Sau Khi Bị Bệnh Kiều Âm U Theo Dõi - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-31 09:02:27
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Những còn Tô Ngôn bạn trai thì thần sắc kinh hãi, “Cậu biến thành gay từ khi nào ?”

Cái hỏi xong, một khác chen , “Trước gay bar.”

Trên bàn vốn còn mấy đôi tình nhân, khí ái tức khắc cắt ngang ít, chỉ còn ánh mắt tò mò hóng hớt.

Tô Ngôn giữa mày giật giật, nếp nhăn theo chủ nhân phiền lòng mà động, vấn đề là ở chỗ gay ?

“Nếu là gay thì ...”

“Cân nhắc tớ

Đang lúc trầm mặc, Giản Lâm bỗng nhiên cất giọng u tối thốt một câu chẳng ăn nhập gì, quán bar ầm ĩ lúc giống như nhấn nút tạm dừng, ánh đèn hoa lệ cuối cùng dừng gương mặt .

Trong mắt, cô đơn giả vờ.

Tô Ngôn há miệng, cuối cùng cái gì cũng , loại vấn đề hổ cũng thể tùy tiện đùa qua .

Trong sân, tất cả đều Giản Lâm chính là lời thật lòng.

Tô Ngôn cảm thấy một luồng ánh mắt lạnh lẽo, khiến nhịn siết c.h.ặ.t t.a.y giấu trong tay áo.

Giản Lâm, Tô Ngôn cùng Kỳ Niên ba xem như quen từ sớm, từ khi học cấp hai cùng một trường, quan hệ xa cũng gần.

Cũng chẳng rõ vì tình em thuần khiết một ngày biến chất, giống như đường vốn ngọt ngấy, đến một ngày nào đó phát hiện bên ngoài dính chút phân.

Biến cố xảy kỳ thi cuối cấp hai, một ngày Giản Lâm tan học thì ngăn .

Trong con ngõ tối om, tâm sự thiếu niên của . Tô Ngôn lúc đầu là kinh ngạc, cuối cùng uyển chuyển cự tuyệt.

Nếu thổ lộ, thì hai chắc chắn sẽ trở nên gượng gạo, còn như bạn bè , dẫn đến Kỳ Niên kẹp ở giữa đặc biệt khó xử.

Tô Ngôn thậm chí còn hoài nghi Kỳ Niên du học cũng là do hai bọn họ ép đến mức rời .

lúc đang tự hỏi nên làm thế nào để giải quyết vấn đề hổ , điện thoại vang lên vài tiếng báo tin nhắn. Cậu cầm lên , là Lục Lâm.

Tin nhắn cũng chỉ hỏi đang ở , linh tinh mấy câu. Tô Ngôn đầu cảm thấy đầu óc vấn đề, chẳng lẽ còn tưởng thấy ?

Tô Ngôn khẽ dựa lưng ghế sô pha, cúi mắt chiếc nhẫn tay — cái nhẫn ép mang lên mấy ngày . Cậu quyền nghi ngờ kẻ điên coi đây là nhẫn cưới mà ép đeo.

Rốt cuộc ánh mắt , cố chấp, bá đạo, ngang ngược, chiếm hữu bộ.

Tô Ngôn trầm ngâm một lát lựa chọn trả lời, dù bản rơi vũng bùn hổ .

“Thôi , đồng chí Giản Lâm, bạn trai, còn dám hoành đao đoạt ái, sợ bạn trai vả ?”

Người lên tiếng gọi là Béo Ca, cũng học chung trường với bọn họ, tính tình trượng nghĩa.

Lần , đặc biệt giải vây.

Tô Ngôn cảm kích một cái, Béo Ca đáp bằng ánh mắt “yên tâm ”, nửa đùa nửa thật tiếp tục trêu chọc Giản Lâm.

Giản Lâm lẽ còn định sợ đánh, nhưng lời đều ánh mắt sắc lẹm của Béo Ca chặn .

“Tô Ngôn vì bạn trai mà chịu xỏ khuyên tai, nghĩ hấp dẫn bằng ?”

Tô Ngôn: “……” Quá tàn nhẫn.

“Hơn nữa , ngón trỏ còn đeo cả nhẫn cưới nữa.” Béo Ca vỗ vai , vì nhạc trong quán bar quá ầm ĩ nên gần như gào thét mới những “lời kín đáo” .

Tô Ngôn: “......” Nói nhỏ kiểu ?

Còn nữa, nhẫn cưới là cái quỷ gì, chẳng lẽ đầu óc với Lục Lâm cùng một dạng?

Tô Ngôn ngẩng mắt về phía Lục Lâm trong góc. Người dường như chẳng thích chơi điện thoại, chỉ lẳng lặng một chỗ.

Trong mấy ngày quen , luôn kiêng dè mà quan sát Lục Lâm. Dù trong tiểu thuyết miêu tả khủng bố cố chấp, mềm lòng thiện lương. Cậu thật sự tò mò, loại tính cách mâu thuẫn như rốt cuộc là kiểu gì.

Trong thời gian , ngoài đầu gặp mặt còn thấy một tia sợ hãi, hiện tại Tô Ngôn dần quen .

