Sau Khi Bị Trúc Mã Omega Tặng Cho Alpha Cấp Cao - Chương 2: Nợ cũ và vực sâu

Cập nhật lúc: 2026-04-28 12:27:54
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

"A Thuật, hôm nay là kỳ mẫn cảm của Bùi Ứng Thần. Phòng của ở tầng thượng, 01. Em gửi thẻ phòng cho đấy."

 

Cậu nóng lòng tự tay đưa yêu lên giường kẻ khác đến thế ? Màn hình điện thoại chói mắt. Tôi tắt máy, buông xuống ghế sofa, rít một thuốc.

 

Lâm Gia thích mùi t.h.u.ố.c lá, nên mấy năm nay ít khi hút. Lâm Gia trọng sĩ diện, là bạn đời của , nhất cử nhất động của đều thế giới bên ngoài soi xét. Vì thế thu liễm sự gai góc trong xương tủy, ngụy trang thành một kẻ ôn hòa, khiêm tốn suốt hai năm qua.

 

hôm nay, cần diễn nữa. Khói t.h.u.ố.c lượn lờ, làm nhòe tư duy và cả bóng đêm. Tiếng còi xe vang lên, thấy Lâm Gia đang ở ghế lái. Đêm nay mặc bộ đồ trắng, trông thật dịu dàng, chẳng ai ngờ bên trong là một trái tim tàn nhẫn đến thế. Cậu , đôi mắt sáng rực: "A Thuật, lên xe."

 

Tôi mang theo mùi t.h.u.ố.c lá nồng nặc bước xe, mệt mỏi tựa đầu tay. Omega ngửi thấy mùi thuốc, liền nhăn mặt nũng nịu: "Sao hút t.h.u.ố.c nữa , hôi c.h.ế.t , còn cho sức khỏe."

Trang Thảo

 

Tôi nhàn nhạt liếc một cái: "Lái xe ."

 

Lâm Gia tức đến đỏ cả mắt, nhưng rốt cuộc cũng gì thêm. Nếu là , chắc chắn chỉ mũi mà mắng chửi, xoay tìm sự an ủi từ gã trợ lý Alpha . Chậc, bắt đầu tự giễu . Tựa đầu cửa sổ, những ký ức xưa cũ như màn sương đêm cứ thế ùa về.

 

Ba là một cặp đôi Beta và Omega. Dù mức độ tương thích cao, họ vẫn mực ân ái. Năm lên năm, mắc chứng rối loạn tin tức tố. Bác sĩ cần tin tức tố của Alpha để trấn an, nếu cơ thể sẽ nhanh chóng suy kiệt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-truc-ma-omega-tang-cho-alpha-cap-cao/chuong-2-no-cu-va-vuc-sau.html.]

ba là Beta, làm gì tin tức tố. Ông chỉ thể mua ở chợ đen với giá cắt cổ. Một lọ t.h.u.ố.c bằng cả năm tiền lương của ông. Thế nhưng ngờ, lọ t.h.u.ố.c đó chứa thành phần gây nghiện. Khi thuốc, sẽ mất lý trí như một kẻ điên. Ba đau khổ bán máu, bán nội tạng để gom tiền. Cuối cùng, ông c.h.ế.t vì kiệt sức ngay đường về nhà, trong tay vẫn ôm chặt lọ tin tức tố.

 

Ban đầu bà nội giấu , ba làm xa. tình cờ sự thật từ hàng xóm. Tôi còn nhớ ngày hôm đó thời tiết , mặc váy trắng, thắt b.í.m tóc lệch, ôm hôn một cái thật kêu mua kem cho . Mẹ bảo ở nhà chờ. Tôi ngoan ngoãn đợi cửa, nhưng đợi , mà chỉ thấy bà nội thành tiếng.

 

Mẹ c.h.ế.t ngay mộ của ba. Không ai tìm đến đó bằng cách nào, cũng ai gì với ba khi . Chỉ rằng, tuyệt vọng đến mức nào mới thể dùng đá cắt đứt mạch m.á.u của chính .

 

Năm đó tám tuổi, mất ba , nương tựa bà nội. Năm mười lăm tuổi, bà nội xe đụng khi đang nhặt rác, trở thành thực vật. Kẻ gây t.a.i n.ạ.n bỏ chạy lao xuống vực thẳm. Viện phí khổng lồ đè nặng lên vai . Cứ ngỡ cuộc đời tăm tối lối thoát, cho đến khi thầy giáo nhà họ Lâm đang tìm bầu bạn học cùng thiếu gia nhà họ, chỉ học mà còn bao ăn bao ở.

 

Tôi . Lâm thiếu gia thấy , mắt sáng lên, nắm lấy tay : "Tôi chọn ."

 

Từ đó, cuộc sống của gắn liền với hai chữ Lâm Gia. Năm mười tám tuổi, để nhà họ Lâm giành quyền khai thác tài nguyên, đối tác chuốc rượu đến mức xuất huyết dày. Năm mười chín tuổi, để cứu nhà họ Lâm khỏi bờ vực phá sản, bỏ học lao xuống hầm mỏ cứu những công nhân kẹt. Lần đó gãy xương đùi, viện ba tháng.

 

Năm hai mươi tuổi, Lâm Gia lén nhật ký của , yêu thầm nên khăng khăng đòi kết hôn. Tôi vui mừng đến phát điên, dù ba Lâm đ.á.n.h cho một trăm hai mươi gậy, cũng chỉ một câu: "Tôi lời thiếu gia."

 

Năm hai mươi mốt tuổi, Lâm Gia bước chân chính trường, sớm về trễ. Để chăm sóc , từ bỏ công việc, trở thành một đàn ông của gia đình. Giờ đây hai mươi hai tuổi, Lâm Gia vì lên chức Thị trưởng mà nhẫn tâm đưa lên giường một Alpha khác, thậm chí còn lấy ân tình cũ uy hiếp.

 

Mới mấy năm, lòng đổi nhanh đến thế. Tôi nghĩ mãi thông. một điều rõ, còn nợ họ Lâm bất cứ thứ gì nữa .

 

Hồi ức kết thúc cũng là lúc tới khách sạn. Tôi mở cửa xe bước xuống, Lâm Gia gọi giật : "Uống chút nước , đừng để ám mùi t.h.u.ố.c lá."

Loading...