SAU KHI BÚNG "LINH ĐANG" CỦA GIÁO SƯ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-05-08 05:56:42
Lượt xem: 91

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giáo sư Sầm Nhượng từ từ cúi đầu xuống, mắt thấy sắp chạm môi , gen trai thẳng của bộc phát theo bản năng, "Giáo sư Sầm, chờ... chờ một chút."

"Em vẫn chuẩn tâm lý xong..." Tôi nhịn , tiện tay búng nhẹ cơ bắp của một cái. Cảm giác thật tuyệt, vẫn y như bốn năm . Tuy là Xà tinh nhưng công nhận là dung mạo quá đỗi xinh , đúng là loại mồi nhử khiến phạm tội. Cái hạng đàn ông là tinh ranh nhất, sinh đẽ thế còn giả vờ đáng thương như kiểu chẳng gì về vẻ của .

Đây là vấn đề về đạo đức và nguyên tắc, khẽ ho một tiếng, quyết định kiên định lập trường, "Thầy chắc cũng chứng chỉ hành nghề sư phạm của tan chảy như kem nhỉ?"

Ánh mắt thoáng khựng , lộ vẻ khó hiểu: "Tần Thu, nên lo lắng tan chảy như kem . Em cũng đích tay nhốt em phòng tối đúng ?"

Gì cơ? Lại còn cả trò "phòng tối play" nữa hả? Chơi gắt sợ mất mạng ? Thế là, còn kịp chạy trốn Sầm Nhượng xách cổ lôi căn phòng tối mà chuẩn từ bao giờ.

Tôi dùng một tay còng đầu giường trong tầng hầm. Mắt tối sầm , suýt nữa thì ngất xỉu tại chỗ, "Đừng... thầy đừng qua đây!" Giọng lạc hẳn , "Thầy... thầy thu cái thứ đó ! Có gì từ từ bảo !"

Anh lộ vẻ ủy khuất : "Rõ ràng là ngày xưa em thích nó mà?"

Mấy cái đồ mini xinh xắn thể dùng tay búng búng thì ai mà chẳng thích? phiên bản đại siêu cấp thế thì chắc chắn là , bảo vệ "đóa cúc nhỏ" là hết.

Sầm Nhượng chắc là lương tâm trỗi dậy, làm gì quá đáng với , hằng ngày vẫn đưa cơm nước theo tiêu chuẩn dinh dưỡng cho đủ ba bữa. Ở đại học vốn cũng chẳng mấy tiết, cộng thêm việc làm thủ tục bảo lưu nên chẳng ai phát hiện một mất tích.

Những ngày bao ăn bao ở tốn tiền đúng là thật, nhưng con một khi còn lo lắng về vật chất thì sẽ nảy sinh nhu cầu tinh thần. Thế là, khi Sầm Nhượng đến đưa cơm cho một nữa, túm lấy cà vạt của : "Bao giờ thầy mới thả em ?"

Anh loạng choạng vài bước, khẽ nghiêng đầu, mặc cho hành động, đổi chỉ là một sự im lặng sâu sắc hơn. Thấy như , cảm thấy bực bội vô cùng.

Chậc, giả vờ đáng thương cho ai xem cơ chứ? Rõ ràng mới là hại mà. Người đàn ông vốn cao lãnh trầm mặc nay trở nên hèn mọn, u uất. Sự đổi của Sầm Nhượng làm thấy kỳ lạ. Lên mạng tra thử mới , loài Hắc xà khi kỳ phát tình sẽ trở nên cực kỳ cố chấp và u ám, nhất định ở cạnh bạn đời mới yên.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Hèn gì cứ nhốt phòng tối!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bung-linh-dang-cua-giao-su/chuong-7.html.]

Tôi lúc nào cũng nơm nớp lo sợ cho "tương lai" của , sợ ngày nổi thú tính, đẩy cửa xông "ăn sạch sành sanh" ném ngoài hoang dã. Ban ngày tỏ vẻ hung dữ để né tránh những cử chỉ mật thường nhật của , ban đêm thì hì hục cạy khóa làm gãy cái còng tay.

Sầm Nhượng hề cưỡng chế.

Mãi đến nửa đêm, cuối cùng cũng làm gãy còng tay, bước khỏi phòng. Thế nhưng, từ phòng bên cạnh truyền đến tiếng xì xì đau đớn, là một con Hắc xà khổng lồ đang cuộn tròn thành một đống. Vì bạn đời vỗ về nên đang vô cùng nôn nóng, bất an.

Tôi loài rắn linh tính cả đời chỉ duy nhất một bạn đời, một khi xác định, dù bỏ rơi cũng thể một vượt qua kỳ phát tình, cứ thế đau đớn cho đến ngày c.h.ế.t .

rõ ràng ... bạn đời của . Sao con rắn ngốc nghếch đến thế chứ? Chỉ vì búng một cái thôi mà... nhất định ?

Đèn tắt, đêm đó . Đừng hỏi tại , hỏi thì chính là "vì sắc mà nhất thời động lòng". Tuyệt đối vì khi ngón tay trắng trẻo, thon dài và gợi cảm của Sầm Nhượng đang lả lướt cởi thắt lưng của , tiện tay nhét luôn chiếc thẻ lương túi .

Anh thu răng độc, gặm nhấm cổ . Đồng thời, cũng thốt tiếng thở dài trầm thấp: "Ở ."

"Ở bên cạnh , sẽ đưa tất cả cho em."

Tôi một tay chống hông cảm nhận cái sự chua xót đau nhức đến cực hạn, một tay đẩy : " cho em tự do. Sau em còn kết giao nhiều bạn bè, xông pha thế giới rộng lớn ngoài nữa." Quan trọng là, hai cái thì thực sự chịu thấu á á á!

"... Đưa cho em." Anh thở hổn hển, cơ thể rắn lạnh lẽo quấn chặt lấy , cố chấp chiếm lấy tất cả ấm mà thể tỏa , "Cái gì cũng đưa cho em, đừng rời xa ."

Bản năng của "cường chế yêu" là ngoài tự do thì cái gì cũng cho hết.

Lừa em đấy. Thật đến cuối cùng, tự do cũng đưa luôn .

Tôi xiêu vẹo trở về ký túc xá, đôi mắt đỏ hoe vùi cái ổ nhỏ bằng chăn gối của . Khi Lâm Thụ phòng, đang cố giật cái linh đang ở cổ chân nhưng nó chỉ phát những tiếng kêu lanh lảnh.

Loading...