Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-03-31 09:03:51
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Tớ giới thiệu một chút, đây là Lục Lâm, cùng hệ với chúng , cùng Tô Ngôn cũng gọi là cặp đôi nhan sắc.” Trình Dã lên, vẫy tay về phía Lục Lâm.
Lục Lâm chỉ nhẹ nhàng đáp .
Tô Ngôn: “......” Lúc nào cũng gọi thế , thể báo cho một tiếng ?
Còn nữa, cái biệt danh là thiên tài nào nghĩ , học ở cái kiểu văn vẻ .
Âm thầm phun tào xong mới phát hiện Lục Lâm lúc đang mỉm , hiểu chút khiến rợn tóc gáy.
“Được , như thì chúng hai minh tinh vườn trường, định giành nhất.”
Tô Ngôn thật quá thừa nhận cái danh hiệu “minh tinh vườn trường” , thật sự thấy mất mặt.
Lục Lâm từng bước về phía mấy đang , cuối cùng dừng mặt Tô Ngôn.
Tô Ngôn nâng mí mắt, lặng lẽ đối diện với Lục Lâm, dấu hôn vẫn còn tính sổ với .
Hai rõ ràng chỉ cái danh nghĩa yêu, mà Lục Lâm làm đủ trò, khiến khó chịu.
Lục Lâm chẳng để tâm đến ánh mắt như c.h.é.m , khom nửa xuống, sát bên tai Tô Ngôn, dùng giọng chỉ hai , khẽ : “Ngủ , là hoàng tử.”
Tô Ngôn thấy dường như còn vô tình liếc về phía xương quai xanh của , may mắn là bản mặc áo hoodie, che kín .
Nếu cũng chẳng chắc Lục Lâm phát điên gì nữa.
Tô Ngôn đáp câu , hiện tại đang trong cơn giận.
Lục Lâm thấy cũng nổi nóng, mặt ngoài luôn giữ hình tượng ấm áp, rạng rỡ như ánh mặt trời, giỏi giả bộ.
Trình Dã thấy hai quen cũng lấy làm lạ, hôm nay buổi tập chính thức, chỉ tiện miệng vài câu.
Tô Ngôn kiềm tò mò, chờ xong liền vỗ nhẹ vai : “Vậy phần thưởng cho hạng nhất là gì, khiến cố gắng như ?”
“Không phần thưởng.” Trình Dã hờ hững đáp.
“Không phần thưởng, ?” Tô Ngôn nghẹn lời, thật sự ngờ Trình Dã nghiêm túc như .
Trình Dã là lớp trưởng, cơ bản phụ trách đủ loại chuyện lớn nhỏ, cũng vì thế mà trong lớp ai cũng thiện cảm với , đến khi bầu lớp trưởng thì nhất trí chọn .
Đôi đồng t.ử màu hổ phách của Tô Ngôn lóe sáng, khóe môi giật giật, khi còn kịp thì Trình Dã tiếp lời: “Cần chút gợi cảm, thời đại mới , nữ sinh sẽ tình yêu giữa soái ca chinh phục.”
Tô Ngôn: “......” Gợi cảm.
Tô Ngôn: “Phía giám khảo chứ?”
Trình Dã: “Ừ.”
Tô Ngôn: “Là mấy thầy cô?”
Trình Dã: “Ừ.”
Tô Ngôn thật sự tức hộc máu, bật dậy, khuôn mặt trắng nõn thoáng ửng hồng, cảm xúc kích động: “Cậu , bắt hai thằng con trai bọn tớ, mặt nhiều thầy cô như , diễn cảnh ôm hôn thắm thiết?”
Vừa chỉ tay giữa và Lục Lâm, khoa tay múa chân: “Đầu óc vấn đề!”
Lục Lâm nhịn , nắm lấy tay đang chỉ của Tô Ngôn hạ xuống: “Tôi thể chấp nhận.”
Tô Ngôn nhận đúng là cũng bệnh, mỗi khi ở “địa bàn” của Lục Lâm thì sợ hãi dễ dàng chiếm hết đầu óc, nhưng rời khỏi nơi đó trở về như bình thường.
Có lẽ ở chỗ , Lục Lâm cũng thể làm gì quá đáng với .
Nghe Lục Lâm vui vẻ đáp , Tô Ngôn lạnh lùng : “À, cũng bệnh.”
Thấy xúc động như thế, Trình Dã chỉ thể an ủi: “Được , tớ đồng ý chỉ cần hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, cần kiểu Pháp nồng nhiệt.”
“Hơn nữa, các vốn là yêu, sợ cái gì?”
Tô Ngôn im lặng về phía Lục Lâm, Lục Lâm chỉ nhún vai tỏ vẻ chẳng , cuối cùng mới chuyện là do diễn đàn truyền .
