Sau Khi Bị Coi Là Thế Thân, Tôi Quyết Định Nằm Ngửa - Chương 6: Đêm phóng túng cuối cùng

Cập nhật lúc: 2026-03-18 07:47:32
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi tính kỹ lộ trình bỏ trốn, nhưng khi , vẫn đồng ý giúp Lăng Kiêu “gạo nấu thành cơm” với Tiêu Mộ Vân. Tôi cam tâm, trả thù Tần Lịch. Những dòng bình luận mắng ngu, lười, hư, thì sẽ thực hiện đúng những tội danh đó cho họ xem.

 

Hôm nay, cùng Lăng Kiêu nấp cánh cửa, từ xa thấy Tần Lịch và Tiêu Mộ Vân đang huyện trưởng cùng một đám vây quanh. Tôi tỉ mỉ đ.á.n.h giá, Tiêu Mộ Vân mặc một chiếc áo măng tô đen, tôn lên vóc dáng cao ráo, thanh thoát. Mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ bình tĩnh, trầm và ưu nhã. Khác hẳn , một kẻ ham ăn biếng làm, chỉ mát ăn bát vàng, ngoài gương mặt thì chẳng lấy một ưu điểm nào.

 

Hai họ cạnh , quả thực là trai tài trai sắc, xứng lứa đôi. Những dòng bình luận tràn ngập lời khen ngợi rằng họ quá đôi. Bên cạnh , Lăng Kiêu chằm chằm hai họ với ánh mắt hung dữ, miệng lẩm bẩm: “Tiêu Mộ Vân, chỗ nào bằng thằng đó?”

 

Chờ Tần Lịch và Tiêu Mộ Vân bàn xong hợp đồng, cả hai đầy khí phách, sóng vai bước chậm con đường rợp bóng cây. Tôi và Lăng Kiêu đột nhiên xông khiến họ kịp trở tay. Tần Lịch thấy , quả nhiên sững sờ: “Sao em ở cùng Lăng Kiêu?”

 

Tiêu Mộ Vân như tình địch, ánh mắt dừng mặt vài giây chuyển sang Lăng Kiêu bên cạnh, như : “Sao hai ở cùng ?”

 

Tôi cảm thấy coi thường, nhịn đáp : “Tại chúng thể ở cùng ?”

 

Lăng Kiêu, cái gã trọng sắc khinh bạn, khẽ véo eo một cái, : “Đã gặp thì cùng ăn cơm , gần đây một tiệm .”

 

Tần Lịch bỏ lỡ hành động đó, cau mày, kéo về phía , sắc mặt cực kỳ khó coi: “Không cần, chúng về nhà.”

 

Lăng Kiêu nháy mắt với , hiểu ý liền ôm lấy cánh tay Tần Lịch, mềm giọng nũng nịu: “Em đói , giờ em về nhà.”

 

Tần Lịch Lăng Kiêu mấy , vẫn trả lời. Cuối cùng, Tiêu Mộ Vân lên tiếng: “Tần Lịch, cùng ăn một bữa . Trốn tránh mãi cũng cách.”

 

Tôi và Lăng Kiêu liếc , đều nỗi buồn trong mắt đối phương. Tiêu Mộ Vân rõ ràng Tần Lịch ngả bài để giành vị trí chính cung. Tần Lịch quả nhiên theo, chúng cùng đến nhà hàng mà Lăng Kiêu đề xuất.

 

Trên bàn ăn, khí kỳ quái đến lạ thường. Tần Lịch gì, Tiêu Mộ Vân vẫn giữ nụ ung dung, còn Lăng Kiêu thì cúi đầu uống rượu. Bữa cơm trôi qua một cách khó hiểu, cuối cùng chẳng ai ngả bài.

 

Trong lúc đó, mời Tiêu Mộ Vân một chén rượu. Cậu chén rượu đưa, vài giây khẽ nhếch môi uống cạn. Tần Lịch và Lăng Kiêu thì như hai kẻ đối địch, suýt nữa lao đ.á.n.h .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-coi-la-the-than-toi-quyet-dinh-nam-ngua/chuong-6-dem-phong-tung-cuoi-cung.html.]

Mười phút , ôm bụng giả vờ đau đớn. Tần Lịch liếc Tiêu Mộ Vân một cái. Tôi cố tình rên lớn hơn, Tần Lịch lập tức bế rời , đưa về khách sạn. Trước khi , Lăng Kiêu và Tiêu Mộ Vân một lượt, hy vọng đêm nay Lăng Kiêu thể thành công.

 

Những dòng bình luận bắt đầu mắng chửi:

 

[Thụ pháo hôi và công pháo hôi quả nhiên vẫn hạ t.h.u.ố.c Mộ Vân, nhưng đừng lo, Tần Lịch sẽ kịp thời cứu.]

 

[Cuối cùng cũng xem cái tên pháo hôi chỉ mỗi nhan sắc nữa, gấu trong rừng sắp thêm món .]

 

Tần Lịch cẩn thận đặt xuống ghế, định mua thuốc, nhưng ngay khi dậy, ôm chặt lấy : “Chồng ơi, em , với em là em sẽ đỡ ngay.”

 

Đêm nay, dù thế nào cũng thể để Tần Lịch cứu Tiêu Mộ Vân. Tần Lịch khẽ : “Được, .”

 

Tôi từ từ cởi cúc áo, cố ý để lộ chiếc cổ trắng và xương quai xanh rõ nét. Ánh mắt Tần Lịch lập tức tối vài phần. Tôi đổi giọng mềm mại: “Bế em tắm , nóng quá.”

 

Trang Thảo

Những dòng bình luận bùng nổ:

 

[Cái tên pháo hôi đang làm gì , thể bớt lẳng lơ ?]

 

[Tần Lịch, quyến rũ, mau cứu Mộ Vân .]

 

Tần Lịch vẫn bế phòng tắm. Tôi vòng tay ôm cổ , nở nụ đầy khiêu khích với những dòng bình luận đang mắng .

 

Trong phòng tắm, Tần Lịch cẩn thận giúp rửa sạch cơ thể. Tôi thể cảm nhận nhịp thở dồn dập nhưng cố kìm nén của . Tôi khẽ động chân, chạm : “Anh...”

 

Đôi mắt Tần Lịch tràn đầy d.ụ.c vọng, giữ c.h.ặ.t c.h.â.n , giọng khàn : “Đừng trêu , em còn đang khó chịu, tự chuốc lấy thì đừng trách.”

 

Tôi nheo mắt, giọng mềm xuống: “Em sợ...”

 

Âm cuối dứt, Tần Lịch còn kiềm chế nữa. Hơi nước trong phòng tắm dần mờ , phủ kín tấm gương. Đêm nay, là phóng túng cuối cùng.

Loading...