Editor: Trang Thảo.
“Em hối hận ! Em từ bỏ tất cả, về ? Em xin ! Quay về , về bên cạnh em!”
Cậu đến sụp đổ. Nếu là một lạ, chắc chắn sẽ an ủi, nhưng đây là Lâm Gia. Tôi tâm loạn như ma. Đang lúc do dự, Bùi Ứng Thần lên tiếng: “Thuật Thuật, năm phút hết .”
Lâm Gia chằm chằm Bùi Ứng Thần bằng đôi mắt sưng húp. Bỗng nhiên, khựng , gào lên điên cuồng: “Bùi Ứng Thần, tất cả chuyện đều là do lên kế hoạch đúng ? Nói cái gì mà xong việc sẽ trả A Thuật cho , cái gì mà hứng thú với Beta, chỉ chơi đùa để giải tỏa kỳ mẫn cảm... tất cả đều là giả dối! Tất cả đều là do cố tình sắp đặt!”
“Anh cố tình khiến đẩy A Thuật để bản danh chính ngôn thuận thượng vị, đúng chứ!”
Bùi Ứng Thần lạnh giọng cắt ngang: “Quản gia, lôi ngoài. Nếu còn quấy rối, hãy trình báo lên tòa án Liên bang.”
Trang Thảo
Lâm Gia đội vệ binh lôi , miệng vẫn ngừng gào thét: “Bùi Ứng Thần, đồ tiện nhân, tao sẽ nhường Dư Thuật cho mày ! Tao sẽ để chúng mày toại nguyện ở bên ! Chúng mày cứ chờ đấy!”
Tôi ngây , chậm rãi dời tầm mắt về phía gương mặt Bùi Ứng Thần. Nhận ánh của , vẻ lạnh lùng mặt tan biến, trở nên ôn hòa lạ thường: “Thuật Thuật, đây.”
Tôi nhúc nhích. Nụ ngụy tạo khóe miệng chợt tắt lịm: “Sao thế, tin lời ?”
Tôi vẫn giữ im lặng. Bùi Ứng Thần cho rằng đoán trúng, tự giễu: “Phải , tin cho ? Dù hai cũng kết hôn hai năm, hiểu rõ đến tận xương tủy còn gì.”
Bùi Ứng Thần đang ghen. Nhìn thấy vết đỏ cánh tay do Lâm Gia siết chặt, càng thêm khó chịu. Bước từng bước xuống bậc thềm, gằn giọng: “Sao nào, trúng ? Hai ngủ với bao nhiêu ? Tiến triển đến bước nào , đ.á.n.h dấu ? Lâm Gia mang thai, chắc hẳn chuyện gì cần làm cũng đều làm hết chứ nhỉ?”
Bùi Ứng Thần điên . Tôi lên tiếng cảnh cáo nên chú ý lời của . để tai, chỉ đắm chìm trong cơn ghen tuông bệnh hoạn: “Nghe là yêu thầm Lâm Gia . Cậu điểm nào để thích đến thế? Tôi học theo là chứ gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-truc-ma-omega-tang-cho-alpha-cap-cao/chuong-8-con-ghen-dien-cuong.html.]
Hóa Bùi Ứng Thần thực sự thích ? Đáp án khiến thể tin nổi. Những kẻ nhút nhát và tự ti thường sẽ luôn lặp việc xác nhận tình cảm.
“Anh cái gì?” Tôi hỏi .
Bùi Ứng Thần tiến đến mặt . Tin tức tố do tâm trạng cực độ phẫn nộ của Alpha mà điên cuồng quấn lấy . Vùng da thịt lộ ngoài bắt đầu nóng ran. Nhìn Bùi Ứng Thần ở cách gần trong gang tấc, như thể nhấc nổi bước chân. Đôi mắt vốn lạnh nhạt giờ đây phủ đầy vẻ vặn vẹo và u ám.
“Thuật Thuật của chúng rõ ? Được, nhắc nữa. Tên tiện nhân Lâm Gia đó điểm nào ? Đáng để yêu thầm suốt bao nhiêu năm, ngay cả khi phản bội và tính kế , vẫn yêu ?”
“Thuật Thuật, xem điểm nào , sẽ học theo . Cậu cũng thích , ?”
Tôi kinh ngạc vô vọng. Ngay khoảnh khắc Bùi Ứng Thần nâng mặt định hôn xuống, dùng sức đẩy xoay chạy . Quản gia định ngăn , nhưng giọng lạnh lẽo của Bùi Ứng Thần vang lên: “Để .”
Tôi dứt khoát rời , từ đầu đến cuối hề ngoảnh lấy một . Trong cơn hoảng loạn, nào còn dám đầu.
Rời khỏi nhà họ Bùi, lặp lặp việc xâu chuỗi những chuyện xảy hôm nay. Càng nghĩ càng thấy . Tại trong đầu lúc chỉ là hình ảnh đôi mắt đỏ hoe và gương mặt đến kinh ngạc của Bùi Ứng Thần?
Rốt cuộc làm bây giờ? Tôi phiền muộn vò đầu bứt tai, đưa tay tìm t.h.u.ố.c lá nhưng túi trống rỗng. Lúc mới nhớ để quên t.h.u.ố.c ở nhà họ Bùi, thậm chí cả bản hiệp nghị kết hôn vớ vẩn nữa.
Lòng đầy bực bội, định xuống lầu mua t.h.u.ố.c thì điện thoại reo lên. Là quản gia gọi tới. Vừa bắt máy, thấy giọng ông vội vã: “Phu nhân, mau , thiếu gia sắp uống rượu đến c.h.ế.t !”
Liên quan gì đến chứ? Tôi nhíu mày, cửa hàng tiện lợi mua thuốc, đón gió rít hết một điếu nhưng đầu óc vẫn chẳng thể tỉnh táo hơn. Thôi , lấy bản hiệp nghị kết hôn . Chỉ là lấy hiệp nghị thôi. Tôi tự nhủ như thế bắt taxi nhà họ Bùi.
Quản gia mở cửa, thấy như thấy cứu tinh: “Phu nhân... Cậu Dư, cuối cùng cũng . Tửu lượng của thiếu gia , đêm nay uống sắp cạn hầm rượu . Cậu còn dị ứng nữa, đỏ rực, đang cuộn tròn sofa run rẩy.”