Ví dụ như trong ngăn kéo đột nhiên xuất hiện một cánh tay cụt, bàn tay đứt rời cái chân gãy, cái nào cũng chân thật hơn cái nào.

Đương nhiên, mấy thứ đó chỉ kích phát khi Tô Ngôn tiếp xúc trò chuyện với khác. Giờ đây chỉ thấy Lục Lâm là một kẻ ấu trĩ, cố chấp và cuồng loạn.

Lục Lâm còn thích để dấu vết , giống như mãnh thú đ.á.n.h dấu con mồi. Tô Ngôn cận gần gũi với .

Hắn thể làm chỉ là ép Tô Ngôn cùng đeo khuyên tai giống , mua nhẫn đôi bắt Tô Ngôn mang.

Lục Lâm dường như thật sự để lộ, hoặc là, đang giả vờ.

Hắn một trong góc tối, quán bar nhạc xập xình chói tai, sàn nhảy nam nữ vặn vẹo thể, mùi rượu khói t.h.u.ố.c hỗn tạp quẩn quanh.

Mọi thứ nơi dường như đều thuộc về .

Tô Ngôn từ chối hết các trò chơi bàn, chỉ an tĩnh một bên, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Lục Lâm.

Ở lúc Béo Ca cầm rượu đưa cho , liền cảm nhận ánh mắt quen thuộc , liền thuận miệng : “Tớ dị ứng cồn, uống .”

Béo Ca đầu óc xoay nhanh, dường như đang cân nhắc độ chân thật của lời , cuối cùng cũng chẳng nghĩ lý do gì, ly rượu liền Giản Lâm nhận lấy.

Lông mày Tô Ngôn chau , bởi câuh phát hiện khi Giản Lâm nhận lấy ly rượu, ánh mắt mơ hồ quét tới.

Béo Ca im lặng một lúc, đột nhiên thốt : “Cậu đúng là soái ca dị ứng cồn.”

Tô Ngôn: “……” Mấy lời vứt xuống đất cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/sau-khi-bi-benh-kieu-am-u-theo-doi/chuong-6.html.]

Không ai tò mò hỏi: “Tớ câu nên hỏi .”

Khi lời , vô thức liếc Tô Ngôn vài . Mà lúc đó Tô Ngôn đang rũ mắt thất thần, gương mặt biểu cảm, trông vẻ đặc biệt ngoan ngoãn.

“Vậy đừng hỏi.” Tô Ngôn dường như câu hỏi chắc chắn nhằm , liền nhanh chóng lấy tinh thần.

“Chỉ là… chuyện tình yêu của hai , cái trách tớ hỏi, nhiều tò mò mà. tớ thề, tuyệt đối sẽ cho khác .”

Người đeo một cặp kính râm, thỉnh thoảng còn cúi đầu thì thầm với bạn gái bên cạnh. Tô Ngôn liếc qua liền đoán ai đang tò mò.

Cậu nhớ , đó là Giang Nhiên lớp bên cạnh, bạn cùng bàn với Béo Ca. Ấn tượng về chỉ dừng ở đó.

Hiện tại thêm một điều, đầu óc bình thường.

Buổi tối bar mà còn mang kính râm, lúc mới gặp Tô Ngôn còn lén hỏi Béo Ca Giang Nhiên , cosplay hả?

Cuối cùng, cảm thấy đầu óc cũng lây bệnh. Người mù nào nửa đêm bar?

“Được thôi, tớ cũng .”

Đôi mắt xinh của Tô Ngôn ánh lên vẻ tình cảm: “Kỳ thật chúng là nhất kiến chung tình.”

“Hắn tỏ tình với tớ, nhưng cũng là hai phía cùng hướng về .”

“Hồi khai giảng, tớ đang ăn sáng ở cổng trường, thì một tên côn đồ cướp.”

Mọi đến đây thì đồng loạt ồ lên: “Hú~ lãng mạn ghê.”

“Trên tớ lúc đó chỉ tiền cơm, di động cũng chẳng còn đồng nào, đó thì gặp .”

Cả nhóm xúc động, nâng ly rượu nhấp một ngụm, thậm chí còn quên lau vệt bọt mép, nghiêm túc hỏi: “Rồi đ.á.n.h bại côn đồ, hùng cứu soái ca đúng ?”

Tô Ngôn khẽ nhạo: “Xem TV nhiều quá . Hắn chỉ tớ trả tiền, để tớ khỏi đ.á.n.h ở nhà, ngoài đ.á.n.h thôi.”

Thiếu niên nở nụ rạng rỡ, đôi mắt cong cong, giọng kéo dài cuối câu: “Buồn ?”

Thế nhưng chẳng ai , ngược còn nhận về mấy ánh mắt đồng tình.

Trong lòng chỉ thở dài, đây đúng là kiểu tình tiết cẩu huyết ngược tâm trong tiểu thuyết, thể nào thôi cái kiểu IQ bằng . Ngay cả vai chính mà còn thế thì thấy thật hổ.

Điều kể bộ đều là tình tiết nguyên tác, chỉ khác vai chính biến thành cặp đôi chính công thụ. Mà loại tình tiết ngu ngốc thế căn bản đáng để cân nhắc.