Kết cục Tô Ngôn vẫn thỏa hiệp, chỉ hôn lướt nhẹ một chút, coi như ch.ó cắn, hôm nay cuối cùng cũng kết thúc bình yên.
Đối diện với lời mời của bạn bè, đều từ chối hết.
Cuối cùng mệt mỏi vật giường, ánh mắt vô thần trần nhà, nghĩ đến những ngày tiếp theo liền thấy cả rã rời.
Mệt mỏi vô cùng.
Lục Lâm cùng Tô Ngôn trở về ký túc xá, chỉ chào một tiếng một . Tô Ngôn bóng dáng ...
Cô độc đến lạ.
Tô Ngôn bên bàn, chẳng ăn uống gì, chỉ nghĩ đến một bát mì chua cay, mà nhất định là quán ở phía bắc thành. Nếu quá xa, từ sớm.
Mùa hè luôn khiến mất hết khẩu vị, trận mưa to hôm qua dường như chỉ là để rửa sạch mặt đất, chứ chẳng hạ nhiệt độ bao nhiêu.
Ngày hôm , nóng nực y nguyên.
Hai bạn cùng phòng xem tuyển sinh câu lạc bộ, đến giờ vẫn về, ký túc xá yên tĩnh đến mức khiến quen.
Tô Ngôn cầm quần áo, thấy mấy còn về thì quyết định tắm . Khi lục tìm quần áo, vô tình liếc qua bàn của Lục Lâm, thấy vứt bừa vài quyển sách:
【Chỉ nam đồng tính】
【Chỉ nam chăn nuôi nhân loại】
【Làm ngăn vợ luôn bỏ chạy】
......
Tô Ngôn cố tình liếc sang tên tác giả, hiểu cứ cảm giác chính là Lục Lâm, khiến bản bật mà chẳng hiểu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-9.html.]
Khi đang tắm, thấy tiếng mở khóa cửa, tiếng ồn ào quen thuộc, đại khái đoán là ai.
Lần tắm lâu hơn bình thường.
Mở cửa , đập mắt chính là Lục Lâm.
Lúc thẳng, chút biểu cảm, dựa cạnh bồn rửa mặt, một tay nghịch điện thoại. Thấy Tô Ngôn , mỉm thật lòng.
“Cao Ngất, mua cho em món mì chua cay thích nhất.” Hắn tiện tay ném điện thoại sang một bên, thong thả bước về phía Tô Ngôn.
Tô Ngôn lui về phía , ngửi thấy mùi vị quen thuộc của mì chua cay, hương vị xen lẫn với mùi sữa tắm tràn ngập nơi chóp mũi.
Tô Ngôn kinh ngạc, ở thành bắc ? Khoảng cách từ trường học đến đó lái xe qua cũng hơn một giờ.
Không ngờ chỉ mất 40 phút đến. Nếu kỹ còn thể thấy quần áo Lục Lâm vẫn còn những giọt nước nhỏ li ti, vài sợi tóc mái nhẹ nhàng dính trán.
Ngoài cửa sổ , trời mưa dày gấp, mà Lục Lâm dầm mưa phóng xe siêu tốc đến tận thành bắc, chỉ vì bát mì chua cay .
Tại làm đến mức ?
Đối với chính , rốt cuộc là do cốt truyện chi phối, là thật sự yêu...
Thôi, đầu óc hôm nay hoạt động quá sức, cũng nghĩ thêm quá nhiều chuyện.
Lục Lâm thấy dáng vẻ lo lắng trong biểu cảm của , liền nở nụ rạng rỡ, giọng lạnh nhạt: “Đừng lo cho .”
Tô Ngôn khẽ cụp mắt, trong tay còn đang nắm khăn tắm. Cậu phát hiện bản dễ đổi, thấy Lục Lâm chân thật thì cảm thấy hoang mang, nhưng hôm nay thấy thiện ý từ .
Hàng mi dài khẽ run rẩy, gương mặt khi tắm nổi lên một mảng đỏ ửng. Cậu do dự mở miệng: “Cảm ơn . Cậu cái gì, đều thể cho em.”
“Ngoại trừ...”
Câu tiếp theo , nhưng Lục Lâm cũng hiểu.
Hắn bật : “Tôi cái gì cũng cần.”
Tô Ngôn ngẩng mắt, khóe môi khẽ nhếch, kinh ngạc . Lục Lâm thấy dáng vẻ liền bật .
“Em cho rằng sẽ ép em cận, là ép em...”
Tô Ngôn đến đỏ mặt, quả thật nghĩ giống như lời Lục Lâm , căn bản tin sẽ đòi hỏi gì.
Trong ấn tượng của , Lục Lâm phảng phất như loại chuyện ác nào làm, đủ kiểu cưỡng ép mới phù hợp với .
