏi ? Chúng sẽ mua một mảnh đất để trồng rau."

 

Thẩm Niệm mỉm trong bóng tối: "Vâng."

 

Tháng thứ năm, hài t.ử chào đời, là một ca nhi.

 

Thẩm Niệm đau đớn suốt một ngày một đêm, đến khi tiếng trẻ con , y còn sức để mở mắt nữa. Lúc y tỉnh thì trời tối hẳn. Bên giường là Tiêu Kính đang bế một bọc nhỏ: "Tỉnh ?"

 

Thẩm Niệm gật đầu. Tiêu Kính đưa bọc nhỏ tới gần: "Nhìn xem, đứa bé giống ai nào."

 

Thẩm Niệm gương mặt nhỏ nhắn nhăn nheo, khẽ : "Giống khỉ con quá."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-ca-nhi-thap-kem-mang-thai-cot-nhuc-the-tu/chuong-6.html.]

 

Tiêu Kính bật thành tiếng: "Con trai ngươi chắc chắn sẽ thù dai đấy."

 

Thẩm Niệm vươn tay nhẹ nhàng chạm mặt hài tử, đứa bé mấp máy miệng ngủ tiếp.

 

"Tiêu Kính ."

 

"Dạ?"

 

"Ta nghĩ xong , gọi thằng bé là Bình An nhé."

 

Tiêu Kính ngẩn .

 

"Bình An, Tiêu Bình An." Thẩm Niệm ngước ngài.

 

"Ta họ Tiêu." Tiêu Kính y chậm rãi : "Ngươi là của , hài t.ử đương nhiên họ Tiêu. chúng thể thêm họ Thẩm giữa, gọi là Tiêu Thẩm An."

 

Thẩm Niệm ngẩn : "Như ?"

 

"Có gì mà ? Con của nhà phản tặc, họ gì thì họ đó."

 

Thẩm Niệm cúi đầu đứa bé trong lòng, hài t.ử ngủ ngon, chẳng gì về sự đời. Ánh trăng ngoài cửa sổ lên cao.

 

Tháng thứ sáu, tìm tới cửa.

 

Hôm đó Tiêu Kính ngoài, Thẩm Niệm ở nhà một trông con. Khi tiếng gõ cửa vang lên, y cứ ngỡ Tiêu Kính quên mang chìa khóa. Mở cửa , mặt là một lạ. Người nọ mặc y phục bình thường, trông giống một thương nhân, nhưng mắt , Thẩm Niệm gì đó . Ánh mắt y thấy nhiều , chính là ánh mắt của những hộ vệ trong phủ Hầu.

 

"Xin hỏi Tiêu gia nhà ?"

 

"Không ."

 

Người nọ gật đầu, đưa qua một phong thư: "Chờ Tiêu gia về, phiền ngươi giao cho ngài ."

 

Thẩm Niệm nhận lấy phong thư. Người nọ xoay rời ngay lập tức. Khi Tiêu Kính trở về, Thẩm Niệm đưa thư cho ngài. Tiêu Kính mở xem, sắc mặt liền đổi.

 

Thẩm Niệm hỏi. Tiêu Kính cũng gì thêm.

 

Tối hôm đó, Tiêu Kính trầm mặc lâu. Đến nửa đêm, ngài mới lên tiếng: "Thẩm Niệm."

 

"Dạ?"

 

"Có mời trở về."

 

Thẩm Niệm im lặng.

 

"Tân hoàng đăng cơ, lật vụ án của Lão hầu gia. Nói là điều tra xong, đó là một vụ án oan."

 

Thẩm Niệm vẫn giữ im lặng. Tiêu Kính đầu y: "Ngươi nghĩ thế nào?"

 

"Ngài trở về ?"

 

Tiêu Kính trầm tư một hồi lâu: "Ta ."

 

Thẩm Niệm : "Vậy thì về nữa."

Loading...