Nụ của , tất cả đều là nụ thật.

Để tránh Lục Lâm thấy, còn cố ý hạ thấp giọng, dù tình yêu của là “ ép buộc”, hiện tại cách duy nhất để giải quyết chính là đóng vai bạn trai tạm thời, chờ nhân vật chính xuất hiện liền thoái vị.

Công khai chẳng qua là để giảm bớt hào quang vạn nhân mê cho bản .

, ai bạn trai là đại danh đỉnh đỉnh Lục Lâm còn dám tới quấy rầy nữa?

Câu cuối cùng Tô Ngôn chính là: “Chúc 99 (chúc dài lâu).” Thậm chí như thể nghiến răng mà bật .

......

Chờ lúc cầm điện thoại lên xem thì hơn hai giờ sáng. Người thì lái xe, thì gọi xe, nhưng ngoại lệ đều hỏi Tô Ngôn cùng .

Tô Ngôn chỉ khẽ nhấp môi , ngọt ngào đáp . Dù lẽ còn đang chờ , giữa hai tuy thể hòa giải, nhưng ít thể đắc tội.

Tuy rằng lúc thấy bóng dáng Lục Lâm , nhưng chắc chắn một điều Lục Lâm tuyệt đối sẽ tự bỏ .

Nói , quanh một vòng vẫn thấy Lục Lâm rời khỏi, làm Tô Ngôn đang ở quán bar? Chẳng lẽ là Trần Húc Bạch ?

Trần Húc Bạch cũng chẳng lạ, miệng vốn rộng, bạn hỏi một câu thể trả lời một trăm câu, chuyện gì cũng khai tuốt.

Tô Ngôn tiện tay kéo mũ áo hoodie trùm lên. Mũ trùm che , chỉ còn lộ đôi mắt ướt át, đuôi mắt ửng đỏ, gương mặt trắng nõn, xương quai xanh lộ rõ cùng với một nốt ruồi nhỏ màu đỏ khiến khó mà bỏ qua.

Cậu xổm ngoài lề đường quán bar, chống cằm thất thần. Rõ ràng uống rượu, cuối cùng vẫn uống một ít. Thật hề dị ứng với cồn, chỉ là tửu lượng quá kém, một ly gục.

Thời tiết Hải Thị đổi thất thường, hôm qua nắng như thiêu đốt, hôm nay nổi gió lớn.

Gió quất mặt đau rát, nhiệt độ hạ xuống rõ rệt, e là sắp thu.

Tửu lượng kém nên hễ uống say là đầu óc trì độn. Ngồi xổm bên lề đường, chơi điện thoại, chỉ ngẩn chống cằm cả nửa ngày.

cũng chỉ mười phút , một cái bóng phủ xuống che khuất , khiến kìm co rúm .

Sau lưng vang lên giọng lạnh lẽo, khẽ khàng: “Em ở đây?”

Tô Ngôn tiếng mới chậm rãi đầu, chân tê rần, vất vả vịn cột điện mới dậy .

Cậu ngây ngô ngẩng đầu khuôn mặt của Lục Lâm, cuối cùng rũ mắt, vươn ngón trỏ đặt lên môi : “Hư, cái miệng , chuyện chẳng dễ gì cả.”

Lúc Lục Lâm mới để ý trạng thái của Tô Ngôn, gương mặt đỏ bừng, mái tóc nâu mềm rối, buộc thành một chỏm nhỏ giống quả táo. Dù vẫn gắng gượng thẳng, nhưng ánh mắt mơ hồ.

Tô Ngôn vẫn nhận rõ mặt là ai, kẻ cố chấp cuồng loạn.

“Tôi ở đây, nên khám mắt mới đúng.” Tô Ngôn tuy say, nhưng bản tính ngang bướng vẫn lộ rõ.

Một cơn gió mạnh nữa thổi qua, còn mang theo vài hạt mưa li ti.

Có lẽ sắp mưa to, mưa hè đến nhanh mà cũng tạnh nhanh. Nếu giờ còn về, lát nữa e là chẳng nổi.

Lục Lâm nhanh chóng đưa kẻ say rượu về, định đưa tay đỡ thì bất ngờ Tô Ngôn “bộp” một tiếng gạt .

Cái vỗ đó như rơi thẳng lên tim , đau nhói khó chịu, cả lạnh buốt, bản năng phản ứng cũng chẳng giấu nổi.

Hàm căng cứng, trong đầu như hai tiểu nhân tranh cãi, nghĩ đến việc hôm nay cố ý mặc cùng loại áo hoodie đen chẳng khác nào tự chế nhạo .

Ngay lúc đôi mắt đào hoa khẽ nheo , bàn tay âm thầm xoay chiếc nhẫn ngón trỏ, ý nghĩ càng lúc càng cực đoan, thì Tô Ngôn nâng tay lên.

Khuôn mặt nhỏ nhắn mũ trùm dần tái nhợt, đôi mắt tròn xoe trừng thẳng, đôi môi hồng nhạt khẽ mím , bật một câu: “Vì ?”

Loading...