Sau Khi Bị Phu Quân Dâng Cho Bạo Quân - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-04-20 08:45:47
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi vệ sinh cá nhân xong xuôi, thanh niên chỉ khoác lớp áo ngủ mỏng manh, cảm nhận "phần lượng" của đàn ông bên cạnh, y mới cẩn thận xoay xuống phía . Long sàng vốn lớn, gian vô cùng rộng rãi.

Lúc đầu Công Nghi Tranh cứ ngỡ Đình Nguyệt định làm việc gì đó vì quấy rầy ngủ, nên vẫn nhắm mắt mảy may để ý. , thở thanh ngọt mang theo hương mai thanh khiết dần tiến gần, một đầu lưỡi mềm mại khẽ vươn , giống như đang nếm đường mà l.i.ế.m nhẹ một cái.

Công Nghi Tranh suýt chút nữa y "hút" đến mức hồn xiêu phách lạc. Hắn cảm giác như đầu tiên đ.á.n.h mất thể diện của một nam t.ử hán ngay mặt thê t.ử . Hắn lập tức đưa tay nắm lấy lọn tóc của Tống Đình Nguyệt, xách từ trong chăn lên, dùng chiếc khăn chuẩn sẵn ở đầu giường để lau miệng cho y.

“Vì đột nhiên làm việc cho Trẫm?” Công Nghi Tranh mím chặt môi, tỉ mỉ lau lau miệng cho Tống Đình Nguyệt đến ba bốn mới chịu buông .

Ly

Đến mức môi y đều lau đến đỏ ửng. Tống Đình Nguyệt lí nhí đáp: “... Thần cũng để Bệ hạ thoải mái.”

Gần đây đều là Bệ hạ giúp y hưởng thụ, còn bản Bệ hạ thì sơ giải chút nào, thậm chí trong yến hội hôm suýt nữa mất mặt. Bệ hạ vì y mà thủ như ngọc, tìm đến khác, y thể trơ mắt cứ chịu đựng như ?

Công Nghi Tranh y một hồi lâu thở dài: “Nguyệt Nô làm Trẫm thoải mái thật ?”

Tống Đình Nguyệt nghiêm túc gật đầu: “Bệ hạ, chúng thực chất phu thê, thần là Hoàng hậu của , vì thể...” Vì cùng thần hành việc đôn luân chứ?

Y qua vô thoại bản, trong đó nhắc đến việc đều bảo rằng nam nhân to mãnh liệt, thường xuyên khiến các ca nhi làm đến mức ngất xỉu, khi còn giữ chặt ở bên trong, một khắc cũng nỡ tách rời. Tuy y xem quá chi tiết, nhưng trong lòng luôn cảm thấy Bệ hạ giống với những nam nhân trong thoại bản đó. Bệ hạ sẽ hung bạo như , cũng sẽ mặc kệ ý nguyện của y. Trong chuyện , Bệ hạ thực sự ôn nhu.

Chính vì đầu tiên trải qua quá đỗi nên Tống Đình Nguyệt mới chủ động yêu cầu như thế. Công Nghi Tranh làm hiểu những tâm tư . Hắn chỉ nghĩ rằng Đình Nguyệt làm vui lòng vì sợ đang tức giận, nên mới tìm cách lấy lòng bằng việc chỉ khiến một thỏa mãn.

Hóa Đình Nguyệt vẫn còn đang sợ . Nếu bây giờ giận, chỉ sợ y cũng chẳng tin. Công Nghi Tranh còn cách nào khác, đành đưa một đề nghị chiết trung.

“Trẫm... Trẫm vẫn chờ đến ngày đại hôn...” Hắn sợ nếu bây giờ tiến sâu hơn, bản sẽ kìm lòng mà làm quá mạnh bạo, khiến sợ hãi mà chạy mất, “Trẫm thích ngươi, cũng đang sinh khí!”

“Chỉ là... Trẫm hiện giờ đang trong quá trình theo đuổi ngươi, thể tùy tiện làm càn như !”

Lời lọt tai Tống Đình Nguyệt khiến y vô cùng hưởng thụ. Bản y vốn là quy củ, cộng thêm việc Công Nghi Tranh hạ làm đủ tư thái như , tự nhiên khiến y cảm thấy mãn nguyện.

“Vậy Bệ hạ cảm thấy làm thế nào thì hơn?”

Công Nghi Tranh ôm chặt lấy y, trầm giọng : “Nguyệt Nô, cởi y phục , mở rộng thêm một chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-phu-quan-dang-cho-bao-quan/chuong-52.html.]

Thanh niên ôm lấy, vô cùng gian nan mới thoát khỏi y phục, đó nỗ lực nghiêng mở rộng . Cho đến khi Công Nghi Tranh bảo , y mới thả lỏng đôi chân đang khép chặt. Ngay đó, y cảm nhận hai cánh m.ô.n.g của nắm chặt và ép sát , nơi sâu kín nhất liên tục hành hạ, còn phía thì lặng lẽ ngẩng đầu, cơ bụng của ma sát đến mức rỉ từng giọt dịch trong suốt.