“Tôi xác thực , nhưng chỉ cần em vui vẻ là . Trừ việc rời xa , thì bất cứ điều gì cũng sẽ làm cho em.”
Lời vô cùng nghiêm túc, đôi mắt đào hoa chằm chằm Tô Ngôn rời, như từ trong mắt tìm chút hoảng loạn.
Tô Ngôn vẫn rõ ràng tình cảm của Lục Lâm đối với rốt cuộc do cốt truyện chi phối . Nếu thật sự là , thì quá bất công với Lục Lâm .
Hắn vô tư mà đối xử với .
Tô Ngôn kịp hong khô tóc, liền vài bước đến án thư, lấy t.h.u.ố.c mỡ chuẩn sẵn: “Tôi giúp bôi thuốc.”
Trên tay Lục Lâm, vết thương vì xử lý gì nên chẳng dấu hiệu thuyên giảm.
Cậu nâng đôi tay nhưng mang theo tì vết , thở dài: “Quả nhiên so với hôm qua nghiêm trọng hơn nhiều.”
Môi Lục Lâm mím chặt, vành tai đỏ bừng, cố gắng rút tay về: “Không .”
Tô Ngôn ngẩn dáng vẻ , thầm nghĩ chẳng lẽ nam hài ngây ngốc “dị ứng” với sự quan tâm, chỉ cần lo lắng một chút liền đỏ mặt.
Nhìn mắt chút xa lạ, Tô Ngôn nhịn bật khẽ: “Thật đáng yêu.”
Chỉ là, khi nhận gì, cả hai đều im lặng, ai chủ động mở miệng. Không khí nhanh chóng trở nên căng thẳng, ái mơ hồ như đang nhúc nhích trỗi dậy.
Mà Tô Ngôn chỉ cảm thấy hổ, ngoài chẳng cảm giác nào khác.
Cậu thành thạo giúp Lục Lâm bôi thuốc, vết thương chút rách , theo lý thuyết hẳn sẽ đau, mà Lục Lâm suốt quá trình hề biểu cảm nào.
Thậm chí Tô Ngôn còn căng thẳng hơn cả . Sau khi quấn băng gạc xong, từng lọ t.h.u.ố.c đều cẩn thận cất hộp y tế. Trên trán còn lấm tấm mồ hôi mỏng: “Không đau ?”
Lục Lâm vẫn gì, khiến thoáng chốc còn tưởng rằng đau đến ngất , ai ngờ Lục Lâm hề cảm thấy.
Hắn lắc đầu, nhàn nhạt trả lời: “Tôi cảm nhận đau đớn.”
Trong chốc lát, Tô Ngôn lượng tin tức làm cho choáng ngợp. Cậu thất thần một hồi, môi khô khốc, chỉ thể an ủi: “Rồi sẽ thôi.”
Bệnh nghiêm trọng thế nào Tô Ngôn rõ. Người khác sinh bệnh ít nhất còn cảm nhận đau, thoải mái ở .
Nếu như đúng như Lục Lâm ... dám nghĩ đến đáp án tàn nhẫn .
Thấy Tô Ngôn quan tâm như , Lục Lâm cảm thấy tất cả đều đáng giá, cho dù lẽ chỉ là xuất phát từ đồng tình.
sẽ tìm cách biến sự đồng tình thành đau lòng. Khóe môi hiện lên nụ , kịp mở miệng thì cửa ký túc xá mạnh mẽ đẩy .
Bên ngoài trời nóng bức, Trần Húc Bạch liền cởi áo, ném quần áo dơ thùng. Nhìn thấy hai gần , liền la to: “Nghe các sắp cảnh hôn đầu tiên?”
Tô Ngôn thấy trở về, vội vàng kéo giãn cách với Lục Lâm, cũng để ý đến tia âm u thoáng lóe qua trong mắt .
“Trần Húc Bạch, đem chuyện chúng ở bên tung ngoài?” Tô Ngôn chính cũng nhận , mấy chữ “ở bên ” càng càng thuận miệng.
Một khi ngọn lửa nghi ngờ bùng lên, liền càng lúc càng lớn.
“Cái gì chứ, tin em ? Đó là do fan diễn đàn tự phát động nhân văn, phần lớn đều tin.”
“Không tin thì hỏi Tống Tinh Du.”
Tô Ngôn tin một nửa, càng lười hỏi Tống Tinh Du. Nghĩ đến thì điện thoại liền nhận một tin nhắn.
Trong mắt hiện lên chút bất ngờ, dường như nghĩ tới ngần thời gian vẫn sẽ chủ động liên hệ .
Sắc mặt Lục Lâm lập tức sa sầm vài phần, suýt nữa khống chế biểu cảm.