Sau khi biến thành ma phát hiện đối thủ không đội trời chung yêu thầm tôi - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-02 15:14:28
Lượt xem: 2,398

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tống Chiêu, giờ ký túc xá đóng cửa , , chứng minh thư cũng mang theo nên thuê khách sạn . Anh thể cho tá túc một đêm , nếu ngủ ngoài đường mất. Năn nỉ đó?"

Cửa mở, lộ khuôn mặt điển trai với thần sắc phức tạp của Tống Chiêu.

Tôi hì hì, chắp tay n.g.ự.c lắc lắc với : "Cầu xin thu nhận, làm ấm giường luôn nè."

Tống Chiêu: ...

"Lúc nào cũng ăn lung tung."

Mồm thì trách cứ nhưng vẫn nghiêng nhường nửa lối cho nhà.

Hiện tại tuy vẫn nghiệp, nhưng Tống Chiêu còn ở ký túc xá nữa mà sống trong một căn hộ riêng cách trường xa.

Nhìn chiếc giường duy nhất trong phòng, kìm chút phấn khích.

Chỉ một chiếc giường, quá luôn! Ngủ chung một giường mới dễ hành sự chứ.

"Này," đầu mỉm với Tống Chiêu, " khi ngoài tắm, thể mượn phòng tắm của dùng chút ?"

Tống Chiêu liếc một cái, khuôn mặt vẫn duy trì vẻ lạnh lùng.

"Tùy ."

"Vậy còn thể mượn quần áo của làm đồ ngủ ?"

Lần suýt nữa thì giữ bình tĩnh.

Tôi đáp bằng một cái vô tội.

"Anh xem, ngoài cái điện thoại thì chẳng mang theo gì cả. Tôi thể tắm xong mặc đồ bẩn ngủ đúng , như thế sẽ làm bẩn ga giường của mất, ngại lắm."

Tống Chiêu im lặng một hồi, chẳng chẳng rằng mở tủ quần áo, lấy một chiếc áo phông trắng rộng thùng thình.

"Cảm ơn, cảm ơn nhé." Tôi vội vàng đón lấy.

"À đúng , đồ lót ?"

Động tác đóng cửa tủ của Tống Chiêu khựng , đó chút tự nhiên lấy từ trong một chiếc hộp nhỏ phía một chiếc quần lót đưa cho .

"Đồ mới, giặt, mặc bao giờ."

Tôi đến híp cả mắt, hớn hở nhận lấy chạy tót phòng tắm.

Nước nóng dội khắp , từng lỗ chân lông đều giãn nở đầy sảng khoái.

Tôi ngắm nghía trong gương.

Cảm thấy khuôn mặt cũng áp đấy chứ, ngũ quan rõ ràng, nhờ làn da trắng nên khen là thanh tú.

Quần áo của Tống Chiêu mặc trông rộng lùng bùng, để lộ một mảng da thịt lớn ở phần cổ áo.

Tôi ngắm qua ngắm , đưa tay kéo cổ áo cho rộng thêm một chút, bấy giờ mới hài lòng gật đầu, kéo kéo mép quần lót.

Chịu thôi, quần áo của Tống Chiêu đối với đều lớn hơn một cỡ, quả thật chút nào.

Tôi đung đưa đôi chân trần trắng trẻo, mở cửa phòng tắm bước ngoài.

Tống Chiêu chỉ liếc một cái lập tức dời mắt như kích thích, lập tức cúi đầu tập trung cuốn sách tay.

Chỉ là cuốn sách đó chằm chằm nửa ngày trời vẫn lật sang trang nào.

"Tôi ngủ bên nào?"

Tôi bên giường hỏi.

"... Cậu ngủ bên nào cũng ."

Giọng Tống Chiêu vẻ khàn.

Tôi "ồ" một tiếng, chui tọt bên chăn gần nhất.

Nghĩ một lát, dậy xuống giường, ngang qua để rót nước, cố tình tạo tiếng động và loay hoay thật lâu.

Sau đó còn cố ý vòng quanh bên cạnh một vòng mới giường, đặt ly nước lên tủ đầu giường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bien-thanh-ma-phat-hien-doi-thu-khong-doi-troi-chung-yeu-tham-toi/chuong-2.html.]

Cuốn sách Tống Chiêu cầm năm phút mà vẫn lật trang.

Tôi nén , vẻ thắc mắc hỏi: "Sắp mười hai giờ , còn tắm ? Nếu nhớ lầm thì chuyên ngành của sáng mai tiết sớm mà. Không ngủ sớm là mai bọn muộn học đấy."

Nhanh lên chứ, đang đợi hành sự đây .

Tống Chiêu đồng hồ, khẽ thở phào một , đóng cuốn sách mấy chữ .

"Đi ngay đây."

Nghe tiếng nước chảy róc rách, suy nghĩ của bắt đầu chạy con đường biến thái.

Có chút hồi hộp, chút khô họng.

Chưa kinh nghiệm gì cả, là tìm cái video nào đó để học hỏi chút nhỉ?

Đang mải suy nghĩ thì tiếng nước tắt, cửa mở.

Tôi phấn khích đầu ——

Chỉ thấy Tống Chiêu mặc quần dài áo dài, cúc áo ngủ cài ngay ngắn đến tận viên cùng, cả chỉ lộ phần da từ cổ trở lên.

Tôi: ...

Cái đàn ông hiểu phong tình , chẳng khoe chút sức hút phái mạnh của gì cả.

Hèn gì kiếp vợ.

Forgiven

"Tôi tắt đèn nhé?"

Tôi gật đầu: "Tắt , tắt ."

Phòng ngủ bỗng chốc chìm trong bóng tối.

Rèm cửa nhà Tống Chiêu chắn sáng , ánh trăng chẳng thể lọt chút nào.

Trong bóng tối mịt mù, cảm thấy đệm giường lún xuống một chút.

Tống Chiêu lên .

Tôi vươn tay quờ quạng một vòng bên cạnh nhưng chẳng chạm gì.

Chắc là đang ở sát mép bên .

Không chứ, thế mà đúng ?

Ở giữa hai đứa chắc còn đủ chỗ cho một đoàn tàu chạy qua mất.

Người trong mộng ngay cạnh thì chẳng ai cũng ai xáp gần, nhân lúc khí đang mà hôn hít ôm ấp làm chuyện ?

Chẳng lẽ ?!

Vạn nhất thực sự ...

mà! Tôi cũng luôn!

Mười phút trôi qua, trở đến hai mươi mà bên cạnh vẫn động tĩnh gì.

Tôi thử thăm dò hỏi nhỏ: "Tống Chiêu? Anh ngủ ?"

Một mảnh tĩnh lặng, ai đáp lời.

Được lắm, giỏi lắm.

Tôi hậm hực , bắt đầu niệm chú đại bi trong đầu, ép dập lửa để ngủ.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, trở như chạm một cơ thể ấm áp.

Con khi ngủ thường tìm kiếm nguồn nhiệt theo bản năng.

Tôi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, quấn chặt cả chân tay lên , còn cọ cọ như một chú mèo nhỏ, đó càng ngủ say hơn.

Trong lúc ngủ, dường như mơ thấy chuyện hồi nhỏ với Tống Chiêu.

Tôi và Tống Chiêu quen từ bé, còn là hàng xóm.

Loading...