Bệ hạ kề sát bên tai y mà hôn mút, thở dồn dập truyền đến, mang theo tất cả khoái lạc chia sẻ cùng y, khiến y dần dần cũng cảm nhận thú vui mà nỗ lực phối hợp theo. Một lúc lâu , cảm giác dính dớp bắt đầu lan tràn.

Công Nghi Tranh bế lên, gọi mang nước để lau rửa sạch sẽ, đó cẩn thận bôi t.h.u.ố.c cho Tống Đình Nguyệt mới thỏa mãn ôm thanh niên ngủ. Hắn hề rằng, Tống Đình Nguyệt lúc đang lặng lẽ suy tính trong đầu.

"Phần lượng" của Bệ hạ thực sự vượt xa trí tưởng tượng của y. Y bắt đầu băn khoăn bản làm mới tiếp nhận "vật khổng lồ" như thế . Trong thoại bản đều nơi đó của ca nhi tuy lớn nhưng thiên phú dị bẩm, cuối cùng đều thể dung nạp . Tống Đình Nguyệt cảm thấy bản bây giờ vẫn . Khoảng thời gian từ nay đến đại hôn còn hơn một tuần nữa, y nhất định cố gắng tìm cách mới .

Biện pháp còn tìm thì y mất, ngủ một mạch đến tận gần giờ Tỵ. Bệ hạ hề gọi y dậy, cũng để y giúp mặc y phục! Tống Đình Nguyệt cảm thấy như tiếng sét đ.á.n.h ngang tai. Y lập tức gọi Ngọc Châu , gặng hỏi: “Hôm nay ai là giúp Bệ hạ mặc y phục?”

Ngọc Châu đáp: “Bệ hạ tự mặc ạ.”

Tống Đình Nguyệt cảm thấy hai mắt tối sầm . Y thế mà thất trách đến mức để Bệ hạ tự mặc đồ! Thấy dáng vẻ uể oải của y, Ngọc Châu hiếm khi lên tiếng giải thích giúp Công Nghi Tranh: “Bệ hạ công t.ử vất vả, cũng công t.ử vì thế mà sinh lòng đố kỵ, nên kể từ ngày công t.ử về phủ đến nay, đều tự lo liệu việc mặc y phục.”

Đố kỵ? Đố kỵ cái gì cơ chứ? Tống Đình Nguyệt hỏi : “Vì đố kỵ?”

Ngọc Châu ấp úng che giấu: “Thì bởi vì khác chạm long thể của Bệ hạ...”

Tống Đình Nguyệt lập tức xoay , vùi đầu sâu trong chăn. Y... y khi nào như chứ! Y làm thể ngang ngược vô lý đến mức đó !!

“Ai Tiền thái phó, tuyệt đối nhắc đến chuyện tuyển tú nữa!” Công Nghi Tranh vô tình nghiêng cổ, để lộ dấu răng do Đình Nguyệt c.ắ.n đêm qua, “Hoàng hậu của Trẫm là một hũ giấm vô cùng lớn, y cho phép Trẫm thêm khác, ngay cả khác một cái cũng !”

Tống thượng thư: “......” Bệ hạ đang về Đình Nguyệt nhà ông đấy ? Đình Nguyệt mà ghen tuông ? Chẳng lẽ là do Bệ hạ dù ở Tống phủ nhưng vẫn tỉ mỉ điều tra kỹ lưỡng những cử t.ử đến bái phỏng, hễ thấy ai diện mạo đoan chính một chút là lập tức phái làm huyện lệnh ở nơi xa tít tắp ?

Chúng thần: “............” Các vị đại thần đưa mắt , cuối cùng đồng loạt về phía Tiền thái phó. Ai mượn ông đề cập đến chuyện tuyển tú làm gì cơ chứ!!! Từ giờ cấm nhắc !

“Bệ hạ con nối dõi là căn bản của quốc gia! Bệ hạ nên quảng nạp hậu cung, ban phát mưa móc để sớm kế vị chứ!” Ngô thái phó lão lệ tung hoành: “Xin Bệ hạ hãy tam tư!”

Công Nghi Tranh phất mạnh ống tay áo: “Trẫm ý quyết, các khanh cần khuyên can thêm nữa!”

Tống thượng thư cảm nhận Ngô thái phó đang ném về phía những cái hình viên đạn. Ông thừa hiểu Ngô thái phó đang thầm mắng mỏ điều gì, chẳng qua là chê ông dạy dỗ con , khiến Đình Nguyệt trở nên đố kỵ khi làm Hoàng hậu, làm ảnh hưởng đến tông miếu. Ngô thái phó cũng chịu nghĩ , chuyện nếu Bệ hạ thì ai mà ngăn cản nổi?

Theo cách của Tống thượng thư, đây chẳng qua là Bệ hạ đang khoe khoang mà thôi! Có gì mà khoe chứ? Phu nhân nhà ông chẳng ngày nào cũng bắt ông từ những buổi liên hoan với đồng liêu về nhà đó ! Bệ hạ nếu thể khiến Đình Nguyệt làm như thì mới thực sự là bản lĩnh!

Loading...